Chương 102: Phục Thù
Đúng như Lâm Phong dự đoán, mấy ngày tiếp theo, thiên tài của Thánh Cung ở khắp nơi lần lượt kéo về, Đan Cung bình thường im lặng cũng trở nên nhộn nhịp, đệ tử đi đầy đường, so với lúc trước khác xa như hai nơi.
– Nhiều người như vậy, lần này không dễ ăn đâu.
– Người nhiều cũng vô dụng, một mình lão phu chấp hết.
– Hảo lão.
Khiêm tốn là hai từ không có trong từ điển của lão đầu, tuy vậy Lâm Phong vẫn muốn tự dựa vào thực lực của bản thân để dành được chiến thắng.
Đúng lúc này, Lâm Phong nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, khóe miệng khẽ nhếch lên.
– Lần này phải lấy cả vốn lẫn lời.
Cách đó không xa, Phong Viêm vừa giao dịch thành công với một tên sư đệ, vẻ mặt vô cùng đắc ý, mấy ngày hôm nay, đệ tử Thánh Cung liên tục kéo về, sự nghiệp của hắn lên như diều gặp gió.
– Phong sư huynh, có chuyện gì mà vui vậy?
Phong Viêm xoay người thì nhìn thấy Lâm Phong không biết đứng phía sau từ lúc nào.
– Lâm sư đệ thật trùng hợp, ta đang có chuyện muốn tìm đệ đây này.
– Huynh có thứ tốt muốn cho đệ xem sao?
– Sư đệ quả nhiên tinh mắt, đúng là thiên tài của Thánh Cung.
Lâm Phong mỉm cười, tên gian thương này nói chuyện nghe hay thật, dân chuyên nghiệp có khác.
Hai người kéo nhau tới một chỗ vắng người tâm sự, Phong Viêm lấy ra một bảng danh sách đưa cho Lâm Phong xem.
– Cho đệ xem thứ này.
Lâm Phong cầm lấy nhìn thử, bên trên ghi đầy tên của đệ tử Thánh Cung, có cả sơ yếu lý lịch của từng người, cuối cùng còn có một hàng chữ rất chói mắt.
– Bảng cập nhật chính xác nhất, huynh cho đệ xem thứ này làm gì?
– Đệ vừa vào Thánh Cung nên có điều không biết, mỗi lần đại hội diễn ra sẽ có người đứng ra tổ chức cá cược, đệ có thể dùng linh thạch hoặc điểm cống hiến để đặt cược, có bảng danh sách này trong tay nhất định đệ sẽ giành chiến thắng.
– Có chuyện này nữa sao?
Phong Viêm gật đầu.
– Đây là cơ hội rất hiếm có, đệ đừng bỏ lỡ.
– Sư huynh nói không sai, cơ hội tốt thế này sao có thể bỏ qua được, nhất định phải nắm lấy, thứ này bao nhiêu?
– Không nhiều, chỉ có 10 khối trung phẩm linh thạch.
Lần đại hội này có tới mấy vạn đệ tử tham gia, chỉ cần bán cho một nửa số đệ tử trong đó thì cũng lời thẩm.
Lâm Phong lấy ra mười khối trung phẩm linh thạch nhưng không vội đưa mà hỏi tiếp.
– Sư huynh còn có thứ gì liên quan đến Thánh Cung đại hội không?
– Tất nhiên là có.
Phong Viêm nhìn linh thạch sắp đến tay liền vui vẻ lấy ra mấy tờ thư tịch đưa cho đối phương.
– Bên trong là danh sách các loại đan dược, linh dược có khả năng dùng trong thi đấu của Đan Cung lần này, mỗi tờ chỉ 5 khối trung phẩm linh thạch.
– Được rồi, đệ lấy hết.
Sau khi thu hết vật phẩm, Lâm Phong vẫn chưa đưa linh thạch, hắn tiếp tục hỏi.
– Phong sư huynh có biết ngoài Vạn Bảo Các, Thánh Đan Các và Đan Phòng thì còn có nơi nào bán linh dược không?
– Đệ muốn tìm linh dược gì?
– Không phải đệ tìm mà là Tuệ Vân sư tỷ muốn tìm.
Phong Viêm vừa nghe nói đến Tuệ Vân liền thay đổi thái độ, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên.
– Tuệ Vân sư tỷ muốn tìm linh dược gì?
– Đệ cũng không rõ, chỉ nghe Phi Dao sư tỷ nói là Tuệ Vân sư tỷ đang nghiên cứu một loại hồn đan nhưng không có đủ linh dược để luyện chế.
Lâm Phong vừa nói vừa thở dài, vẻ mặt đầy thương cảm.
– Mấy hôm trước, Tuệ Vân sư tỷ đến tìm Vương Lăng sư huynh để hỏi chuyện linh dược, đáng tiếc là sư huynh đang bế quan chuẩn bị cho đại hội sắp tới, bây giờ mà có ai giúp sư tỷ tìm được linh dược chắc sư tỷ sẽ vui lắm.
Phong Viêm nhíu mày, ánh mắt lén nhìn tên sư đệ bên cạnh, bộ dáng cũng không giống phần tử lừa đời, vẻ mặt lại thay đổi.
– Lâm sư đệ, có thể giúp sư huynh một chuyện không?
– Huynh muốn đệ giúp chuyện gì?
– Đệ thử hỏi Tuệ Vân sư tỷ xem cần linh dược gì, có thể huynh sẽ giúp được.
Lâm Phong bày ra vẻ mặt do dự, bộ dáng như sắp đi làm một cái thiên cấp nhiệm vụ.
– Chuyện này không dễ đâu, mấy hôm nay Tuệ Vân sư tỷ bế quan chuẩn bị cho đại hội, huynh cũng biết là chỗ của sư tỷ không phải muốn đến là đến.
– Đệ có thể hỏi Phi Dao, mối quan hệ giữa Tuệ Vân và Phi Dao rất tốt, nhất định muội ấy cũng biết được.
– Chuyện này cũng không được, mấy hôm nay Phi Dao sư tỷ cũng đang đi khắp nơi tìm linh dược, nghe nói sư tỷ còn phải thức đêm để luyện đan kiếm thêm linh thạch.
– Có chuyện này sao?
Với thân phận của Lãnh Phi Dao tất nhiên sẽ không thiếu linh thạch, nghĩ đến đây Phong Viêm cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề, tên sư đệ này đang muốn thịt hắn đây mà.
Nhưng chuyện lần này có liên quan đến Tuệ Vân, không chừng có thể kéo gần mối quan hệ với nữ thần trong lòng, sau này còn có thể nhờ Lâm Phong làm nội gián, đúng là nhất cử lưỡng tiện.
– Đúng rồi, mấy hôm trước huynh có nhờ Phi Dao luyện giúp vài lò đan dược nhưng vẫn chưa trả linh thạch, đệ có thể giúp huynh đưa cho muội ấy được không?
– Tốt.
Lâm Phong sảng khoái nhận linh thạch, chuyện giúp người giúp đời như thế này hắn không bao giờ từ chối, hắn cũng lấy ra linh thạch đưa cho đối phương.
– Phong sư huynh, đếm lại xem đã đủ chưa.
– Không cần, huynh đệ với nhau sao ta có thể lấy linh thạch của đệ, sau này cần gì cứ đến tìm sư huynh.
– Vậy thì ngại quá.
Lâm Phong ngoài miệng từ chối nhưng tay thì vẫn thu linh thạch lại, tốc độ so với lúc lấy ra còn nhanh hơn.
– Bây giờ đệ sẽ đến chỗ Phi Dao sư tỷ hỏi thăm, tạm biệt.
Lâm Phong nói xong liền rời đi, tâm tình vô cùng tốt, hôm nay lừa được không ít linh thạch của gian thương, xem như lấy lại cả vốn lẫn lãi, quan trọng là sau này còn có thể đào thêm nữa.
– Cái mỏ linh thạch này đúng là chất lượng.
Nhìn 1000 khối trung phẩm linh thạch nằm im bên trong túi trữ vật, Lâm Phong cảm thán, lần trước hắn đào linh thạch mấy ngày bên trong tiểu thiên bí cảnh cũng không bằng một phần số này.
Khi Lâm Phong đến chỗ Phi Dao sư tỷ thì nhìn thấy tam đại mỹ nhân đang ngồi trong phòng, Hàn Băng sư tỷ ngồi một góc lặng lẽ nghiên cứu pháp văn, Tuệ Vân sư tỷ cùng Phi Dao sư tỷ thì đang bàn luận về đan dược.
Lâm Phong đứng bên ngoài đợi một lúc vẫn không thấy ai mời vào, quân tử sẽ không tự ý vào phòng của người khác, nhưng để một thanh niên tiêu soái như hắn đứng đợi bên ngoài thì đúng là một tội ác.
Một lúc sau, giọng nói như chim hót của Lãnh Phi Dao từ trong phòng truyền ra.
– Cho truyền tiểu Phong tử.
– Đậu xanh.
Lâm Phong buồn bực bước vào, tất nhiên là hắn sẽ không hành lễ vì hắn là nam nhân chính hiệu.
– Các vị sư tỷ, xin chào.
Lãnh Hàn Băng hoàn toàn không có phản ứng, Lãnh Phi Dao làm ngơ, Lý Tuệ Vân gật đầu mỉm cười, nàng đứng lên nhìn hai tỷ muội Lãnh gia.
– Hôm nay đến đây thôi, muội có gì không hiểu thì đến tìm ta.
– Muội biết rồi.
Nói xong, Lý Tuệ Vân liền rời đi.
– Sư tỷ đi thong thả.
Lãnh Phi Dao tiễn sư tỷ đi xong thì trở lại nhìn tên sư đệ bên cạnh, ánh mắt đồng cảm.
– Nhân phẩm của đệ đúng là không tốt, mấy lần đệ đến đều không thể nghe Tuệ Vân sư tỷ giảng đạo.
– Có ai mời vào đâu mà nghe.
Lâm Phong thầm nói, tuy trình độ đan dược của lão đầu so với Tuệ Vân sư tỷ cao hơn rất nhiều nhưng bàn luận với một đại mỹ nữ và bàn luận với một lão đầu mấy chục vạn tuổi là hai khái niệm khác nhau.