Chương 134: Cổ Di Tích
Lãnh Phi Dao nhảy lên giường nằm thẳng cẳng, mấy hôm nay đi chơi thỏa thích bây giờ đã đến lúc nghỉ ngơi, ánh mắt nàng nhìn tỷ tỷ đứng bên cạnh.
– Nếu tỷ tỷ không thích tiểu Phong tử vậy muội sẽ nói với mẫu thân, đáng tiếc mẫu thân vì chuyện này của tỷ tỷ mà vui mừng mấy ngày liền, còn nhờ muội mời tiểu Phong tử đến Lãnh gia chơi.
– Mẫu thân nói như vậy thật sao?
– Đương nhiên, từ trước đến giờ muội đã lừa tỷ bao giờ chưa?
Phi Dao vừa dứt lời liền cảm giác lương tâm có chút bất an nên quyết định im lặng không nói nữa.
Lãnh Hàn Băng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tiểu muội, xem ra chuyện lần này là thật nhưng nàng vẫn quyết định đưa nha đầu này trở về, không hiểu vì sao khi nhìn thấy tiểu muội vui vẻ bên cạnh lưu manh, nàng lại cảm thấy không vui.
– Chuyện của ta không cần muội quan tâm, tự ta sẽ nói với mẫu thân, bây giờ muội theo ta trở về.
– Hả? Muội không về đâu.
Phi Dao nhìn tỷ tỷ tới gần liền hét lên.
– Thật ra lần này muội đi chung với tiểu Phong tử là ý của mẫu thân.
– Muội lại muốn lừa ta có phải không?
– Mẫu thân muốn muội quan sát sư đệ, tìm hiểu con người của hắn, bây giờ tỷ tỷ bắt muội trở về thì muội sẽ nói Lâm Phong sàm sỡ muội, nói hắn chiếm tiện nghi của muội, để xem phụ mẫu sẽ tin muội hay là tin một người ngoài đây.
– Muội…
Lãnh Hàn Băng biết rõ tính cách không sợ trời không sợ đất của tiểu muội, nói được nhất định sẽ làm được, đến lúc đó lưu manh chắc chắn sẽ gặp đại họa.
– Ta sẽ không mang muội trở về nhưng ngày mai ta phải đi cùng.
– Tỷ muốn làm gì cũng được, muội ngủ đây.
Sáng hôm sau, Lâm Phong đi theo chấp sự tới chỗ truyền tống trận, bên cạnh còn có tiểu sư tỷ, băng nữ và một số đệ tử chân truyền.
Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc nhìn hai tỷ muội Lãnh gia, thái độ của hai người này hôm nay hình như không được bình thường.
Trong lúc Lâm Phong đang suy tư thì giọng nói của trưởng lão truyền đến.
– Sau khi tiến vào cổ di tích, các ngươi phải đi theo chỉ dẫn của lão phu, ai vi phạm sẽ bị xử phạt.
– Tuân lệnh.
Sau khi căn dặn đám đệ tử, trưởng lão ra lệnh cho kích hoạt truyền tống trận, đưa mọi người tới thẳng cổ di tích.
Linh quang tan biến, Lâm Phong mở mắt ra thì phát hiện khung cảnh xung quanh đã thay đổi, hắn đang đứng trên một khu đất hoang tàn rộng lớn đã bị đào bới lung tung.
– Lão đầu, có phải nơi này không?
– Đúng là nơi này, tiểu tử ngươi tạm thời cứ đi theo bọn chúng để lão phu quan sát một lúc rồi tính tiếp.
Phong ấn lần trước lão đầu giúp Trịnh Luân phá giải có liên quan đến một trong mấy chục đời chủ nhân của cổ nhẫn, cái phong ấn đó chính là tìm được bên trong di tích này.
Xung quanh di tích bài đầy trận pháp, chỉ cần đi sai vài bước thì kể cả vương giả thất cấp, tôn giả bát cấp đều sẽ bị vây khốn.
Sau khi vượt qua hết tất cả trận pháp phòng ngự bên ngoài, trưởng lão chỉ về một phía của di tích.
– Nơi đó là một trong những khu vực chưa khai phá hết, các ngươi có thể vào đó tìm kỳ ngộ.
Trưởng lão vừa dứt lời liền bắt đầu tịch thu không gian trữ vật, mỗi tên đệ tử sẽ được phát một cái túi trữ vật trống để chứa những thứ cần dùng và bảo vật tìm được bên trong di tích.
Lãnh Phi Dao nhìn khu phế tích phía trước, hoang tàn đổ nát như đã bị đào lên cả trăm lần, vẻ mặt chán nản.
– Nơi này thật sự có bảo vật sao?
– Chắc là có.
Lâm Phong bắt đầu tìm kiếm, hắn không vội đi về phía trước mà đi lung tung khắp nơi để lão đầu xác định nơi ẩn giấu bảo vật.
– Tiểu tử thẳng tiến.
Một canh giờ sau, lão đầu dẫn Lâm Phong tới một khu đổ nát, trước mặt hắn là một cái địa đạo.
– Tiểu Phong tử, thật ra đệ có biết bảo vật ở nơi nào không?
Lãnh Phi Dao chạy theo sư đệ một lúc, đôi chân ngọc đã có chút không chịu được, bình thường nàng lười vận động, bên trong di tích lại không thể tùy tiện sử dụng linh lực nên chưa đi được bao nhiêu thì đã cảm thấy mệt mỏi.
Bản thân Lâm Phong cũng không biết bên dưới địa đạo có bảo vật hay không, theo lời của lão đầu thì đây chính là nơi ở của chủ nhân khu di tích này.
– Đệ cảm giác bên trong có bảo vật.
– Thật sao? Sao ta lại không cảm giác được?
– Đó là vì mũi của đệ rất thính, chỉ cần đến gần bảo vật thì sẽ ngửi được.
Lãnh Phi Dao bĩu môi, vẻ mặt hiện rõ hai chữ không tin, tuy nàng ít đọc cổ thư nhưng cũng biết được từ cổ chí kim chưa có tu sĩ nào dùng mũi để tìm bảo vật.
Lâm Phong bước vào bên trong địa đạo, nơi này có cả bậc thang đi xuống bên dưới, trên mỗi bậc thang còn lưu lại vài dấu chân, chứng tỏ đã có người tới trước.
– Hy vọng là còn chút xương để gặm.
Đi được một lúc thì phía trước xuất hiện một cái đại môn, bên trên đại môn được khắc vô số hoa văn nhưng thời gian quá lâu nên không thấy rõ, quan trọng hơn là đại môn đã được mở ra.
– Xem ra tên tiểu kia đã đến đây.
Người lão đầu nói đến là Trịnh Luân, bên trong chiếc hộp phong ấn lần trước có một cái chìa khóa, chính là dùng để mở đại môn trước mắt.
Phía sau đại môn là một cái đại điện to lớn nhưng trống không, ngoại trừ một cái đỉnh bị hư hỏng được đặt ở giữa điện thì xung quanh chẳng còn thứ gì.
Lãnh Phi Dao nhìn vài vòng, vẻ mặt thất vọng.
– Tiểu Phong tử, khứu giác của đệ hình như mất linh rồi.
– Vậy thì chưa chắc.
Lâm Phong nhìn băng nữ đang đứng trước một tấm họa đồ được khắc trên bức tường, hắn chắp tay sau lưng đi tới bên cạnh nàng, bộ dáng như cao nhân đắc đạo.
– Sư tỷ phát hiện thứ gì sao?
– Hoa văn trên này có vài phần giống với pháp văn.
– Thật ra thứ này là một loại pháp chỉ.
Lãnh Phi Dao chạy tới đứng giữa hai người, vẻ mặt hiếu kỳ.
– Có loại pháp chỉ làm từ đá sao?
– Bây giờ có lẽ không còn nhưng trước kia đã từng xuất hiện.
Bích họa là do chủ nhân nơi này sáng tạo ra đề phòng bất trắc, muốn kích hoạt phải biết được quy luật, nếu không bích họa chỉ là một bức tranh bình thường.
Lâm Phong bước gần tới bức bích họa, hai tay hắn đặt lên họa đồ, linh lực chạy dọc theo từng nét vẽ.
Lãnh Hàn Băng đứng bên cạnh nhìn thấy, ánh mắt biến động, cấp độ của pháp văn của bích họa vô cùng huyền diệu, dù là nàng cũng không thể kích hoạt.
Khi linh lực phủ kín bức bích họa, từng đường văn bắt đầu chuyển động, cả bức tranh như được sống lại, đến khi hoa văn trên bức tranh biến thành một cái đại môn thì Lâm Phong thu lại linh lực.
Lãnh Phi Dao lần đầu nhìn thấy một bức bích họa có thể tự chuyển động, giọng nói tràn đầy hưng phấn.
– Oa… quá lợi hại.
– Quá khen.
– Ta không phải nói đệ, ta đang nói người tạo ra thứ này.
Đại môn vừa được tạo thành là một cái truyền tống trận cỡ nhỏ, có thể truyền tống vài người trong phạm vi vài dặm.
Hào quang lóe lên, đám người Lâm Phong được truyền tống tới một nơi khác, khi bọn họ mở mắt ra thì nhìn thấy bản thân đã ở bên trong một căn phòng.
Nhìn sơ qua thì nơi này giống như một nơi tu luyện, hai bên có hai cái kệ lớn chứa đầy thư tịch, giữa phòng có một cái cổ đỉnh, ngoài ra còn có mấy chục bình ngọc và hộp ngọc.
– Nơi này đúng là có bảo vật.
Lãnh Phi Dao chạy khắp căn phòng tìm kiếm bảo vật, mục tiêu đầu tiên là mấy quyển thư tịch trên kệ, toàn bộ đều là đan thư.
– Tam Hỏa Chi Thuật, thứ này chẳng phải đã thất truyền rồi sao? Còn có đan phương của Liệt Diễm Linh Đan, Ngọc Thiên Đan, Nguyên Thần Đan… oa ha ha ha, lần này phát tài lớn rồi.