Chương 131: Thánh Khố
Thứ lọt vào mắt của lão đầu chắc chắn là bảo vật, không phải thần vật thì cũng là kỳ vật.
Một lúc sau, giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
– Tiểu tử, bên trái của ngươi có một khối hắc cốt, lão phu đoán không lầm thì thứ này là yêu cốt của một đầu hắc long.
Lâm Phong nhìn theo hướng lão đầu chỉ, ở đó đúng là có một khối cốt hình trụ, màu đen bóng, nhìn như khúc than vậy.
– Thứ này thật sự là long cốt sao?
– Lúc trước lão phu từng gặp qua long cốt, cốt văn của long tộc lão phu vẫn còn nhớ rõ.
– Lúc trước là khi nào?
– Chắc là 20 vạn năm gì đó.
– Hy vọng là lão không nhớ nhầm.
Bên dưới khối hắc cốt có ghi 200 vạn điểm cống hiến, dù không phải là long cốt thì cũng là một khối cốt có giá trị.
Lâm Phong vừa mở hộp ngọc ra chợt có cảm giác không đúng.
– Lão đầu, cho dù thứ này là long cốt thì ta lấy để làm gì?
– Gặm.
– Hử?
– Yên tâm, thật sự là long cốt thì tiểu tử ngươi lời to rồi.
Tuy lão đầu không nói ra nhưng Lâm Phong đoán chắc chín phần có liên quan đến Thực Cốt Pháp Văn.
Sau khi thu long cốt, Lâm Phong chỉ được chọn thêm một vật phẩm, hắn nhìn mấy thanh binh khí xung quanh, chợt nhớ ra bản thân còn thiếu một món binh khí thích hợp, bây giờ hắn đã sắp tiến vào linh giả ngũ cấp, Lưu Tinh Đao đã không còn nhiều tác dụng.
– Lão đầu, giúp ta tìm xem có binh khí nào tốt không?
– Địa cấp có mấy ngàn, thiên cấp có vài chục.
– Có thanh đao nào không?
– Có vài thanh địa cấp bảo đao nhưng đều là loại bình thường, tiểu tử ngươi không cần để ý.
Binh khí bình thường là loại được luyện chế từ những khoáng thạch không ẩn chứa thiên địa nguyên khí giống như Lưu Tinh Đao, có một số loại binh khí luyện chế từ nguyên thạch, mang theo thuộc tính ngũ hành, hiếm hơn nữa là dị nguyên thạch như phong, lôi, quang, ám…
– Thánh khố lớn như vậy ngay cả một thanh đao tốt cũng không có sao? không lẽ nhân phẩm của lão tử lại tệ như vậy?
– Thứ tốt thì không nhiều, thứ nhiều thì không tốt, tiểu tử ngươi nghĩ mấy tên kia sẽ để thứ tốt vào đây sao?
Lâm Phong nghe lão đầu nói liền tỉnh ngộ, thứ tốt nhất tất nhiên phải để bản thân dùng, không dùng được thì tặng cho đệ tử, số còn lại thì ném vào thánh khố, tính ra những thứ ở nơi này đều là hàng loại 3.
Sau khi rời khỏi khu vực dành cho luyện khí sư, Lâm Phong bước vào khu vực dành cho luyện đan sư, hắn và lão đầu lượn vài vòng, cuối cùng chọn lấy một gốc lam sắc linh dược rồi rời đi.
Khi Lâm Phong tới chỗ lão chấp sự chỉ thấy Vương Lăng và Ngạo Minh ở đó, lão chấp sự không biết đã đi đâu.
Một lúc sau, lão chấp sự trở vào thì nhìn thấy 4 tên đệ tử đang nhàm chán đứng đợi lão.
– Các ngươi chọn kiểu gì mà nhanh vậy? Vẫn còn nữa giờ cơ mà.
Đám đệ tử nhìn nhau, bọn chúng cảm giác hình như tâm tình của lão chấp sự không được tốt nên tên nào cũng im lặng là vàng.
Lâm Phong ngồi tịnh tâm được một lúc thì đi lại bên cạnh lão chấp sự, nhỏ giọng hỏi.
– Chấp sự đại nhân, đệ tử có thể hỏi một chuyện không?
– Nói.
– Vị tiền bối ngồi ngoài kia không biết có địa vị như thế nào?
Lão chấp sự nhìn Lâm Phong một lúc rồi thở dài.
– Lão phu cũng không biết, nghe nói tiền bối đã ngồi ở đó được mấy trăm năm, ngay cả Thánh Chủ cũng không dám đuổi đi.
– Lợi hại như vậy sao?
– Nghe nói tiểu tử ngươi vừa vào Thánh Cung có phải không?
Lâm Phong gật đầu.
– Tiểu bối vừa tiến cung được hơn một năm.
– Vậy chắc là tiểu tử ngươi chưa từng nghe qua nội quy ở chỗ này?
– Xin tiền bối chỉ giáo.
Lão chấp sự nhìn tiểu tử trước mặt, cảm giác không tệ, liền chỉ điểm một chút.
– Tiểu tử ngươi có thấy bàn cờ trước mặt vị tiền bối đó không?
– Đã thấy qua.
– Chỉ cần ngươi phá được thế cờ thì sẽ nhận được một cái ngân bài, có thể tùy ý lựa chọn một vật phẩm bên trong thánh khố.
Lâm Phong nghe đến đây, hai mắt sáng lấp lánh.
– Có chuyện tốt như vậy sao?
– Tốt con khỉ, lão phu nói cho ngươi biết, từ khi lão phu làm chấp sự đến bây giờ đã hơn trăm năm, chỉ thấy được 2 tên phá được thế cờ của lão.
Lâm Phong nhìn bộ dáng của lão chấp sự, chắc là vừa mới thua cờ nên cay cú đây mà.
– Chấp sự đại nhân, có thể dẫn tiểu bối ra bên ngoài được không?
– Tiểu tử ngươi muốn đấu cờ với lão ta sao?
– Đúng vậy.
Lão chấp sự nhìn vẻ mặt tự tin của Lâm Phong, thầm nghĩ dù sao cũng là người của Thánh Cung, có phúc cùng hưởng, có thua thì cùng thua.
– Đi theo lão phu.
Lâm Phong đi theo phía sau lão chấp sự, mấy thanh niên còn lại cũng đi theo, dù sao đứng ở đây cũng nhàm chán, không bằng ra ngoài xem kịch.
Lão chấp sự dẫn đám đệ tử đến bên ngoài đại môn, lão hành lễ một cái với vị tiền bối rồi chỉ vào chỗ ngồi.
– Tiểu tử ngươi phải cẩn thận, thấy không ổn lập tức rút lui.
– Đa tạ tiền bối nhắc nhở.
Lâm Phong hành lễ xong thì ngồi vào bàn cờ, hắn vừa ngồi xuống liền cảm thấy khó thở như bị thái sơn áp đỉnh.
Giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử ngươi cố chịu một lúc, nhìn lão phu mà học hỏi.
Lão đầu vừa dứt lời thì quân cờ trên bàn tự chuyển động, Lâm Phong vừa định cầm lấy quân cờ đáp trả thì bị lão đầu ngăn lại, thứ này phải dùng linh lực để di chuyển.
Quân cờ trước mặt ít nhất nặng hơn ngàn cân, Lâm Phong vừa đi được vài nước cờ thì linh lực chỉ còn một nữa, hắn phải vừa chơi vừa cắn đan dược để khôi phục.
– Chưa gì đã thấy lỗ.
Một lúc sau, hai mắt lão tiền bối mở ra, đôi mắt đục ngầu của lão nhìn về phía Lâm Phong làm cho áp lực trên người hắn liên tục tăng lên.
Lâm Phong đối diện với ánh mắt của lão tiền bối có cảm giác như đang đứng trước một đầu thượng cổ hung thú, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nuốt chửng, linh lực bên trong cơ thể đã bắt đầu trở nên hỗn loạn.
Giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
– Tiểu tử cố chịu thêm một chút, lão phu sắp hạ được tên này rồi.
– Lẹ lẹ đi, ta sắp chịu hết nổi rồi.
Thời gian dần trôi, hai bên đã đấu với nhau gần trăm nước cờ nhưng chưa phân được thắng bại, Lâm Phong gần như đã dùng toàn bộ linh lực vẫn không cách nào nhất nổi quân cờ.
– Tiểu tử thúi cố lên, thắng tên này lão phu cho ngươi một bộ thuật pháp.
– Lão đừng có lừa ta đó.
– Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.
Một đời lão đầu chơi cờ chưa từng thua, lần này mà để thua thì chuỗi thắng mấy chục vạn năm của lão sẽ bị chấm dứt.
Lâm Phong vận Vạn Hỏa Khai Thiên, linh khí cuồn cuộn tiến vào cơ thể hắn để bổ sung linh lực, hỏa quang rực sáng, cả người hắn như bị hỏa ảnh thôn phệ.
– Lão đầu, ta có cảm giác sắp đột phá.
– Nhịn đi, đợi lão phu xử tên này xong thì tiểu tử ngươi muốn phá thứ gì thì phá.
Đúng lúc này, bàn cờ lại quay trở về lúc đầu, lão tiền bối ném cho Lâm Phong một cái ngân bài.
– Đa tạ tiền bối.
Lâm Phong vừa nhận lấy ngân bài liền hành lễ tạ ơn rồi chạy tới một gốc ngồi vận công khôi phục.
– Thôi chết rồi, vẫn còn hai tên bên trong.
Lão chấp sự chợt nhớ ra đã bỏ quên hai tên đệ tử bên trong thánh khố, lão vội trở vào mang bọn chúng ra, sau đó lấy tất cả hộp ngọc đưa cho lão tiền bối kiểm tra.