Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
Mở Mắt Thấy Thần Tài

Hokage Chi Tối Cường Chakra

Tháng 1 15, 2025
Chương 131. Xong xuôi! Chương 130. Chiến tranh! Kết thúc!
tam-quoc-toan-the-dung-day-cho-dai-lao-cui-chao.jpg

Tam Quốc: Toàn Thể Đứng Dậy, Cho Đại Lão Cúi Chào

Tháng 1 25, 2025
Chương 878. Chương cuối Chương 877. Chết
tuyet-trung-cung-ai-deu-chia-nam-nam-ta-truc-tiep-van-kiem-vo-de-thanh.jpg

Tuyết Trung: Cùng Ai Đều Chia Năm Năm? Ta Trực Tiếp Vấn Kiếm Võ Đế Thành

Tháng 3 5, 2025
Chương 200. Đại kết cục hạ Chương 199. Đại kết cục bên trên
ai-noi-ta-la-dua-vao-nu-nhan-thang-quan.jpg

Ai Nói Ta Là Dựa Vào Nữ Nhân Thăng Quan?

Tháng 1 31, 2026
Chương 414, bất động sản lợi nhuận chấn kinh Nữ Đế! Chương 413, Tô Mạch tiền nhiệm, cây đuốc thứ nhất chấn kinh Nữ Đế!
mo-cua-a-ta-la-doi-truong-a-uy-day

Mở Cửa A, Ta Là Đội Trưởng A Uy Đây

Tháng 10 13, 2025
Chương 283: Kết thúc cũng là bắt đầu! Chương 282: Mộng Cô bói toán!
hai-tac-chi-nhat-thiet-khoi-nguyen.jpg

Hải Tặc Chi Nhất Thiết Khởi Nguyên

Tháng 1 21, 2025
Chương 291. Đại kết cục Chương 290. Đã từng nhà
rut-the-do-giam-bat-dau-rut-den-gojo-satoru-mo-ban.jpg

Rút Thẻ Đồ Giám: Bắt Đầu Rút Đến Gojo Satoru Mô Bản

Tháng 2 2, 2026
Chương 111: Quá khứ, hiện tại, tương lai, ta, đều là tuyệt đối tối cường. Chương 110: Khoáng thế đại chiến: Hạ Vô Dạ vs Tuyệt Vọng Chi Thần.
302ef6154d02846c78818fba795c6920

Kiếm Thị Hoành Không

Tháng 1 16, 2025
Chương 57. Hoàn tất 3 Chương 56. Hoàn tất 2
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 96: Rời đi
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 96: Rời đi

Tay ngọc thuôn thuôn đánh xuống, lực lượng vạn cân trực tiếp đánh vào trên đỉnh đầu Bạch Khuynh Nhiễm.

Ầm ầm!

Bạch Khuynh Nhiễm cùng với băng giáp của nàng, kể cả hai con tiêm xà đồng loạt nổ tung, trở thành mảnh vụn đầy trời. Mặt băng trực tiếp bị đánh nát, nước hồ cũng bị nhấc lên sóng lớn lan tỏa ra bốn phía, sóng nước cất cao bốn năm thước tràn lên bờ hồ.

Huyết vụ nhanh chóng tụ lại trở thành Huyết Chủ, sóng nước lan tỏa sẽ có phản hồi, Huyết Chủ lại không thể chờ đợi được phản hồi mà chỉ thấy một ánh đao. Đao như như chớp, từ trên trời cao bổ xuống, lóe lên một cái rồi biến mất.

Khí tức sắc bén đến để người ta rợn cả người, trực tiếp bổ ra một nửa hồ nguyệt nha. Vết chém giống như một cái vực sâu trường tồn, nước hồ từ trên cao hóa thành dòng thác đổ xuống đáy vực. Thi ra hai bên của vết nứt đều bị đông cứng thành băng, nước đổ xuống cũng chậm rãi ngưng kết lại, va đập với đáy vực tạo thành từng tiếng vang giòn.

Bạch Khuynh Nhiễm từ trên không trung hạ xuống, băng ngọc miện đã bị đánh vỡ tan, tóc mái hơi rủ xuống làm tan đi khí độ ung dung, thay vào đó là một loại khí thế sắc bén, bá đạo, tràn đầy lạnh lùng.

Huyết Chủ bị một đao chém thành hai nửa, hai nửa cơ thể lại hóa thành huyết vụ tan vào trong gió sau đó một lần nữa ngưng tụ thành hình người, chân trần đạp trên mặt nước, ngọc túc thon gọn so với mặt nước còn mềm mại hơn.

“Nha! Vậy mà ngươi cũng tránh thoát được?”

Bạch Khynh Nhiễm ngưng tụ một cái băng miện chỉnh đốn mái tóc của mình, đoan trang ưu mỹ lại một lần nữa trở về. Bạch Khuynh Nhiễm không trả lời, tay nắm chặt đao, khí thế khóa chặt Huyết Chủ.

Huyết Chủ nhếch miệng, đột nhiên tỏ ra mất hết cả hứng thú mà nói.

“Xì! Ngươi cũng quá chăm chú làm ra vẻ, thật sự không thú vị”.

Huyết Chủ dùng thủ pháp đặc biệt của mình ngưng tụ ra một dải lụa màu đỏ, nhẹ nhàng buộc lên máu tóc dài đen nhánh của mình. Mái tóc dài đến tận mắt cá chân bị nàng quấn buộc lên, đuôi tóc liền rút ngắn đến eo, hiển nhiên đã không có ý định tiếp tục chiến đấu.

Rào rào!

Tiếng nước chảy xuống khe nứt giữa hồ không ngừng vang vọng, xen lẫn trong tiếng băng đá lại vang lên tiếng lách tách nứt vỡ của băng đá. Sau đó nước hồ lại một lần nữa bị đội lên trên cao, tán lại trở về mặt hồ.

Từ dưới chân của Bạch Khuynh Nhiễm liền có một cự vậy nổi lên từ lòng hồ, một con cự quy dài đến mười ba thước, vị trí mà Bạch Khuynh Nhiễm đứng vừa vặn ở trên đỉnh đầu của cự quy. Cự quy nổi lên mặt hồ, đưa Bạch Khuynh Nhiễm lên độ cao hơn sáu thước, từ trên cao nhìn xuống Huyết Chủ.

Không sai, đây chính là quái vật ở hồ Nguyệt Nha. Lúc trước Bạch Khuynh Nhiễm cũng không giết chết nó, chỉ là đánh cho một trận, cuối cùng không biết dùng thủ đoạn gì liền để cho cự quy chịu nghe lời của nàng. Dù sao quái vật này sống mấy trăm năm, lực lượng to lớn như vậy, giết chết khá là đáng tiếc.

Một thân lực lượng có thể sánh vai với bất cứ vị tông sư nào, tốc độ chậm một chút nhưng sức chống chịu rất mạnh, hợp tác chiến đấu đúng là để cho lợi thế tăng mạnh. Huyết Chủ lần đầu gặp quái vật khổng lồ này, mặc dù đất đá cùng tạp vật trên người đều bị thanh lý, lộ ra bộ đáng rõ ràng chứ không kỳ quái như trước, nhưng kích thước này vẫn để cho nàng rất bất ngờ.

Thuần túy là bất ngờ thôi chứ Huyết Chủ không hề e ngại, ngữ khí vẫn không nghiêm chỉnh mà nói.

“A ra, một con rùa thật lớn, có thể cho ta làm vật cưỡi không?”

Bạch Khuynh Nhiễm giống như đã nhìn ra được tính cách của người này, lời nói ngả ngớn nhưng trong lòng tràn đầy châm biếm ác liệt, tìm kiếm niềm vui từ sự kích động.

Là một người rất kỳ quái, cách suy nghĩ hoàn toàn không giống người bình thường.

Bạch Khuynh Nhiễm nghĩ nghĩ, lạnh nhạt đáp lại.

“Không thể”.

“À nha”.

Huyết Chủ tùy ý ứng phó một câu, không thấy một chút thất vọng nào, giống như lên tiếng để người ta biết là nàng đã nghe thấy. Sau đó Huyết Chủ liền hóa thành một vệt sáng màu hồng, trực tiếp rời đi, chỉ lưu lại một lời nói quanh quẩn trong gió nhẹ.

“Vậy thì lần sau gặp lại”.

Rống!!!

Đến tận lúc này thì cự quy mới hoàn toàn nhô lên mặt nước phát ra một tiếng gầm lớn nhấc lên tầng tầng sóng nước. Bạch Linh Nguyệt đã sớm thấy Huyết Chủ không có ý tiếp tục chiến đấu, có lẽ theo lời đối phương nói chính là “chơi chán”. Dù sao khí tức trên người đối phương vẫn hùng hậu không thấy một chút bất ổn nào, có thể nói sâu không thấy đáy.

Tất nhiên bản thân Bạch Khuynh Nhiễm cũng không dốc hết toàn lực, một chút át chủ bài còn chưa có thi triển ra, hoàn toàn không phải một cuộc đấu liều mạng ngươi chết ta sống.

…

Lạch tạch! Răng rắc!

Bạch Linh Nguyệt bị âm thanh hấp dẫn sự chú ý nhìn về phía trên giường. Chỉ thấy làn sương trắng kia đang chậm rãi tan đi, lộ ra một khối băng trắng xóa ở bên trong. Khối băng giống như một bức tượng, mơ hồ có thể trông thấy hình dáng của một người đang ngồi trên giường.

Nhìn trắng xóa giống như ngọc thạch, kỳ thực chỉ là một lớp băng mỏng phủ bên ngoài cơ thể của Thanh Thu. Thanh Thu khẽ chuyển động một cái, lớp băng liền tràn lan vết nứt sau đó vỡ tan thành từng mảnh, bộc lộ cơ thể ở bên trong.

Loảng xoảng.

Mảnh băng rơi đầy giường, Thanh Thu cũng không mở mắt ra hay hoạt động cơ thể mà là không duy trì được tư thế ngồi xếp bằng, cả cơ thể mềm nhũn đổ về một phía, hiển nhiễn đã lâm vào hôn mê sâu.

Bạch Linh Nguyệt lúc này đã tiến đến gần, chịu đựng không khí rét lạnh đỡ lấy Thanh Thu. Bạch Linh Nguyệt cảm giác như mình đã bóp vụn mảnh lá khô, tiếng gãy giòn lách tách bên tai, sau đó là cảm giác mềm mại lạnh ngắt truyền vào bàn tay.

Băng vải cùng nội bào của Thanh Thu bị đông cứng lúc này đều vỡ nát, nơi nào bị va chạm liền bóc rơi xuống bộc lộ da thịt. Bạch Linh Nguyệt đỡ Thanh Thu nằm xuống giường, chỉnh lý lại tư thế nằm xong thì quần áo đều vỡ tan thành các loại mảnh vụn, không khác gì một đống lá cây bị nghiền nát.

Bạch Linh Nguyệt cảm nhận được toàn thân của Thanh Thu lạnh ngắt cho nên vội vàng kiểm tra mạch đập, đến khi thấy Thanh Thu vẫn còn hô hấp mới nhẹ nhàng thở ra, lúc này mới có dư thừa tinh thần quan sát hiện trạng, sắc mặt chậm rãi trở nên hồng ấm.

Da thịt trắng nõn nằm ở trên giường, trên người lả tả từng mảnh vụn y phục giống như lớp lá cây, nơi lộ nhiều nơi lộ ít, đường nứt như mạng nhện tỏa khắp, không quá kiều diễm nhưng thật sự rất có tính dụ hoặc để người ta muốn tìm tòi.

Đáng tiếc là Thanh Thu nằm xuống, cũng không thể làm cho mảnh vụn xê dịch, nơi nhạy cảm đều không lộ, dù sao quá bằng phẳng, hít thở lại quá nhẹ nhàng, nâng lên hạ xuống gần như không có gì thay đổi.

Bạch Linh Nguyệt cẩn thận nâng đỡ cơ thể của Thanh Thu lên, khẽ rũ chăn cùng đệm ra ngoài, thay đổi một bộ chăn đệm khác sạch sẽ khô ráo hơn sau đó đắp chăn cẩn thận để cho Thanh Thu nằm ngủ.

Cẩn thận ôm chăn đệm đi ra ngoài, tia nắng sớm vừa mới thoát khỏi đỉnh núi, chiếu lộ ra vệt quầng thâm mắt của Bạch Linh Nguyệt. Đang định đi giặt chăn đệm đã thấy Bạch Khuynh Nhiễm đứng ở trước sân từ bao giờ. Bạch Linh Nguyệt giống như nghĩ đến cái gì, nhanh chóng lên tiếng hỏi.

“Gia a định rời đi rồi?”

Bạch Khuynh Nhiễm không xoay người, chỉ nhẹ nhàng gật đầu nói.

“Ngươi đã nói lúc trước chỉ có cô nương tên là Lý Đạo Linh đến nơi này, mục tiêu của nàng còn là Tuyệt Hàn Cung, ta phải trở về quan sát một chút”.

Trận chiến với Huyết Chủ đã qua hai ngày, một trận vậy mà đánh từ chiều đến nửa đêm, sáng ngày hôm sau Bạch Khuynh Nhiễm đã biết về Lý Đạo Linh thông qua Bạch Linh Nguyệt.

Kết hợp với suy đoán đã biết, Bạch Khuynh Nhiễm cho rằng khả năng rất lớn Huyết Chủ sẽ đuổi theo đối phương đến Tuyệt Hàn Cung. Tuyệt Hàn Cung không phải chỉ có một mình Bạch Khuynh Nhiễm là tông sư, nhưng mà chiến lực của Bạch Khuynh Nhiễm cao nhất, nếu không có nàng kiềm chế thì Huyết Chủ sẽ gây nên tổn thất rất lớn cho Tuyệt Hàn Cung.

Thân là cung chủ thì Bạch Khuynh Nhiễm không thể để chuyện đó xảy ra được, bất kể là trách nhiệm hay tình cảm đều không được. Cho nên Bạch Khuynh Nhiễm chuẩn bị trở về Tuyệt Hàn Cung.

Bạch Linh Nguyệt chỉ biết hai hôm trước xảy ra một hồi đại chiến kinh thiên, cách mười dặm cũng cảm nhận được chấn động, hào quang bay đầy trời nhưng cách quá xa nên nàng cũng không nắm rõ tình hình. Về sau thấy Bạch Khuynh Nhiễm không bị thương gì, lại phải canh chừng Thanh Thu cho nên không để ý quá nhiều.

Lúc này mới có tinh lực đi suy nghĩ, vừa nghĩ liền hiểu lo nghĩ của Bạch Khuynh Nhiễm, sau đó là lâm vào lưỡng lự. Bạch Linh Nguyệt xoay đầu nhìn về phía gian phòng, một hồi đã nghĩ rõ ràng liền nhìn về Bạch Khuynh Nhiễm, nhẹ nhàng nói.

“Có cơ hội ta sẽ đi thăm gia a”.

Bạch Khuynh Nhiễm nhẹ nhàng gật đầu, cũng không có phản ứng quá lớn, chỉ lấy ra một quyển võ kỹ đưa cho Bạch Linh Nguyệt sau đó lại nói.

“Cự quy kia cần lượng rất nhiều thức ăn, ngươi hỗ trợ quan sát mấy ngày, ta sẽ phân phó người của Tuyệt Hàn Cung đến đưa nó trở về”.

Bạch Khuynh Nhiễm đã quyết định đem con rùa kia về làm thú canh giữ sơn môn cho Tuyệt Hàn Cung, dù sao con rùa sống lâu, lại có thể chịu đánh mạnh hơn tông sư khác nhiều.

Nó được lợi từ bảo vật của Tuyệt Hàn Cung, hiện tại đi làm trả nợ ân tình rất hợp lý chứ. Lại nói Tuyệt Hàn Cung sẽ đảm bảo thức ăn cho cự quy, coi như trả lương chứ không phải làm không công, coi như đôi bên cùng có lợi.

Bạch Khuynh Nhiễm nhắn nhủ chuyện đơn giản như vậy thì Bạch Linh Nguyệt không từ chối, nhận lấy công pháp rồi nhìn Bạch Khuynh Nhiễm thi triển khinh công rời đi.

Giặt phơi xong chăn đệm, Bạch Linh Nguyệt lôi kéo một con hươu chuẩn bị đi chăn con rùa khổng lồ, từ xa liền thấy hồ Nguyệt Nha từ hình nguyệt nha đã bị biến dạng đến gần biến thành hình bán nguyệt, bờ hồ mấp mô không còn hình dáng đẹp mắt như trước nữa.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

van-gioi-chi-rut-thuong-he-thong.jpg
Vạn Giới Chi Rút Thưởng Hệ Thống
Tháng 2 20, 2025
tron-o-phia-sau-man-cho-the-gioi-mang-den-so-hai-cung-tin-nguong.jpg
Trốn Ở Phía Sau Màn, Cho Thế Giới Mang Đến Sợ Hãi Cùng Tín Ngưỡng
Tháng 2 1, 2026
giai-tri-ta-luc-tien-kiem-tam-my-nhiet-ba-nguoi-khoc-cai-gi.jpg
Giải Trí: Ta Lục Tiên Kiếm Tam Mỹ, Nhiệt Ba Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 5 5, 2025
van-co-long-de-1.jpg
Vạn Cổ Long Đế
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP