Chương 129: Pháp Cung Chi Chiến
Lãnh Hàn Băng nghe hắn nói, trái tim băng giá khẽ rung lên, hàn khí trên người cũng giảm đi một chút.
– Ngươi cần thứ này để làm gì?
– Đệ dùng thứ này để bảo mạng…
Lâm Phong kể hết công dụng của Huyết Ảnh Phân Thân cho băng nữ nghe, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh loại pháp chỉ này chỉ có dùng máu huyết của bản thân mới có hiệu quả, cho nên chỉ có thể xem là một nửa tà đạo.
Lãnh Hàn Băng do dự một lúc, giọng nói lạnh lùng lại vang lên.
– Đưa pháp văn cho ta.
– Đa tạ sư tỷ giúp đỡ, đại ân của sư tỷ kiếp này tiểu đệ nhất định sẽ báo đáp.
– Mỗi tờ pháp chỉ 10 vạn linh thạch.
– Thành giao.
Lâm Phong lấy ra 1 vạn trung phẩm linh thạch đặt cọc trước 10 tờ pháp chỉ, Hàn Băng vừa nhận lấy liền dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
– Ngươi chỉ muốn 1 tờ?
– Không phải sư tỷ đã nói mỗi tờ pháp chỉ có giá 10 vạn hạ phẩm linh thạch sao?
– Mỗi tờ 10 vạn trung phẩm linh thạch.
– Cái gì? Một tờ huyền cấp pháp chỉ mà có giá 10 vạn trung phẩm linh thạch hả?
Lúc đầu Lâm Phong còn tưởng nàng nói là 10 vạn hạ phẩm linh thạch một tờ, cái giá đó đã cao gấp mấy lần bên ngoài thị trường rồi.
– Dù sao ngươi cũng là nam sủng của Thánh Nữ, chẳng lẽ mấy chục vạn linh thạch cũng không có?
– Sư tỷ đừng nghe lời yêu nữ đó nói, đó chỉ là những lời nói lung tung thôi.
Đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.
– Tiểu tử ngốc, nha đầu này rõ ràng đang ghen với nha đầu kia, nha đầu này mà không thích ngươi thì lão phu tự hủy.
Lâm Phong nghe lão đầu nói chợt tỉnh ngộ, hai mắt chăm chú nhìn băng nữ, khối băng này thật sự biết ghen sao?
Lãnh Hàn Băng bị ánh mắt của Lâm Phong nhìn đến không thoải mái, nàng quay qua hướng khác.
– Ngươi không muốn thì có thể nhờ người khác luyện chế.
– Muốn, tất nhiên là đệ muốn nhưng mà đệ thật sự không có nhiều linh thạch như vậy.
– Đó là chuyện của ngươi.
Lâm Phong bày ra bộ mặt đau khổ.
– Chúng ta thương lượng có được không, đệ có thể dùng thứ khác để thay thế linh thạch không?
– Ngươi muốn dùng đan dược đổi pháp chỉ?
– Mấy viên đan dược bình thường của đệ sao có thể đổi lấy pháp chỉ trân quý của sư tỷ, đệ muốn dùng một thứ khác có giá trị hơn, một thứ độc nhất vô nhị trên cái đại lục này để trao đổi.
Hàn Băng nghe lưu manh nói một lúc vẫn không biết ý đồ của hắn, nàng bắt đầu hết kiên nhẫn, nếu là tên nam nhân khác đứng trước mặt nàng khua môi múa mép có lẽ đã biến thành khối băng từ lâu.
– Cuối cùng ngươi muốn dùng thứ gì để trao đổi.
– Tỷ thấy đệ thế nào? Nhìn có giống bảo vật không?
– Cút.
– Sư tỷ…
Lâm Phong nhìn băng nữ rời đi lập tức đuổi theo, hắn vừa há miệng thì cảm giác lạnh thấu xương tràn đến, cơ thể hoàn toàn tê cứng.
Sáng hôm sau, Thánh Cung đại hội tiếp tục diễn ra, khi Lâm Phong lết tới kháng đài thì toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đã có mặt đầy đủ.
Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy hắn liền xù lông.
– Tiểu Phong tử… ngươi bị làm sao vậy?
Nàng chưa kịp chửi câu nào thì cảm giác Lâm Phong hôm nay có gì đó rất khác lạ, giống như một tên bị trọng thương vừa hồi phục, sắc mặt xanh chín.
– Chẳng lẽ sư phụ chưa loại bỏ hoàn toàn độc tố sao?
– Đệ không sao.
Lâm Phong nhìn băng nữ bên dưới chiến đài, nàng ra tay không phân biệt nặng nhẹ để hắn đứng như tượng suốt cả đêm, sau này nhất định phải tìm cơ hội dạy dỗ lại.
– Bắt đầu.
Lâm Phong còn chưa kịp tìm chỗ ngồi thì lão chấp sự đã cho bắt đầu trận đấu, hôm nay hắn đến muộn, ngay cả quy tắc cũng không được nghe.
– Sư tỷ, hôm nay thi đấu cái gì vậy?
– Quy tắc gần giống với Chiến Cung tranh tài.
Mỗi đệ tử sẽ có thời gian ba canh giờ để luyện chế pháp chỉ, không phân biệt yêu chỉ hay linh chỉ, sau ba canh giờ sẽ bắt đầu thi đấu, pháp chỉ bị phế trước xem như thua.
Thời gian thoáng chốc trôi qua, toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu đều hoàn thành luyện chế pháp chỉ trước thời hạn, quy tắc vẫn là 1 vs 1, số đệ tử thua trận sẽ phải tham gia một vòng đấu tương tự bát tinh đoạt châu.
Trận đầu tiên, Lãnh Hàn Băng sẽ gặp đệ tử đứng thứ 16, đối thủ của nàng cũng là một nữ tử, nhị nữ vừa bước vào vị trí, kháng đài lập tức dậy sóng.
– Bắt đầu.
Lãnh Hàn Băng tế ra pháp chỉ, lam quang rực sáng, một đầu băng xà dài hơn 10 trượng xuất hiện, khí thế chẳng khác gì một đầu địa cấp yêu thú, vị trí trái tim của băng xà là một viên địa cấp yêu đan.
Đối diện băng xà là một gốc lục sắc yêu thụ cao tới mấy chục trượng, ở giữa thân cây cũng có một viên địa cấp yêu đan.
Muốn vô hiệu hóa pháp chỉ có hai cách, thứ nhất là đánh nát yêu đan, thứ hai là tiêu diệt chủ nhân của pháp chỉ, không có tu sĩ cung cấp linh lực thì pháp chỉ chẳng khác nào một tấm da thú.
Lục sắc yêu thụ chủ động tấn công, từng cành cây to lớn vươn dài tới chỗ băng xà, muốn bắt lấy đối phương.
Băng xà vừa tránh né vừa lao thẳng về phía yêu thụ, xà khẩu mở lớn phun ra mấy chục mũi băng tiễn.
– Keng… keng…
Băng tiễn chạm vào yêu thụ thì bị một lớp mộc thuẫn ngăn lại, lúc này băng xà đã lướt tới bên cạnh yêu thụ, nó dùng cơ thể quấn chặc lấy thân cây, sau đó há miệng cắn vào vị trí yêu đan.
Yêu thụ dùng cành cây liên tục đâm vào băng xà nhưng vô dụng, công kích không phải là ưu điểm của yêu thụ nhưng khả năng phòng ngự lại rất mạnh, băng xà cắn một lúc cũng không làm được gì.
Cứ tưởng trận đấu sẽ rơi vào thế giằng co, đột nhiên băng xà đổi hướng công kích, nó không tiếp tục tấn công thụ đan mà dùng thân thể to lớn quấn chặt lấy yêu thụ.
Hàn khí từ cơ thể băng xà tỏa ra, nhiệt độ xung quanh dần hạ thấp, dù chiến đài có địa cấp trận pháp bảo vệ nhưng đám đệ tử trên kháng đài vẫn cảm thấy lạnh người.
Công kích của thụ yêu về phía băng xà bắt đầu chậm lại, thân cây dần trở nên khô cứng, từng thanh âm răng rắc vang lên.
– Ầm…
Thụ yêu sừng sững đột nhiên vỡ nát thành từng mảnh, chỉ còn lại viên địa cấp yêu đan bị băng xà ngậm lấy chạy về phía Lãnh Hàn Băng.
Lãnh Phi Dao hưng phấn hét lớn.
– Tỷ tỷ quá lợi hại.
– Sư tỷ không trả lại viên yêu đan kia sao?
Lâm Phong nhìn băng nữ cứ thế rời đi nhịn không được hỏi, Phong Viêm bên cạnh lắc đầu.
– Một khi lên chiến đài thì những thứ đệ lấy được sẽ là của đệ.
– Có chuyện tốt như vậy sao? Đợi đại hội kết thúc đệ sẽ đi tìm vài vị sư huynh tỷ thí.
Lãnh Phi Dao ném cho Lâm Phong ánh mắt khinh bỉ.
– Đệ tưởng ai cũng ngốc như đệ sao? Chỉ sợ ngoài Vương Lăng sư huynh và Tuệ Vân sư tỷ thì không ai dám chấp nhận lời khiêu chiến của đệ.
– Cũng đúng.
Nửa canh giờ trôi qua, vòng đấu đầu tiên kết thúc, các đệ tử có một giờ để nghỉ ngơi, số đệ tử thua cuộc phải tham gia một vòng đấu loại để tìm ra hai người tiến vào top 10.
Vòng đấu loại lần này có quy tắc như vòng sơ loại, mỗi đệ tử chỉ được luyện chế một tờ yêu chỉ, sau đó điều khiển yêu thú chạy đến Ngọc Phong Sơn, nơi đó đã được đặt sẵn hai viên linh châu, hai đệ tử đầu tiên lấy được sẽ tiến vào top 10 thiên tài Pháp Cung.