Chương 97:
Ba ngày, Thanh Thu dùng ba ngày, dùng mười một đấu nội lực làm nguyên liệu, hai mươi bốn đấu nội lực làm đe búa rèn luyện thân thể. Ngoài vào trong, từ da đến thịt, từ gân đến xương cùng với nội tạng, toàn bộ đều được rèn luyện. Mặc dù nội lực chỉ rèn luyện tốt nhất cho da thịt, Thanh Thu cũng đặt mục tiêu chủ yếu ở nơi này. Dù sao nội tạng quá yếu ớt, rèn luyện xương tủy lại quá khó khăn, da thịt bị tổn thương do sai sót thì còn có khả năng cứu vớt.
Tiêu hao hết nội lực, Thanh Thu lại không thể lập tức rời khỏi trạng thái “vật ngã lưỡng von” ý thức chỉ có thể bơ vơ trong một vùng đen kịt. Khống chế nội lực rèn luyện trong thời gian quá dài, ý thức cũng trở nên mông lung cho nên không bao lâu liền hoàn toàn hôn mê, không còn nhận thức từ ngoại giới nữa.
Cho đến khi một lần nữa tỉnh lại, Thanh Thu chỉ cảm thấy rét lạnh thấm sâu vào tận xương tủy, hô hấp cũng kém theo rét lạnh đau xót để người ta cảm thấy đau đớn. Lạnh lẽo giống như một cây xương mắc ở lồng ngực, hô hấp cũng khó cứ nói gì đến ho khan.
Thanh Thu chỉ cảm thấy toàn thân gai ốc đều nổi lên, bản thân không có khí lực gì cho nên muốn co ro lại cũng không làm được. Nặng nề nâng mi mắt lên, ánh mắt mông lung mơ hồ, trong lúc nhất thời thì Thanh Thu còn chưa khôi phục lại được tinh thần.
Giường gỗ đơn sơ có thể nhìn thấy được trần nhà, Thanh Thu phải mất một hồi mới tỉnh lại tinh thần cảm nhận tình hình xung quanh. Nhiệt độ trong phòng chừng hơn mười độ, mát lạnh nhưng không đến mức rét rung cầm cập. Nằm một hồi mới thích nghi được tình trạng hiện tại.
Cho dù tri giác đã khôi phục nhưng Thanh Thu phải từ từ xử lý thông tin, đến tận lúc này hắn mới nhận ra được bản thân vậy mà chỉ mặc nội bào rộng rãi. Không nội y, cũng không ngoại bào, chẳng trách toàn thân lạnh sưu sưu, y phục rộng rãi thoáng mát cho nên khả năng giữ ấm chỉ có thể coi có còn hơn không.
Không quá xoắn xuýt về y phục của mình, Thanh Thu đã nhớ lại được chuyện mình làm trước khi hôn mê. Chẳng trách trên người không có một chút nội lực nào, thậm chí còn không thể đi cảm ứng nội lực.
Tất nhiên Hồi Thiên Thất Luyện có thể nhanh chóng ngưng tụ lại nội lực trên người, quá trình này phải mất một khoảng thời gian, không phải trong giờ phút này có thể làm ngay được.
Giai đoạn thứ nhất rèn luyện thân thể coi như thành công, ít nhất thì Thanh Thu cho rằng đã thành công bởi vì hắn chưa chết, cơ thể cũng không thiếu hay đau nhức chỗ nào.
Hiện tại Hồi Thiên Thất Luyện phải bước vào giai đoạn thứ hai, chính là ngưng tụ lại nội lực đã thuế biến, quá trình này không thể khống chế được mà phải để công pháp vận hành tự nhiên. Nếu như cưỡng ép vận dụng lượng lớn nội lực thì thời gian khôi phục sẽ bị kéo dài giống Bạch Linh Nguyệt, nghiêm trọng thậm chí sẽ ảnh hưởng đến căn cơ.
Điều này cũng có nghĩa một lần nữa ngưng tụ nội lực thì Thanh Thu phải vận chuyển Hồi Thiên Thất Luyện, đồng dạng Thanh Thu không thể sử dụng Đại Hải Quy Nguyên Quyết.
Trước đây Thanh Thu chưa từng nghĩ đến kết quả như vậy, chưa từng suy nghĩ đến cách giải quyết cho nên tạm thời không biết phải làm sao. Chưa nghĩ ra biện pháp liền không nghĩ, cấp bách trước mắt vẫn phải khôi phục lại lực lượng thân thể mới được. Toàn thân vô lực, trầm phù nặng nề thật sự quá khó chịu.
Thanh Thu còn chưa thể ngồi dậy thì Bạch Linh Nguyệt đã mở cửa phòng đi đến. Thấy Thanh Thu đã tỉnh lại, Bạch Linh Nguyệt liền đến ngồi vào bên cạnh giường, vươn tay ước lượng nhiệt độ của Thanh Thu.
Nhiệt độ cơ thể của Thanh Thu vốn rất lạnh, cho nên đắp chăn lên người hoàn toàn không có tác dụng gì, Thanh Thu tỉnh dậy mới cảm giác lạnh như vậy. Bạch Linh Nguyệt thấy bàn tay mình tiếp xúc với nhiệt đột mát lạnh, mím mím môi hỏi.
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Thanh Thu khó khăn lên tiếng nói.
“Khục! Khụ khụ! Không có sức lực gì. Ta hôn mê bao lâu”.
Bạch Linh Nguyệt đắp chăn ngay ngắn cho Thanh Thu sau đó nói.
“Ngươi tan nội lực ba ngày, hôn mê một ngày một đêm. Chờ chút ta lấy canh thuốc cho ngươi”.
Mấy ngày đều không ăn uống gì, nếu không phải Hồi Thiên Thất Luyện tiêu hao nội lực rèn luyện thân thể thì đã sớm bị đói đến không còn hình dáng. Bạch Linh Nguyệt vẫn luôn túc trực chờ Thanh Thu tỉnh lại, canh thuốc vẫn luôn đun trên lửa nhỏ giữ ấm cho nên chỉ cần đi múc một bát là được rồi.
Trong lúc đó Thanh Thu âm thầm tính thời gian, lúc trước hôn mê ba ngày, chuyển hóa nội lực qua bảo vật hết nửa ngày, sau đó tan nội lực hết ba ngày, lại hôn mê một ngày một đêm.
Tổng cộng đã tám ngày, hoàn toàn vượt qua thời gian của Thất Diệu Định Hồn Đan. Thời gian của đan dược không đến nỗi chuẩn chỉ nhưng tương đối không chênh lệch quán nhiều, cơ thể có thể chịu đựng hơn một ngày cũng không sụp đổ liền có thể chắc đến chín thành rằng bản thân đã vượt qua nan quan.
Tất nhiên vẫn cần phải khôi phục rồi nghiêm túc kiểm tra mới có thể chắc chắn được. Y thuật của Thanh Thu chỉ thường thôi, hiện tại chẳng có tác dụng gì lớn, tạm thời không thể hiểu cặn kẽ tình trạng của chính mình.
Không bao lâu thì Bạch Linh Nguyệt liền bưng một bát canh thuốc trở về, nâng đỡ Thanh Thu ngồi dậy. Thật sự không có Bạch Linh Nguyệt nâng đỡ thì Thanh Thu đúng là không thể ngồi dậy được, vô lực đến toàn thân mềm nhũn không có chút sức lực nào.
Chậm rãi uống xong canh thuốc, cảm giác ấm áp từ miệng trôi xuống bụng, từ bụng lại tỏa ra khắp thân thể cùng tứ chi. Lực lượng theo dòng khí ấm áp cũng tỏa đến tứ chi, đã có thể giơ tay nhấc chân, miễn cưỡng hoạt động được một chút.
Bạch Linh Nguyệt cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ động tác quá mạnh thì Thanh Thu sẽ bị bẻ gãy hay đụng vỡ nát, có thể thấy được lúc trước y phục vỡ nát mang đến xung kích tâm lý tương đối lớn cho đối phương.
Thanh Thu nhìn Bạch Linh Nguyệt cẩn thận từng li từng tí, trong nhất thời không khỏi hốt hoảng. Lúc trước cũng có Tiểu Linh cùng với Tiểu Tuệ chăm sóc tỉ mỉ, nhưng mà đấy là xây dựng ở nghĩa vụ cùng với tình cảm từ nhỏ đến lớn, đều có nguyên nhân mà truy tìm.
Nhưng mà Bạch Linh Nguyệt vì sao lại ân cần chăm sóc hắn chứ. Thanh Thu không thể nào hiểu được. Trong suy nghĩ của Thanh Thu thì Bạch Linh Nguyệt vẫn là nữ nhân hung ác như ở trong nguyên tác, bình thường không nói nhiều, một khi xuất thủ thì vô cùng tàn nhẫn, có chấp niệm cho nên gặp phải sơn tặc sẽ đuổi tận giết tuyệt.
Nhưng mà khoảng thời gian này thì Thanh Thu lại nhận được rất nhiều chiếu cố từ Bạch Linh Nguyệt, suy nghĩ của Thanh Thu không khỏi thay đổi, một lần nữa đánh giá lại Bạch Linh Nguyệt là người như thế nào.
Bạch Linh Nguyệt xếp đặt bát thuốc sang một bên, để Thanh Thu ngồi tiêu hóa canh thuốc. Nghĩ nghĩ cảm thấy không khí quá tẻ ngắt, Bạch Linh Nguyệt liền hỏi.
“Hiện tại có thể khôi phục được chút nào không?”
Lúc trước Bạch Linh Nguyệt phải lừa đối kẻ thù cho nên cưỡng ép không ngưng tụ lại nội lực, để người ta hiểu lầm nàng là người bình thường sau đó dùng máu hạ độc chết đối thủ để chạy thoát. Thực tế thì Hồi Thiên Thất Luyện có thể nhanh chóng ngưng tụ lại nội lực ngay sau khi cơ thể được rèn luyện chứ không cần chờ đợi quá lâu.
Thanh Thu lắc đầu nói.
“Không vội, để cơ thể khôi phục mới cưỡng ép rút ra nội lực thì tốt hơn”.
Bạch Linh Nguyệt vẫn hơi lo lắng, mím mím môi hỏi.
“Thân thể của ngươi rất lạnh, thật sự không có vấn đề gì à?”
Thanh Thu giơ tay trái của mình lên, lúc này toàn bộ các vết thương vậy mà đã lành, chỉ là lưu lại từng vết sẹo rất rõ ràng, không lồi nhưng hồng hồng cực kỳ nổi bật. Tay phải gãy xương cũng đã liền, thật sự trải qua một lần rèn luyện thân thể đều khôi phục lại.
Dùng bàn tay phải khẽ nhéo nhéo da thịt của cánh tay trái, Thanh Thu chỉ cảm thấy làn da mềm mịn chứ không phải mát lạnh, ngoài ra không có vấn đề gì liền nói.
“Không sao, ít nhất thì vết thương vậy mà đã lành lại”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu, lại hỏi.
“Trong phòng không có lò sưởi, có phải rất lạnh không?”
Thanh Thu gật đầu. Gian phòng này của Bạch Khuynh Nhiễm, đối phương không sợ lạnh cho nên chỉ là một gian phòng gỗ đơn sơ, tất nhiên không có lò sưởi. Nếu như Thanh Thu vẫn có nội lực thì không có gì đáng nói, hiện tại thì đúng là lạnh thật.
Bạch Linh Nguyệt ấp úng nửa ngày, xoay người chuẩn bị đi rửa bát, vừa đi ra khỏi phòng vừa nói.
“Hôm nay…tối nay..ta cũng ngủ ở trên giường?”
Thanh Thu: “…”
Không đợi Thanh Thu trả lời thì Bạch Linh Nguyệt đã đi ra ngoài. Thanh Thu hiểu là Bạch Linh Nguyệt muốn trợ giúp hắn không bị lạnh vào ban đêm, thậm chí còn “tri kỷ” mà nói thành bản thân “muốn ngủ trên giường”.
Nhớ lại quầng thâm mắt rất đậm của Bạch Linh Nguyệt liền biết đối phương không nghỉ ngơi được tốt, thậm chí canh chừng hắn cả tuần rồi, Thanh Thu sao có thể từ chối đối phương tìm điều kiện ngủ thoải mái hơn.
…
p/s: Cầu đề cử!