Chương 135: Thông Thiên Tam Bảo
Lãnh Hàn Băng đi vài vòng quan sát xung quanh, tuy nàng không hiểu đan đạo nhưng cũng biết những thứ này có giá trị liên thành, nàng dừng lại trước mấy bình ngọc.
– Băng Linh Đan.
Đây là loại đan dược đại bổ đối với băng linh thể, đáng tiếc là đã quá hạn sử dụng, không chỉ Băng Linh Đan mà toàn bộ đan dược bên trong phòng đều đã hết hạn sử dụng, chẳng khác gì phế đan.
Nhìn mười mấy bình thiên cấp đan dược hóa thành tro bụi, Lâm Phong cảm giác tim gan đau nhói, số đan dược này một khi bán ra thì linh thạch thu về có thể chất cao như núi.
– Nếu ta có thể sinh ra sớm vài vạn năm thì tốt biết mấy.
– Tốt cái gì, tiểu tử ngươi muốn giống như mấy gốc linh dược kia sao?
Bên trong mấy cái hộp ngọc chỉ còn lại chút tro bụi của linh dược, mấy chục vạn năm trôi qua, linh dược đã sớm hóa thành tro bụi.
– Tiểu Phong tử, mau tới đây.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh cổ đỉnh hưng phấn hét lên.
– Hình như cái đỉnh này còn dùng được.
– Thật hả?
Lâm Phong lập tức chạy tới, hắn truyền linh lực vào bên trong cổ đỉnh, lúc sau vẻ mặt hắn vô cùng cổ quái.
– Thứ này hình như không phải là đan đỉnh.
– Ta cũng nghĩ như vậy.
Lãnh Phi Dao gật đầu phụ họa, linh lực của nàng có thể tiến vào bên trong cổ đỉnh nhưng hỏa khí thì không thể, cho nên cái thứ này chắc chắn không thể luyện đan.
Cả hai cùng nhìn về phía người còn lại, Lãnh Hàn Băng khẽ lắc đầu, nàng cũng không biết đây là thứ gì, Lâm Phong hết cách lại phải hỏi lão đầu.
– Tiền bối có biết đây là thứ gì không?
– Luyện Linh Đỉnh.
Công dụng chủ yếu của cái đỉnh này là dùng để luyện linh, bất kỳ thiên địa linh vật nào sau khi bỏ vào đỉnh đều sẽ biến thành thiên địa linh khí ở dạng tinh thuần nhất có thể.
– Có loại bảo vật như vậy sao?
– Khi linh thạch chưa xuất hiện thì Luyện Linh Đỉnh khá phổ biến, gần như cường giả nào cũng mang theo một cái, bây giờ thì không cần nữa.
Mấy chục vạn năm trước, tu sĩ dựa vào linh khí của linh mạch để tu luyện, một khi tiến vào những nơi không có linh khí thì chỉ có thể dùng đan dược để khôi phục linh lực, vô cùng tốn kém.
Cho nên người ta chế tạo ra Luyện Linh Đỉnh để đề phòng, bây giờ linh thạch đầy đường, muốn tu luyện lúc nào chẳng được.
Tỷ muội Lãnh gia sau khi nghe Lâm Phong giải thích, ít nhiều có chút thất vọng, nhất là Lãnh Phi Dao, thứ này mà là một cái thiên cấp đan đỉnh thì nàng phát tài rồi.
Lâm Phong đột nhiên phát hiện ra một chuyện vô cùng quan trọng, nơi này có cả đống bảo vật nhưng chẳng có thứ gì phù hợp với hắn.
– Không phải xui vậy chứ?
– Yên tâm, nhân phẩm của tiểu tử ngươi hôm nay rất tốt.
Giọng nói lão đầu giống như thần dược làm cho tinh thần Lâm Phong sống dậy, hắn đi tới bên cạnh một cái giường làm bằng hắc thạch, đây là chỗ tu luyện của chủ nhân nơi này, bên trên khắc đầy hoa văn kỳ lạ.
Lâm Phong ngồi lên giường, nhắm mắt vận công, từng đường văn trên hắc thạch lóe sáng, sau đó kết nối với nhau thành một bức trận đồ.
Kim quang lóe sáng, một cái kim đỉnh từ bên trong trận đồ hiện ra, bức tường phía sau Lâm Phong cũng xuất hiện từng hàng cổ văn.
Lâm Phong mở mắt, hắn nhìn kim đỉnh trước mặt, ánh mắt hưng phấn, thứ này chính là một cái đan đỉnh hàng thật giá thật.
Hoàng kim cổ đỉnh không chút tổn hại, thân đỉnh chạm khắc long văn, sống động như thật, kim quang mờ ảo tỏa ra khí tức cổ xưa, vừa nhìn đã biết không phải phàm vật.
– Tiểu tử đừng nhìn nữa, mau mở cái đỉnh đó ra xem.
Bên trong đan đỉnh là một cái đồng bài, nhìn rất phổ thông, không có gì đáng giá.
– Lão đầu, đây là thứ gì vậy?
– Thông Thiên Lệnh.
– Tên nghe kêu dữ, chắc lợi hại lắm hả?
– Đương nhiên.
Hoàng kim đỉnh gọi là Thông Thiên Đỉnh cùng với Thông Thiên Lệnh chính là hai món trong Thông Thiên Tam Bảo, dù là mấy chục vạn năm trước nơi có thần khí xuất thế thì Thông Thiên Tam Bảo cũng được xem là tuyệt thế bảo vật.
– Nói như vậy vẫn còn một món Thông Thiên bảo vật?
– Thứ còn lại gọi là Thông Thiên Giới Chỉ.
– Thì ra là vậy.
Lâm Phong gật đầu, đột nhiên trong đầu hắn xuất hiện một suy đoán, lão đầu nói nơi này là chỗ ở chủ nhân lúc trước của lão, vậy cái cổ nhẫn trên tay hắn có khi nào là…
– Lão đầu, cái Thông Thiên Giới Chỉ kia lão có biết hình dáng thế nào không?
– Tiểu tử ngươi cũng không ngốc, thứ ngươi đang đeo chính là Thông Thiên Giới Chỉ, lão phu chính là Thông Thiên Giới Linh.
– Thật không đó, nếu lão là Thông Thiên Giới Linh sao lại không ở chung với đám bảo vật này, đừng nói là giận chủ nhân nên bỏ nhà đi bụi à nha.
– Chuyện kể dài lắm, hôm nào lão phu kể cho nghe.
Lâm Phong ném cho lão ánh mắt kinh bỉ.
– Ta đoán câu chuyện của lão chắc chắn không hơn 60 từ, có gì thì nói nhanh đi, đừng câu giờ nữa.
– Nếu tiểu tử ngươi đã thành tâm muốn biết thì lão phu sẽ sẵn lòng trả lời.
Chuyện là mấy chục năm trước, chủ nhân Thông Thiên Các trong một lần tiến vào di tích đã bị phục kích, Thông Thiên Giới Chỉ bị thất lạc nên chỉ còn lại Thông Thiên nhị bảo.
– Thấy ta đoán chuẩn không?
Trong lúc Lâm Phong đang đắc ý thì giọng nói hưng phấn của Lãnh Phi Dao truyền đến.
– Cái đỉnh này quá lợi hại, có thể tinh thuần cả hỏa lực.
Hỏa linh thể của Phi Dao so ra kém Vương Lăng một chút nhưng khi sử dụng Thông Thiên Đỉnh thì hỏa lực của nàng được tinh thuần hơn mấy phần, hoàn toàn không thua kém gì Vương Lăng.
– Ta muốn cái đỉnh này.
– Không được.
Lâm Phong lập tức phản đối, hắn chính là truyền nhân của Thông Thiên Các sao có thể để Thông Thiên bảo vật lọt ra bên ngoài.
Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ.
– Có gì không được?
– Đỉnh này là đệ phát hiện trước, tất nhiên phải là của đệ.
– Đỉnh này nằm trong tay ta thì là của ta.
Hai tỷ đệ trừng mắt nhìn nhau, không ai chịu nhượng bộ, Lâm Phong chỉ số thư tịch trên kệ rồi nói.
– Toàn bộ thư tịch ở đây tỷ có thể lấy hết nhưng cái đỉnh này không được lấy.
– Đệ nói thật hả?
Lãnh Phi Dao đảo mắt, vẻ mặt hiện lên nụ cười cổ quái, cái đỉnh này thuộc về nàng hay Lâm Phong thì cuối cùng đều thuộc về Lãnh gia, nàng cũng không thích luyện đan, nếu mang toàn bộ thư tịch ở đây đưa cho gia gia thì số linh thạch thu được còn nhiều hơn nàng luyện đan mấy chục năm.
– Đây là đệ nói, không được nuốt lời.
– Quân tử nhất ngôn.
– Trả lại cho đệ.
Lâm Phong tiếp nhận Thông Thiên Đỉnh, đây chính là tài vật của hắn, có lão đầu bên cạnh thì đống thư tịch kia có hay không cũng được.
Trong lúc Lâm Phong đang đắc ý vì lừa được muội muội thì tỷ tỷ của nàng lại lên tiếng.
– Ta muốn đồng bài bên trong kim đỉnh.
– Kim đỉnh là của đệ, đồng bài nằm bên trong kim đỉnh nên cũng là của đệ, không thể đưa cho sư tỷ được.
– Vậy ta sẽ lấy kim đỉnh.
– Không thể a.
Lâm Phong liều mạng ôm chặt kim đỉnh, để băng nữ lấy được kim đỉnh thì lần này hắn chắc chắn tay không rời đi.
Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh đột nhiên xen vào.
– Của hắn hay của tỷ chẳng phải đều của Lãnh gia sao? Hai người còn giành nhau làm gì?
– Im miệng.
Lãnh Hàn Băng chỉ muốn phong ấn cái miệng của tiểu muội ngay lập tức, nha đầu này vì mấy chục quyển thư tịch lại giúp người ngoài mà không giúp người nhà, đúng là tức chết nàng.
Lâm Phong nhìn thấy vẻ mặt thẹn quá hóa giận của băng nữ, diễm lệ động nhân, làm cho tên nào đó mê mẩn, không ngờ nữ tử lạnh lùng một khi e thẹn lại xinh đẹp đến như vậy.
– Hừ.
Hàn Băng xoay người rời đi, nếu còn đứng đây chỉ sợ nàng nhịn không được sẽ động thủ với hai tên này mất.