Chương 150: Giao Lưu Hội
Lúc này, ánh mắt mọi người đều tập trung vào nữ nhân ngồi hàng đầu tiên bên trong đám đệ tử Trường Hà Thánh Cung, hôm nay bọn chúng sẽ thấy được thiên phú của đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.
Lâm Phong ngồi ở chỗ đệ tử chân truyền, khoảng cách với Nam Cung Như Mộng chỉ là vài bước chân, từ đây hắn có thể thấy rõ vẻ đẹp của nàng.
Phải thừa nhận Nam Cung Như Mộng rất xinh đẹp, dáng người và khuôn mặt đều đúng chuẩn, ánh mắt thanh tịnh như nước, không chút rung động, dù cho trước mặt nàng là những thiên tài ưu tú nhất của Cửu Huyền Thánh Cung, vẻ đẹp của nàng có phần giống với Tuệ Vân, nhưng sáng hơn ở gương mặt tự tin và tràn đầy trí tuệ.
Lãnh Phi Dao đang ngồi quan sát thì thấy ánh mắt của Lâm Phong cứ dừng trên người Nam Cung Như Mộng, nàng trừng mắt nhìn tên sư đệ.
– Tiểu Phong tử, mau thu cặp sắc nhãn của đệ lại, đừng làm mất mặt đệ tử Cửu Huyền.
– Sư tỷ đừng hiểu lầm, đệ chỉ đang quan sát đối thủ.
– Vậy đệ nhìn thấy gì rồi?
Lâm Phong bày ra bộ dáng nghiêm túc.
– Đối thủ rất lợi hại, công thủ song toàn.
Phi Dao nghe xong thì có chút không hiểu.
– Cái gì là công thủ song toàn.
– Chính xác là ngực công, mông thủ.
Phong Viêm tốt bụng giải thích, hai tên gian manh liếc nhìn nhau, đều thấy được vẻ đắc ý trong ánh mắt đối phương.
– Hai ngươi… các ngươi là một đám háo sắc.
– Trật tự.
Ánh mắt Lưu Vũ Đồng liếc nhìn đám đệ tử phía sau, khiến cho tên nào cũng câm như hến, mấy tên đệ tử của bà đều có thiên phú hơn người nhưng tính cách thì không khác gì một đám sửu nhi, trừ Tuệ Vân.
Buổi giao lưu đã bắt đầu được một lúc, chủ yếu là bàn luận về một số vấn đề khó giải quyết trong quá trình luyện đan, phối dược…
Lâm Phong vừa nghe vừa học hỏi, lâu lâu lại đưa ra những vấn đề trời ơi làm đối phương câm lặng, cho dù là mấy vị trưởng lão ngồi bên cạnh quan sát cũng phải nhíu mày.
Lãnh Phi Dao mỉm cười khích lệ.
– Tiểu Phong tử làm tốt lắm.
Phi Dao vừa dứt lời thì một tên đệ tử Trường Hà Thánh Cung liền đứng lên đặt vấn đề, từng câu từng chữ đều giống y lời của Lâm Phong, nói xong còn dùng ánh mắt đắc ý nhìn về phía đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung.
– Nếu đạo hữu đã thành tâm muốn biết thì tại hạ sẽ sẵn lòng trả lời…
Lâm Phong bắt đầu làm nhiệm vụ thông dịch viên, những lời hắn nói ra mang đậm tính chất trừu tượng, chỉ có cấp bậc như trưởng lão mới có thể hiểu được, đám đệ tử kia thì hên xui.
Đến khi Lâm Phong ngừng lại, vẻ mặt của đám đệ tử xung quanh như vừa tỉnh ngủ, mặt tên nào cũng đần ra.
– Lão tử còn không hiểu mình đang nói cái gì thì sao các ngươi có thể hiểu được.
Đám đệ tử cái hiểu cái không nhìn về phía trưởng lão, mấy lão đầu này không phản đối chứng tỏ đối phương nói không sai.
Một tên đệ tử tiếp tục hướng Lâm Phong đặt ra vấn đề mà bản thân hắn mất vài năm vẫn chưa thể phá giải.
Lâm Phong tiếp tục dùng biện pháp nghệ thuật trừu tượng diễn giải, khiến đối phương vừa hiểu vừa không.
– Lâm đạo hữu, có thể giải thích rõ hơn không?
– Cái này nói ra thì dài lắm, đạo hữu có thời gian thì đến chỗ của tại hạ đàm đạo, lúc đó sẽ nói rõ hơn.
– Vậy xin đa tạ.
Phong Viêm dùng ánh mắt khác người nhìn tên sư đệ bên cạnh, hôm nay tên này sao lại tốt tính như vậy, chẳng lẽ trời đổi gió rồi?
– Không lẽ Lâm sư đệ muốn thể hiện trước mặt mỹ nhân?
Lãnh Phi Dao cũng cảm giác có chút không đúng lắm.
– Tiểu Phong tử, sao đệ lại đi giúp mấy tên đó?
– Đan sư trong thiên hạ đều là người một nhà, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm.
– Hừ, không muốn nói thì thôi.
Trong lúc mọi người đang bàn tán sôi nổi thì Nam Cung Như Mộng đột nhiên lấy ra một bình đan dược đặt lên bàn, bên trong bình chỉ chứa đúng một viên huyết đan, nàng không nói một lời, ánh mắt thanh tịnh nhìn về phía đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung.
– Đó chẳng phải là Huyết Linh Đan sao?
– Không sai, chất lượng đã đạt đến địa cấp thượng phẩm.
Đám đệ tử chân truyền vừa nhìn đã biết viên đan dược bên trong bình ngọc là địa cấp thượng phẩm Huyết Linh Đan, công dụng chủ yếu dùng để bổ máu, hoạt huyết, chỉ là không hiểu dụng ý của Nam Cung Như Mộng.
Lâm Phong nhíu mày.
– Có khi nào nàng ta muốn bán đấu giá ở đây không? Đúng rồi, sao ta lại quên mất chuyện này nhỉ?
Những người có mặt trong buổi giao lưu hôm nay không phải là trưởng lão Thánh Cung thì cũng là đệ tử chân truyền, tên nào mà không giàu chảy mỡ, không vắt một chút thì đúng là có lỗi với bản thân.
Phong Viêm khẽ lắc đầu.
– Loại đan dược này không có giá trị cao, bán đấu giá cũng không được bao nhiêu.
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn hai tên hám tài bên cạnh.
– Các ngươi có im đi không, không phải ai cũng tham linh thạch như hai ngươi.
Trong mắt Phi Dao thì Nam Cung Như Mộng chính là hình mẫu lý tưởng mà nàng theo đuổi, sao có thể để hai tên này nói xấu được.
Trong lúc mọi người còn đang bàn tán thì Vương Lăng đột nhiên đứng lên, hắn bước lại gần bình đan dược, sau khi quan sát một lúc, vẻ mặt hiện rõ sự kinh ngạc.
– Chúc mừng Nam Cung đạo hữu.
Nam Cung Như Mộng khẽ gật đầu xem như đáp lễ, Vương Lăng vừa về chỗ thì có một tên đệ tử khác chạy lên xem đan dược nhưng không nhìn ra được gì.
Lâm Phong nhịn không được hỏi lão đầu.
– Lão đầu, viên đan dược đó có gì lạ sao?
– Tiểu tử ngươi không nhìn ra được gì sao?
– Không thấy a.
– Vấn đề không nằm ở chất lượng mà nằm ở số lượng.
Một câu của lão đầu khiến Lâm Phong tỉnh mộng, ngay từ đầu hắn đã lạc đề, từ hình dáng, kích thước, đường vân và màu sắc của đan dược cho thấy viên Huyết Linh Đan này được luyện ra cùng lúc với 6 viên Huyết Linh Đan khác, tức là chủ lò đã đạt đến trình độ thất đan, hơn nữa có thể là thất đan thượng phẩm.
– Thì ra là muốn thị uy đây mà.
Lâm Phong nói ra suy đoán của mình với đồng bọn xung quanh làm cả đám kinh ngạc một trận, thất đan không phải ai cũng có thể luyện thành, toàn bộ Nam Hoang chỉ có mười mấy vị đan sư đạt được, bên trong Cửu Huyền có bốn vị, toàn bộ đều là trưởng lão Đan Cung.
Một đan sư cho dù có học nhiều hiểu rộng đến mức nào đi nữa nhưng không thể luyện ra số lượng đan dược ngang với đối thủ thì đẳng cấp vẫn không bằng, muốn luận bàn với Nam Cung Như Mộng trước tiên cần phải đạt đến trình độ thất đan, đây chính là dụng ý của đối phương.
Lãnh Phi Dao mở to đôi mắt ngưỡng mộ nhìn nữ tử ngồi đối diện.
– Bây giờ phải làm sao? Chẳng lẽ chúng ta phải chịu thua?
Tuy nàng rất thần tượng Nam Cung Như Mộng nhưng danh tiếng cũng rất quan trọng, Lâm Phong vỗ ngực đảm bảo.
– Để đó cho đệ.
– Đệ lại muốn làm gì?
– Mọi người nhìn cho rõ, đệ chỉ làm một lần thôi đó.
Lâm Phong lấy ra một cái bảng sau đó ghi lên vài chữ rồi giơ lên.
– Ta ra giá 5 vạn trung phẩm linh thạch.
-…
Đám đệ tử đang bàn luận sôi nổi đều dừng lại nhìn về phía Lâm Phong, căn phòng đột nhiên trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Một tên đệ tử Trường Hà Thánh Cung nhịn không được cười ha hả.
– Tên ngốc đó muốn làm gì vậy?
– Hắn đang đấu giá sao?
– Ha ha ha, đúng là chết cười…
Lãnh Phi Dao lén kéo tên sư đệ một cái.
– Đây chính là cái chủ ý của đệ đó sao?
– Không phải sao? Nếu không muốn bán đan dược thì lấy ra để làm gì?