Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
konoha-naruto-bi-aizen-giao-duc.jpg

Konoha: Naruto Bị Aizen Giáo Dục

Tháng 1 17, 2025
Chương 230. Phiên ngoại Năm mươi năm sau tương lai Chương 229. Chương cuối cùng
thon-phe-tinh-khong-huan-phong-kiem-chu.jpg

Thôn Phệ Tinh Không: Huấn Phong Kiếm Chủ

Tháng 1 26, 2025
Chương 594. Chương cuối Chương 593. Vô tận thời gian
than-quy-thoi-dai-chieu-da-nhan

Ta Tại Quỷ Đêm Trảm Thần Ma

Tháng 12 25, 2025
Chương 768: Chương cuối Chương 767: Chí cao đế cảnh! Linh Tiêu bảo điện, là thượng cổ Thiên Đình trung tâm chỗ.
nguoi-1-cai-lao-tong-nghe-dien-ky-tot-nhu-vay-lam-gi.jpg

Ngươi 1 Cái Lão Tống Nghệ, Diễn Kỹ Tốt Như Vậy Làm Gì ?

Tháng 1 21, 2025
Chương 531. Ngươi số 25 phim ảnh lại ở nơi nào chứ? Chương 530. Lần nữa đột phá ghi chép
diem-hoa-da-tru-vuong-ta-tai-co-dai-lam-lon-nhat-dia-chu.jpg

Điểm Hóa Dã Trư Vương, Ta Tại Cổ Đại Làm Lớn Nhất Địa Chủ

Tháng 1 21, 2025
Chương 235. Trở thành chư thiên chi chủ Chương 234. Phía sau màn chi thủ, Cự Linh Chân Quân!
khoi-loi-su-bat-dau-che-tao-hac-bach-vo-thuong.jpg

Khôi Lỗi Sư: Bắt Đầu Chế Tạo Hắc Bạch Vô Thường

Tháng 1 17, 2025
Chương 504. Trở lại Ma giới chi môn ( Đại kết cục ) Chương 503. Hạ lệnh nghênh chiến
ta-co-mot-khoa-hac-dong.jpg

Ta Có Một Khỏa Hắc Động

Tháng 2 23, 2025
Chương 261. Dù sao chính là chơi thôi Chương 260. Chớ nóng vội muốn chết, lưu câu di ngôn đi
van-kiem-chua-te.jpg

Vạn Kiếm Chúa Tể

Tháng 2 3, 2025
Chương 947. Chư thiên vạn kiếm Chương 946. Xích Nguyệt bí ẩn
  1. Thiên La
  2. Chương 132: Xuất Cung
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 132: Xuất Cung

Sau khi kiểm tra xong, đám đệ tử có thể mang theo vật phẩm rời đi, Ngạo Minh đi tới bên cạnh Lâm Phong mỉm cười nói.

– Lâm sư đệ đúng là không đơn giản, xem ra ta không thể chủ quan.

Dứt lời, Ngạo Minh liếc nhìn Hàn Băng đứng phía xa, địch ý hiện rõ qua ánh mắt.

Lâm Phong tất nhiên hiểu dụng ý của đối phương.

– Nếu có cơ hội xin sư huynh chỉ giáo.

– Nhất định.

Lãnh Hàn Băng đi phía trước nhưng vẫn luôn để ý đến tình hình phía sau, nàng là một trong hai tên đệ tử bị bỏ rơi bên trong thánh khố nên không biết chuyện gì đã xảy ra, thái độ của mấy tên kia đối với lưu manh so với lúc đầu hình như đã khác đi.

Lâm Phong đi tới bên cạnh Hàn Băng, nhỏ giọng hỏi.

– Sư tỷ, pháp chỉ của đệ thế nào rồi?

– Đã hoàn thành một nửa.

Lâm Phong đặt 10 cái Huyết Ảnh Phân Thân, một nửa tức là 5 cái.

– Bây giờ đệ không có nhiều linh thạch nhưng có thứ này trao đổi với tỷ.

Lâm Phong lấy ngân bài vừa thắng được giao cho Hàn Băng, dù sao lão tiền bối kia vẫn ngồi ở đó, muốn lấy lúc nào mà chả được.

Lãnh Hàn Băng nhíu mày.

– Làm sao ngươi có được thứ này?

– Đệ chơi cờ có được.

– Ngươi thắng được vị tiền bối ở đại môn của thánh khố?

Hàn Băng nhìn lưu manh gật đầu, nhất thời không biết nói gì, ánh mắt lạnh lùng cũng không che giấu được sự kinh ngạc.

Lâm Phong không phải lần đầu nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của băng nữ nhưng vẫn đắc ý.

– Sư tỷ làm sao vậy? Chẳng lẽ tấm ngân bài này không dùng được sao?

– Ta không cần, ngươi giữ lại mà dùng.

Lãnh Hàn Băng nói xong liền xoay người rời đi, Lâm Phong nhíu mày.

– Sư tỷ không cần vậy đệ sẽ mang thứ này đi đổi linh thạch, ít nhất cũng phải được vài chục vạn trung phẩm linh thạch nhưng đồng môn có thể đổi được thứ này cũng không nhiều.

Hắn nhìn băng nữ vẫn bước đều, giọng nói lớn thêm vài phần.

– Hay là đến chỗ yêu nữ xem thử.

Lãnh Hàn chợt xuất hiện trước mặt Lâm Phong sau đó lại biến mất, ngân bài cũng bị nàng lấy đi, động tác chuyên nghiệp đến mức Lâm Phong không kịp phản ứng.

Đến cả lão đầu cũng phải tán thưởng.

– Động tác của nha đầu này không tệ, vừa xứng với tên Lâm tặc nhà ngươi.

– Quá khen.

Đêm hôm đó, Lâm Phong thuận lợi đột phá tứ cấp đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là có thể luyện chế địa cấp đan dược, lúc đó linh thạch sẽ như đại hà cuồn cuộn chảy vào túi của hắn.

Sau khi Thánh Cung đại hội kết thúc, Lâm Phong nổi như cồn, từ một tên nội môn đệ tử trở thành thiên tài xếp thứ 3 của Đan Cung, chỉ đứng sau Vương Lăng và Lý Tuệ Vân.

Bên cạnh đó, danh nhân Phong Viêm cũng cải tà quy chính, trở thành thiên tài đứng thứ 4 của Đan Cung.

Từ lúc nổi danh đến giờ, cuộc sống của Lâm Phong hoàn toàn thay đổi, mỗi ngày đều có đồng môn tìm hắn đàm đạo, khiến hắn mất đi không ít tự do.

Lâm Phong quyết định tạm thời rời khỏi Thánh Cung, đợi cho mọi chuyện lắng xuống sẽ quay trở lại.

Mục tiêu lần này là một cái thượng cổ di tích ở Bạch Vân Thành được trưởng lão Cửu Huyền Thánh Cung vô tình phát hiện cách đây mười mấy năm.

Bên trong di tích ẩn chứa vô số cấm chế và trận pháp nguy hiểm cho nên đến giờ vẫn chưa khai phá hết.

Lâm Phong đến Chủ Cung báo danh, sau đó lại thông báo cho sư phụ biết, đến khi trở về phòng thì thời gian đã trôi qua nửa ngày.

Vì đây là lần đầu Lâm Phong tiến vào di tích nên được sư phụ tặng cho một cái ngọc giản, bên trong ghi rõ những thứ liên quan đến di tích và những điều cần chú ý.

Muốn tiến vào di tích, cấp bậc ít nhất phải đạt đến chân truyền đệ tử, nếu phá được cấm chế hoặc trận pháp sẽ nhận được điểm cống hiến, bảo vật thu được sẽ chia đôi với Thánh Cung, đệ tử sẽ được ưu tiên lựa chọn vật phẩm trước.

Khi trời còn chưa sáng, một bóng đen lén vào phòng Lâm Phong, hắc y nhân vừa bước lại gần giường thì bị một lưỡi đao kề lên cổ.

– Dám đột nhập vào phòng của lão tử, đúng là không biết sống chết.

– Tiểu Phong tử là ta.

Lãnh Phi Dao kéo khăn che mặt xuống, ánh mắt bất mãn nhìn tên sư đệ.

– Đệ hung hãn như vậy làm gì?

– Sư tỷ sao lại đến đây?

Lâm Phong dùng ánh mắt đề phòng nhìn Lãnh Phi Dao, bây giờ hắn đã cá chép hóa rồng, lá ngọc cành vàng chính hiệu nên phải cẩn thận nữ lang xung quanh.

– Đệ dùng ánh mắt đó nhìn ta là có ý gì?

– Không có gì? Tỷ vẫn chưa trả lời câu hỏi của đệ.

– Không phải đệ muốn đi đến cổ di tích sao? Ta lo cho an nguy của đệ nên quyết định đi cùng, thấy vị sư tỷ như ta có tốt không?

Lãnh Phi Dao ngày thường ở cạnh tỷ tỷ phải chịu đựng áp lực rất lớn, đúng lúc phát hiện Lâm Phong muốn ra ngoài liền mượn cớ bảo vệ để đi theo, nàng sợ tỷ tỷ phát hiện nên trời còn chưa sáng đã tìm tới.

Lâm Phong tất nhiên đoán được ý đồ của tiểu sư tỷ nhưng lần này hắn không thể đưa vị sư tỷ này đi cùng, sau khi đến Bạch Vân Thành thì hắn còn phải đến Thương Vân Thành tìm cố nhân.

– Chuyện tỷ cùng đệ đi đến cổ di tích, Hàn Băng sư tỷ có biết không?

– Ta sao có thể để tỷ tỷ biết được, tỷ tỷ biết ta ra ngoài nhất định sẽ đi theo nếu không sẽ phái người bảo vệ, lúc đó còn vui vẻ gì nữa.

– Nhưng tỷ không từ mà biệt sẽ khiến mọi người lo lắng.

Lãnh Phi Dao bĩu môi, đôi mắt to tròn rưng rưng nhìn Lâm Phong.

– Có phải đệ chê ta phiền phức nên không muốn dẫn ta theo đúng không?

– Không có…

– Vậy chúng ta mau đi thôi.

Lâm Phong nhìn bộ dáng chờ mong của tiểu sư tỷ cuối cùng cũng không thể từ chối, từ khi tiến vào Thánh Cung, vị sư tỷ này đã giúp hắn rất nhiều, sao hắn có thể bỏ mặt nàng, đã là quân tử thì có ân phải báo.

– Lão tử sống gương mẫu như vậy mà không được trời độ thì đúng là thượng thiên vô nhãn.

Trời vừa sáng, Lâm Phong đã tiến vào Cửu Huyền Thành, từ nơi này đi đến Bạch Vân Thành phải qua 6 cái truyền tống trận, mỗi ngày đi một cái thì một tuần là đến nơi.

Hai người vừa bước vào bên trong truyền tống trận, Phi Dao nhỏ giọng nói.

– Tiểu Phong tử, ta có cảm giác đang bị người khác theo dõi.

– Đệ cũng vậy.

Thật ra Lâm Phong đã sớm nhận ra kẻ theo dõi, không phải một tên mà là một đám, trong số đó có cả băng nữ và huyết y nhân, mấy tên còn lại thì hắn không biết.

– Vậy bây giờ phải làm sao?

– Để đó đệ lo.

Sau khi truyền tống đến một cái tiểu thành trì, Lâm Phong dẫn theo tiểu sư tỷ đi tìm một cái khách điếm để dừng chân, vì vấn đề an toàn, hai người quyết định chỉ thuê một căn phòng.

Vừa vào phòng, Lâm Phong lấy ra một đống dụng cụ hành nghề của mình đặt lên bàn, Phi Dao đứng bên cạnh dùng ánh mắt hưng phấn quan sát.

– Tiểu Phong tử, bây giờ phải làm sao?

– Tạm thời nghỉ ngơi ở đây.

Lâm Phong xuống lầu gọi một bàn thức ăn, sau đó lại trở lên phòng tu luyện, Lãnh Phi Dao ngồi xem một lúc lại cảm thấy nhàm chán nhưng nàng không dám ra ngoài vì sợ gặp phải tỷ tỷ.

– Xem ra ở bên ngoài cũng không có gì vui.

Sáng hôm sau, hai người rời khỏi phòng, hướng truyền tống trận đi đến, Lâm Phong không chọn truyền tống đến thành trì kế tiếp mà đổi hướng tiến vào Hoang Nguyên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Mở Mắt Thấy Thần Tài
Hỗn Nguyên Võ Tông
Tháng 1 15, 2025
nam-ti-nu-ton-tu-tien-gioi.jpg
Nam Ti Nữ Tôn Tu Tiên Giới
Tháng 12 26, 2025
gia-phu-nho-thanh-he-thong-bat-ta-lam-tho-bi-vo-phu
Gia Phụ Nho Thánh, Hệ Thống Bắt Ta Làm Thô Bỉ Võ Phu
Tháng 10 19, 2025
do-de-cua-ta-vo-dich.jpg
Đồ Đệ Của Ta Vô Địch
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP