Chương 103: Thánh Tử Phủ
Vừa ngồi vào bàn, Lâm Phong liền hỏi chuyện của Tuệ Vân sư tỷ, chuyện linh dược đúng là có thật nhưng chuyện đi tìm Vương Lăng là do Lâm Phong thêm vào, để thêm phần gay cấn.
– Mấy loại linh dược đó ngay cả ta còn không tìm được thì nội môn đệ tử như đệ làm được gì?
– Thêm một người thì thêm một phần cơ hội, không thử sao có thể biết được.
– Cũng đúng.
Lãnh Phi Dao vừa hé miệng thì vẻ mặt thay đổi, ánh mắt nghi ngờ nhìn tên sư đệ.
– Bình thường đệ đâu có quan tâm đến chuyện của người khác, sao hôm nay lại hỏi chuyện của Tuệ Vân sư tỷ vậy? Có phải đệ có ý đồ gì khác không?
Góc phòng đối diện, ánh mắt Lãnh Hàn Băng đang lướt theo từng đường pháp văn chợt dừng lại.
Lâm Phong vội lắc đầu.
– Không có, chẳng phải đệ đã nói là đệ có đạo lữ rồi sao?
– Vậy đệ hỏi nhiều như vậy để làm gì? Đừng nói với ta là đệ thích giúp đỡ người khác nha.
Lâm Phong liếc nhìn băng nữ, thấy nàng vẫn chăm chú quan sát pháp văn, hắn nhỏ giọng kể lại toàn bộ mọi chuyện với Phi Dao sư tỷ.
– Cái gì? Đệ lừa được tên gian thương kia 1000 khối trung phẩm linh thạch.
– Suỵt…
Phi Dao mở to mắt nhìn tiểu sư đệ trước mặt như nhìn thấy kỳ trân dị bảo, một lúc sau chợt tán thưởng.
– Làm tốt lắm, ta đã muốn cho tên gian thương kia một trận từ lâu rồi.
– Sư tỷ cũng bị Phong sư huynh lừa sao?
– Đâu chỉ bị lừa mà còn bị đến mấy lần, giờ nghĩ lại ta vẫn còn thấy tức đây này.
Lâm Phong nghe vậy liền biết cơ hội đến rồi, có tiểu sư tỷ hỗ trợ thì hắn có thể chơi khô máu với tên gian thương kia.
– Sư tỷ hay là chúng ta hợp tác được không?
– Hợp tác thế nào?
– Thế này…
Lãnh Phi Dao im lặng lắng nghe, đến khi Lâm Phong nói xong thì ánh mắt của nàng sáng lấp lánh như hai viên bảo thạch, nhưng giọng nói vẫn có chút do dự.
– Nhưng mà làm vậy sẽ ảnh hưởng đến Tuệ Vân sư tỷ.
– Phong sư huynh tạo nghiệp vô số, chúng ta làm như vậy là thay trời hành đạo, cứu nhân độ thế, mang sư huynh trở về với chính đạo, chẳng phải nội quy Thánh Cung ghi rõ phải phò chính trừ tà sao? Dù Tuệ Vân sư tỷ có biết được cũng sẽ không trách chúng ta.
– Vì chính đạo trường tồn, dù bị sư tỷ trách phạt ta cũng không sợ.
Lâm Phong đứng dậy, giơ tay hô hào.
– Chính đạo vĩnh hằng.
– Đúng… chính đạo vĩnh hằng.
Lãnh Phi Dao lập tức lên tiếng hưởng ứng, cả hai cùng theo đuổi chính đạo nhưng nụ cười trên mặt lại vô cùng tà đạo.
Ánh mắt Lãnh Hàn Băng vẫn nhìn vào pháp chỉ nhưng ẩn chứa sâu bên trong là những tia lo lắng, để tiểu muội cùng lưu manh ở chung một chỗ không biết hai tên này sẽ làm ra những chuyện thương thiên hại lý gì nữa.
Khoảng cách đến đại hội ngày càng gần, những nhân vật đình đám cũng thường xuyên ló mặt, trời vừa sáng thì bên trong Thánh Cung đã truyền đến một tin nóng hỏi, Thánh Tử đã trở về.
– Như vậy là song thánh đều có mặt đầy đủ.
Mấy hôm nay, Linh Mộng không tìm Lâm Phong là vì yêu nữ bị sư phụ gọi đi, nghe băng nữ nói, sư phụ Linh Mộng vừa tìm được một loại thuật pháp nào đó muốn nàng tu luyện.
– Đúng là sư phụ nhà người ta có khác, hài…
– Tiểu tử ngươi đang nói nhảm gì đó.
– Đâu có, ta chỉ đang cảm thán cho vận mệnh của chính mình, yêu nữ kia mạnh như vậy mà còn tu luyện thêm thuật pháp, xem ra đời này của ta đã định sẽ bị nàng trấn áp.
– Hừ.
Hai người ở với nhau lâu ngày, tất nhiên lão đầu hiểu Lâm Phong muốn nói gì, thuật pháp chứ đâu phải cải trắng mà muốn là có được, cứ để hắn từ từ mà cảm thán.
Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu hồi âm, hắn nhíu mày.
– Chẳng lẽ lão không có chút đồng cảm nào sao?
– Hết rồi.
– Vậy nhân tính thì sao?
– Lão phu là khí linh thì làm éo gì có nhân tính.
-…
Lão đầu đã không dùng được thì chỉ có thể tự lực gánh sinh, mấy hôm nay Lâm Phong luyện đan kiếm được không ít linh thạch, còn có một chút linh thạch chia được từ chỗ của Phi Dao sư tỷ đủ để hắn mua được rất nhiều thứ, kể cả linh dược luyện chế Thăng Linh Đan.
Đêm nay Lâm Phong sẽ đột phá tứ cấp trung kỳ, cộng thêm thăng linh đan thì hắn có thể đột phá đến hậu kỳ, như vậy khả năng chiến thắng trong đại hội sắp tới sẽ tăng lên không ít.
Thánh Tử vừa trở về được ba ngày liền mở đại tiệc, tất cả chân truyền đệ tử đều nhận được thư mời, ngay cả Lâm Phong cũng được mời đến nhưng không phải là Thánh Tử mời mà là bị băng nữ gọi đi.
Lúc đầu Lâm Phong không muốn đi, dù sao thì cũng đâu ai mời hắn, cuối cùng bị Lãnh Phi Dao xông vào kéo đi, trên đường đi còn liên tục bị giáo huấn.
– Đệ có biết bao nhiêu người muốn đi dự tiệt mà không được không? Ở đó mà làm giá.
– Dù sao cũng không có ai mời đệ, hơn nữa chỗ đó đệ cũng đâu có quen ai, đến lúc đó nhất định sẽ rất nhàm chán.
– Không phải còn có ta và tỷ tỷ sao? Tuệ Vân sư tỷ cũng đến đó, đệ không cần lo.
– Như vậy mới đáng lo.
Lâm Phong dùng ánh mắt bất cần nhìn sư tỷ.
– Tỷ thử nghĩ xem, một mình đệ đứng bên cạnh tam đại mỹ nữ sẽ như thế nào?
– Chắc là rất khó nhìn.
Lãnh Phi Dao suy nghĩ một chút rồi trả lời.
– Giống như một con khỉ đứng cạnh 3 con phượng hoàng.
– Ặc…
Lãnh Hàn Băng đi phía trước luôn để ý đến hai tên phía sau, đôi môi khẽ cong lên, tiểu muội của nàng dù có suy nghĩ bao lâu thì khi nói ra cũng giống như chưa từng suy nghĩ.
Trong lòng Lâm Phong tràn đầy cảm giác bất lực, hắn chỉ muốn thốt lên không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội vô tri.
– Hai vị sư tỷ thì không sao nhưng Tuệ Vân sư tỷ là đệ nhất mỹ nhân Đan Cung, đứng gần tỷ ấy nhất định sẽ trở thành công địch của một nửa đệ tử Đan Cung.
– Không nghiêm trọng vậy chứ?
– Nếu không có yêu nữ kia thì sau đêm nay đệ sẽ trở thành kẻ thù của một nửa đệ tử Thánh Cung.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong lại thầm cảm tạ yêu nữ, nhờ có nàng mà đám thanh niên dư thừa tinh lực kia không đánh chủ ý lên hai đóa hoa Lãnh gia, giúp hắn đỡ khổ.
Thánh Tử Phủ nằm ngay bên trong Cửu Huyền Thánh Cung, tọa lạc trên một ngọn tiểu sơn, bên trong Thánh Cung, chỉ có bốn người được độc chiếm sơn phong bao gồm Thánh Chủ, Thánh Mẫu, Thánh Tử và Thánh Nữ.
Tuy là tiểu sơn nhưng diện tích so với chỗ của chân truyền đệ tử lớn hơn không biết bao nhiêu lần, bên dưới chân núi có một cái đại môn ghi ba chữ « Thánh Tử Phủ » tràn đầy khí thế.
– Thánh Tử Phủ, không biết chỗ của yêu nữ kia có rộng lớn như thế này không?
Mỗi lần đến gặp yêu nữ đều là bị huyết y nhân mang đi, Lâm Phong còn chưa kịp ngắm cảnh thì đã bị ném vào phòng.
Bên ngoài đại môn có hai thanh niên đứng thu thiệp mời, đệ tử Thánh Cung muốn vào bên trong phải đi qua nơi này, từ chân núi lên đỉnh núi chỉ có thể đi bộ, không thể phi hành cũng không thể cưỡi yêu thú, ngồi chiến xa…
Lãnh Phi Dao vừa đi vừa ngó xung quanh, đột nhiên nàng hét lên.
– Tuệ Vân sư tỷ, ở bên này, muội ở bên này.
Lý Tuệ Vân từ xa đi đến, phía sau nàng còn có một nữ tử, nhìn vẻ bề ngoài có lẽ ngang tuổi với Phi Dao.
– Như Nguyệt cũng đến sao?
– Tham kiến hai vị sư tỷ.
Lý Như Nguyệt hướng tỷ muội Lãnh gia hành lễ, sau đó ánh mắt nàng dừng lại trên người Lâm Phong.