Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-thuy-tan-the-ta-tai-huyen-vu-tren-lung-xay-gia-vien

Hồng Thủy Tận Thế: Ta Tại Huyền Vũ Trên Lưng Xây Gia Viên

Tháng 10 15, 2025
Chương 290: Thiên Đình lập, tận thế cuối cùng (2) Chương 290: Thiên Đình lập, tận thế cuối cùng (1)
nha-ta-co-nuoi-vai-chi-tieu-yeu-tinh.jpg

Nhà Ta Có Nuôi Vài Chỉ Tiểu Yêu Tinh

Tháng 1 21, 2025
Chương 598. Đại kết cục Chương 597. Chân tướng cùng vương giả trở về
ta-khong-co-benh-nhung-nhan-cach-khac-cua-ta-cung-la.jpg

Ta Không Có Bệnh! Những Nhân Cách Khác Của Ta Cũng Là!

Tháng 1 24, 2025
Chương 381. Đại kết cục: Nguyên lai, hết thảy tất cả, đều là ta đang tự biên tự diễn! Chương 380. Kết thúc?
khoi-dau-hong-hoang-ta-co-the-xuyen-qua-chu-thien.jpg

Khởi Đầu Hồng Hoang: Ta Có Thể Xuyên Qua Chư Thiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 424. Thập phương chư thiên đạo Chương 423. Ngày xưa cùng tân sinh
son-thon-ky-nhan-truyen.jpg

Sơn Thôn Kỳ Nhân Truyện

Tháng 1 23, 2025
Chương 478. Thánh thú hàng lâm Chương 477. Âm mưu kinh thiên
ta-luc-tuoi-gia-thanh-the-chung-dai-de-ngan-ti-lan

Ta Lúc Tuổi Già Thánh Thể, Chứng Đại Đế Ngàn Tỉ Lần

Tháng 12 26, 2025
Chương 1534: Danh tiếng không tồi Chương 1533: Phong cách rất tốt
566ba0d36210932eaf5a683d2d2134de

Bảo Hộ Bên Ta Tộc Trưởng

Tháng 1 15, 2025
Chương 165. Đại kết cục Chương 164. Chúa Tể Bàn cái chết!
tan-lua-trong-dem-dai.jpg

Tàn Lửa Trong Đêm Dài

Tháng 1 24, 2025
Chương 49. Tàn lửa Chương 50. Dám gọi nhật nguyệt hoán tân thiên
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 67: Trống vắng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 67: Trống vắng

Thanh Thu từ cửa đông đi thẳng ra ngoài bảy dặm liền đến gần Thanh Giang, sau đó xuôi theo hướng đông nam đi về phía hạ du, qua mười lăm dặm liền gặp một bến thuyền nhỏ, không biết là thôn xóm nào tụ tập đánh bắt cá.

Một ít thuyền bè nhỏ phục vụ mưu sinh, Thanh Thu quan sát một lượt liền thấy được bè trúc dài, hiển nhiên dùng để vận chuyển người qua lại. Từ khi ra khỏi cửa thành đến bây giờ đã hơn một tiếng rưỡi, hiện tại đã chừng sáu giờ mười lăm, ở cái thời tiết này đã không tính là sớm. Người lái bè trúc đã sớm chờ đợi đưa người qua sông.

Thanh Thu cưỡi ngựa đi đến hỏi thăm.

“Nhà thuyền, có thể qua sông không?”

Bến thuyền nhỏ này rất ít người qua lại, dù sao khoảng cách thành Hoàng Liên không xa, vận chuyển người qua lại là sinh ý của Đại Giang Bang, không người nào dám tranh đoạt. Đây cũng là nguyên nhân mà bến thuyền nhỏ chỉ có một bè trúc sang sông.

“Một người một ngựa thì có thể nhưng phải trả giá bao cả thuyền”.

Thanh Thu ném cho đối phương năm lượng bạc, tuy rằng không biết giá cả như thế nào nhưng chỉ nhiều không ít. Nhà thuyền vui vẻ cười như muốn nở hoa, năm lượng bạc bằng năm chuyến thuyền đầy người, quả thật là kiếm lời lớn rồi. Không phải ngày nào cũng đầy người qua lại, đồng thời mỗi ngày chỉ có thể đi qua một hai chuyến chứ không phải năm bảy chuyến gì.

Kỳ thực một lần qua sông có thể mang mười người cùng một ít đồ dùng, tính theo trọng lượng thì có thể chở thêm mấy người nữa, nhưng Thanh Thu không muốn đợi, nhà thuyền cũng vui vẻ lên đường.

Thời gian còn sớm, qua lại hai bên bờ sông dùng hơn nửa giờ đồng hồ, hiện tại chở người đi qua thì có thể trở về kịp thời chuyến bảy giờ sáng.

Dòng chảy của Thanh Giang nhìn như tường hòa thực tế rất siết, nếu không thì nước sông cũng không có màu đỏ quanh năm, tràn đầy phù sa màu mỡ. Bè trúc muốn sang sông không phải đi thẳng tắp sang mà dần dần chếch về phía hạ du, quỹ đạo di chuyển là một đường chéo dài.

Bè trúc không có ghế ngồi hay là lan can gì, muốn ngồi thì ngồi thẳng xuống mặt sàn là được, Thanh Thu tất nhiên đứng đó, một tay nắm cương ngựa, nội lực xuyên qua giày da phủ vào mặt bè, kết nối vào giống như rễ cây bám vào trên đất. Mặc cho sóng nước mãnh liệt lay động bè nhỏ cũng không thể lay chuyển được Thanh Thu.

Rất nhanh bè liền đến bên bờ đối diện, Thanh Thu dắt ngựa lên bờ rồi cưỡi ngựa đi thẳng một mạch, không có ý định giao lưu gì với người lái bè này cả. Một là hắn không không phải người thích giao lưu với người lạ, hai là hắn cần nhanh chóng rời đi nơi đây chứ không phải cần tìm hiểu cái gì, không nên chậm trễ thời gian.

Nơi này cách thành Hoàng Liên không hề xa, đôi khi sẽ gặp được ngời của Đại Giang Bang qua lại, cho nên Thanh Thu còn cần tiếp tục di chuyển ra xa. Thanh Thu đi dọc theo đường nhỏ, chừng hơn hai dặm liền chuyển hướng đi lên phương bắc.

Mục tiêu của chuyến này là Nguyệt Liên Quyết, địa điểm là hồ Nguyệt Nha ở ngoại vi lãnh địa của Tuyệt Hàn Cung cho nên phải đi về phương bắc, hành trình gần hai nghìn dặm, cần phải tránh để người ta tìm được tung tích của mình.

Tuy Lạc gia là thế lực lớn trên giang hồ, nhưng ở thời đại này muốn tìm kiếm tung tích của một người cũng không dễ dàng, chỉ cần rời khỏi địa bàn ảnh hưởng chủ yếu là được.

Thanh Thu cưỡi ngựa đi thẳng tắp xuyên qua đường nhỏ, tốc độ của ngựa không nhanh nhưng thân thể lắc lư cùng với hai chân mài qua lại trên lưng ngựa cũng để Thanh Thu không thoải mái. Đây là do kỹ thuật cưỡi ngựa của Thanh Thu không tốt, còn không làm được nhịp điệu đồng bộ mới bị lắc đến không thoải mái.

Lúc này thuật cưỡi ngựa tốt hay xấu liền lộ ra khác biệt rất lớn, cơ thể của Thanh Thu cũng khó mà chịu được cưỡi ngựa trong thời gian dài. Thời gian đang gấp cho nên Thanh Thu miễn cưỡng chịu đựng, đi một mạch gần sáu giờ đồng hồ, chạy thẳng ra trăm dặm mới dừng lại.

Giữa trưa nắng hè, Thanh Thu cảm giác hông cùng đôi chân của mình giống như muốn tan ra thành từng mảnh, mỗi khúc xương đều không còn liên kết với nhau nữa, cuối cùng cũng chịu dừng lại nghỉ ngơi.

Ngựa không phải máy móc, cũng cần phải nghỉ ngơi. Cho dù là ngựa tốt thì đi liền trăm dặm không thể tránh khỏi mệt mỏi. Nơi Thanh Thu dừng chân là một gốc cây lớn bên dòng suối nhỏ, nơi này đã không có đường mòn, phóng tầm mắt là cả một vùng cỏ thấp bên cạnh dòng suối, nơi xa là đồi núi trập trùng, vô số cây lớn cùng dây leo đan vào nhau, hiển nhiên không có người qua lại.

Không phải Thanh Thu lạc đường, cảm giác phương hướng của hắn còn không kém đến như vậy. Đây là con đường tắt mà Thanh Thu tìm hiểu được, xuyên qua một hẻm núi có thể tiết kiệm mấy chục dặm đường.

Để con ngựa tự do uống nước ăn cỏ, Thanh Thu tranh thủ dùng nội lực hòa dịu cơ bắp cùng xương cốt của mình. Tuy nội lực của Đại Hải Quy Nguyên Quyết không thể tẩm bổ thân thể nhưng Thanh Thu vận dụng một chút thủ đoạn, thông qua nội lực kích thích huyệt vị cùng kinh mạch có thể làm dịu được cơ bắp đau mỏi.

Thể chất của hắn vẫn quá yếu, chỉ cưỡi ngựa một buổi sáng thôi cũng đau ê ẩm cả người. Tin tức tốt là nơi này đã cách thành Hoàng Liên đủ xa, đợi lát nữa vượt qua dãy núi này thì có thể hoàn toàn ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của Lạc gia, có thể chậm rãi lên đường.

Gió mát bay bay, Thanh Thu bỏ mũ choàng về phía sau lộ ra mái tóc đen nhánh khẽ đong đưa trong gió. Cỏ xanh, mây trắng, nắng vàng, ngựa nâu áo tím, tóc đen tuyệt trần.

Thanh Thu nhìn về phía phương xa, trong lòng hiện ra cảm xúc khó nói. Bỏ xuống rất nhiều chuyện ở quá khứ, từ khi bước chân ra khỏi thành trì liền đánh dấu một trang mới về cuộc đời sau này khiến cho Thanh Thu cảm thấy nhẹ nhõm, từ thân thể đến linh hồn đều giống như có thể bay lên.

Nhưng kèm theo đó là cảm giác trống vắng khó hiểu, cảm giác này không mãnh liệt nhưng khi ngồi lặng tại một nơi, bắt đầu suy nghĩ lung tung các vấn đề thì cảm giác này mới bị phóng đại lên, hiện rõ mồn một để Thanh Thu phải suy ngẫm.

Vì sao lại trống rỗng?

Hắn chẳng có gì lưu luyến ở Hà gia, càng không có người nào chiếm vị trí quan trọng, sao lại trống rỗng thậm chí… tịch mịch?

Mặc dù chỉ là suy nghĩ vu vơ lúc rảnh rỗi nhưng cũng khiến cho tâm trạng của Thanh Thu mất đi cảm giác bay bổng nhẹ nhàng như lúc trước. Đây lại không phải điều xấu, tinh thần của hắn quá hưng phấn mà bỏ sót nhiều chi tiết, hiện tại quay trở về bình tĩnh lạnh nhạt để cho hắn tỉnh táo hơn.

Nguyên nhân trong đó là gì thì Thanh Thu không nghĩ nữa, tạm thời không nghĩ ra cũng không cần gượng ép bản thân.

Ăn nhanh hai cái bánh bột nướng, thuần chay không có mùi vị gì đặc biệt, chỉ dùng bột nhào nặn thành hình tròn rồi đặt lên lò nướng là được, không nhân không mỡ, thích hợp bảo quản đi đường dài.

Mặc dù đã quen ăn đồ ăn thơm ngon phong phú nhưng bánh nướng vẫn rất thơm, hai cái bánh nướng đủ để Thanh Thu no đến buổi tối. Lại uống một hớp nước, bữa trưa cứ như vậy qua loa kết thúc.

Nếu như Thanh Thu chịu đi đường lớn, dọc đường nghỉ vào tửu quán hoặc khách sạn nào cũng có thể hưởng dụng bữa ăn phong phú. Nhưng mà Thanh Thu cần trốn tránh tai mắt điều tra của Lạc gia, cho nên không còn biện pháp nào khác.

Nghỉ ngơi hơn một giờ đồng hồ, Thanh Thu lại cưỡi ngựa tiến lên. Lần này không cần phải gấp cho nên tốc độ không nhanh, chỉ gần bằng một nửa so với lúc trước, lại thêm địa hình gập ghềnh cho nên nhìn như đi rất chậm.

Không bao lâu sau, Thanh Thu liền thấy được hẻm núi thấp thoáng. Nếu không có nguồn nước chỉ dẫn thì rất khó phát hiện nơi này, nhìn từ xa thì hoàn toàn không thấy hẻm núi, địa hình gấp khúc che lấp để nó nhìn giống như liền mạch.

Đổi lại thì hẻm núi này rất hẹp, hẹp đến chỉ có thể để hai con ngựa đối diện tránh sát qua nhau, nơi hẹp nhất chỉ gần hai thước, nơi rộng rãi nhất không đến bảy thước.

Cũng may mà khe núi rất khô ráo, rõ ràng là đầu nguồn của dòng suối ở chỗ này lại không có nước chảy xuống, toàn bộ đều ngấm xuống dưới lòng đất, sau đó đẩy ra ở bên ngoài khe núi, từng tia nước nhỏ cuối cùng mới hội tụ thành nguồn của dòng suối ở bên ngoài.

Vách núi cao vút, không hoàn toàn thẳng tắp nhưng cũng uốn lượn thẳng đến bầu trời. Thanh Thu ngửa mặt nhìn lên, có nơi không thấy trời xanh, có nơi chỉ thấy một khe hở nhỏ xíu, một ngón tay giơ lên có thể che lấp mất hình dáng.

“Nhất tuyến thiên cũng chỉ đến như vậy”.

Cảm khái một tiếng như vậy, Thanh Thu ung dung tiến lên. Nhiệt độ bên ngoài khá cao nhưng trong khe núi này mát mẻ đến phát lạnh. Không khí không quá trong lành, nhưng cảm giác mát mẻ để người ta thư thích thoải mái.

Đột ngột, một tiếng nổ vang. Thanh Thu liền thấy một bên vách đá nổ tung, có khói đen tuôn trào ra, vô cùng nổi bật. Vách đá nổ tung quẳng ra rất nhiều mảnh vỡ, từ mấy chục thước trên không trung bay xuống dưới khe núi.

Trong tầm mắt của Thanh Thu liền có một khối đá càng lúc càng lớn, lớn đến cái bóng của nó che khuất cả Thanh Thu lẫn con ngựa ở dưới hông.

Khối đá, bay thẳng tắp đến Thanh Thu, dần dàn phóng đại trong đồng tử của hắn, tốc độ nhanh đến tiếng xé gió ù ù bị bóp méo như sấm dậy.

…

p/s: Quyển 2 – Khinh vũ giang hồ! Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

phu-mau-hien-te-ta-ma-chi-vi-de-cho-ta-lay-vo-sinh-con
Phụ Mẫu Hiến Tế Tà Ma, Chỉ Vì Để Cho Ta Lấy Vợ Sinh Con
Tháng 10 24, 2025
ngu-thu-ta-co-mot-cai-don-gian-hoa-he-thong
Ngự Thú: Ta Có Một Cái Đơn Giản Hoá Hệ Thống
Tháng mười một 11, 2025
o-thon-phe-tinh-khong-check-in-tro-nen-manh-me.jpg
Ở Thôn Phệ Tinh Không Check-In Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 2 4, 2026
di-gioi-trieu-hoan-chi-vo-thuong-de-quan.jpg
Dị Giới Triệu Hoán Chi Vô Thượng Đế Quân
Tháng 4 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP