Chương 128: Cá Chép Hóa Rồng
Bên trong khu vực dành cho đệ tử chân truyền, có một căn phòng vô cùng náo nhiệt, người ra kẻ vào liên tục.
Hôm nay Lâm Phong lấy lý do dưỡng thương nên không đến xem đệ tử Trận Cung thi đấu, hắn muốn mượn cơ hội hiếm có này để nghỉ ngơi cả ngày, chỉ là người tính không bằng trời tính.
Trời vừa sáng, đã có vài tên đệ tử chân truyền của Đan Cung đến thăm hỏi, thời gian càng trôi qua thì số lượng người đến càng đông, đến khi Trận Cung thi đấu kết thúc thì phòng của Lâm Phong đã chật kín người.
– Đúng là cá chép hóa rồng có khác.
Bây giờ Lâm Phong không còn là một tên vô danh tiểu tốt mà là đệ tam thiên tài của Đan Cung, có lời đồn rằng, thiên phú của hắn còn cao hơn cả Vương Lăng, chỉ vì thời gian tu luyện không bằng nên để thua ở trận cuối cùng.
Lâm Phong biết mấy tên này chỉ muốn tạo mối quan hệ nên chẳng muốn gặp, chỉ là mỗi tên đến thăm đều mang theo quà, người ta đã có thành ý như vậy sao có thể từ chối được.
– Oa… có cả địa cấp hồn dược này.
Lãnh Phi Dao mở một cái hộp ngọc ra, nhìn thấy một gốc hồn dược bên trong, Phong Viêm lập tức chạy tới xem thử.
– Là quà của Vạn Bảo Các, lão quản lý này đúng là chịu chơi.
Lâm Phong còn tưởng là ai hào phóng, thì ra là lão cáo già ở Vạn Bảo Các, mỗi tháng lão lấy của hắn 5 bình Bổ Hồn Đan, tính sơ thôi cũng lời cả vạn trung phẩm linh thạch, vậy mà chỉ nôn ra được một gốc địa cấp hồn dược.
Số lượng người đến thăm càng lúc càng lớn, Lâm Phong còn phải giả vờ bị thương nên không thể tiếp hết, hắn chỉ có thể nhờ tiểu sư tỷ cùng với gian thương đến trợ giúp.
Lúc đầu thì ba người có thể ứng phó nhưng người tới càng lúc càng đông, Phong Viêm phải chạy đi kéo thêm tỷ muội Lý gia cùng đám đệ tử của Lưu Vũ Đồng đến giúp đỡ.
Đến khi trời tối, Lâm Phong đóng cửa, bên ngoài phòng treo bảng miễn tiếp khách, bên trong căn phòng chỉ còn lại hắn và tiểu sư tỷ, gian thương cũng muốn ở lại chia chát nhưng không nỡ để Tuệ Vân trở về một mình.
– Tiểu Phong tử, lần này đệ lời lớn rồi.
– Hắc hắc… đây gọi là đại họa không chết tất có hậu phúc, người hiền như đệ chắc chắn sẽ được trời độ.
– Thôi đi, đệ mà hiền thì yêu nữ cũng sẽ biến thành tiên nữ.
Lâm Phong cứng họng, bản tính của hắn vốn ham tài, quả thật không phải là một chính nhân quân tử.
– Tuy đệ không phải hiền nhân nhưng là người hiểu lý lẽ, sư tỷ thích thứ gì thì cứ lấy mà dùng.
– Xem như đệ biết điều.
Lãnh Phi Dao vẫy tay thu lấy mười mấy cái hộp ngọc, mấy thứ này nàng đã sớm để ý nên để riêng ra một góc, giờ chỉ cần thu vào là được.
Lúc nàng rời đi, Lâm Phong đưa cho Phi Dao thêm mấy chục cái hộp ngọc, nhờ nàng đưa tới chỗ tỷ muội Lý gia, phần của gian thương hắn sẽ tự đưa.
– Lão đầu, mấy thứ tốt đã thu hết chưa?
– Lão phu làm việc tiểu tử ngươi cứ yên tâm.
Thứ tốt nhất chính là thứ thích hợp với Lâm Phong nhất, chuyện quan trọng như thế này tất nhiên phải để lão đầu ra tay, những thứ lão đầu nhìn trúng sẽ ra hiệu với Lâm Phong để hắn lén thu vào giới chỉ.
Lâm Phong dùng thần thức đảo qua, phần lớn là linh dược và yêu đan, còn có một đống lớn linh thạch.
– Đáng tiếc, không thấy yêu cốt.
– Nếu hôm nay tiểu tử ngươi không qua khỏi, không chừng sẽ có người mang yêu cốt tới tặng.
Từ lúc rời Thương Vân Thành, Lâm Phong vẫn không ngừng thu mua yêu cốt, Thực Cốt Pháp Tiễn đã có 2 kiện đạt đến địa cấp, Thực Cốt Pháp Đao có thể so với địa cấp trung phẩm binh khí, nhưng hai thứ này thuộc về tà đạo không thể tùy tiện sử dụng.
– ẦM…
Trong lúc Lâm Phong hí hửng kiểm kê tài sản thì cửa phòng mở ra, chính xác là bị phá ra, một bên cửa bị đạp bay vào phòng, hai nữ tử từ bên ngoài bước vào, dẫn đầu là hồng y nữ tử, phía sau là bạch y nữ tử.
Linh Mộng nhìn sơ qua căn phòng, khẽ gật đầu.
– Xem ra ngươi làm ăn cũng không tệ.
– Ngươi đến đây làm gì? Còn nữa, cái cửa này của ta không phải là loại bình thường, một cái có giá mấy trăm khối trung phẩm linh thạch…
Lâm Phong còn chưa nói hết lời thì nhìn thấy một cái kim bài bay tới trước mặt, hắn nhanh tay chụp lấy, vừa chạm vào kim bài, cơ thể liền bị một đạo linh lực hùng mạnh đánh văng vào vách phòng.
Linh Mộng mỉm cười.
– Thứ này xem như ta đền lại cánh cửa cho ngươi.
– Cái gì đây?
Lâm Phong nhìn tấm kim bài trong tay, mặt trước có ghi hai chữ Cửu Huyền, mặt sau khắc hình đại môn, chất lượng kim bài vô cùng tốt, có thể mang đi luyện chế địa cấp binh khí.
– Ngươi cầm kim bài trong tay có thể tùy ý tiến vào thánh khố chọn lấy 3 vật phẩm, thứ này có đủ đền một cái cửa cho ngươi chưa?
– Ta không cần.
Lâm Phong ném kim bài trả lại cho Linh Mộng, hắn nhìn nàng nhẹ nhàn bắt lấy, ánh mắt thoáng thất vọng. Bên trong kim bài ẩn chứa một nửa linh lực của Lâm Phong, chỉ cần yêu nữ chủ quan sẽ bị kim bài đánh bay khỏi phòng.
– Ngươi chê ít sao?
– Không phải, ta đã nói sẽ không làm nam sủng cho ngươi, sính lễ này ngươi mang về đi.
Linh Mộng nhìn tên nam nhân trước mặt một lúc, sau đó nở nụ cười cổ quái.
– Nam nhân đúng là một lũ ngốc, ngươi cho rằng ta sẽ mang một thứ quý giá như kim bài để đổi lấy một tên vô dụng sao?
– Vậy ngươi có ý gì?
– Bên trong thánh khố có thứ ngươi cần, đừng quên những lời ngươi đã hứa với ta.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra hắn từng hứa giúp yêu nữ lấy một gốc linh dược thông linh bên trong đại thiên bí cảnh.
– Suýt nữa thì ta quên mất.
– Ngươi nói gì?
– Ngươi yên tâm, quân tử nhất ngôn, ta nói được sẽ làm được.
Linh Mộng ném kim bài về phía Lâm Phong, lần này hắn đã học khôn, không trực tiếp đỡ lấy mà để kim bài rơi trước mặt sau đó nhặt lên.
Lâm Phong vừa thu kim bài thì giọng nói của Linh Mộng truyền đến.
– Tốt nhất ngươi đừng làm cho ta thất vọng.
– Ta biết rồi, không tìm được linh dược thì ta sẽ dùng thân báo đáp, có được chưa?
– Tốt.
Linh Mộng mỉm cười rời đi, khi đi qua người Hàn Băng, ánh mắt lóe lên, mọi chuyện đều nằm trong tính toán của nàng.
Lâm Phong nhìn yêu nữ biến mất, hắn lấy một cái ghế để bên cạnh băng nữ.
– Sư tỷ mời ngồi, không phải ngày mai tỷ phải thi đấu sao? Bây giờ sao còn đến chỗ của đệ?
– Ta có chuyện muốn nói với ngươi.
– Có chuyện gì ngồi xuống rồi nói.
Có ân phải trả có thù phải báo, đây là nguyên tắc của Lâm Phong, đối với những người giúp hắn thì phải đối xử tốt hơn những kẻ bán hành cho hắn.
– Sư tỷ có chuyện gì muốn hỏi đệ sao?
Lãnh Hàn Băng nhìn bộ dáng của Lâm Phong, trong lòng có chút không ổn, thái độ của lưu manh gần đây đối với nàng rất khác lúc trước.
– Là chuyện pháp chỉ.
– Sư tỷ đồng ý luyện pháp chỉ giúp đệ sao?
– Ta muốn xem pháp văn trước.
Lâm Phong lập tức lấy pháp văn đưa cho Hàn Băng xem, những thứ cần dùng để luyện chế Huyết Ảnh Phân Thân hắn đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ chờ băng nữ đồng ý là có thể bắt đầu.
Lãnh Hàn Băng vừa nhìn qua pháp văn liền trả hàng.
– Thứ này không thể luyện.
Ánh mắt của nàng lạnh lùng nhìn hắn.
– Dùng nhân huyết luyện chế pháp chỉ là điều cấm kỵ, một khi có người biết được sẽ xem như tà đạo mà đuổi giết.
– Đệ cũng biết nên mới nhờ đến sư tỷ giúp đỡ, thứ này sao có thể giao cho người ngoài luyện chế.