Chương 66: Rời đi
Ngày này Thanh Thu đi cùng với Tiểu Linh đến Linh Hy Các, hôm nay vừa là ngày mà hắn hẹn định chế vũ khí.
Rất nhanh thì thanh đoản đao đã đưa đến trên tay của Thanh Thu. Toàn bộ đoản đao dài bốn tấc bốn xích, lưỡi đao màu lam thẫm dài ba tấc ba xích, nếu không có ánh sáng chiếu thẳng vào thì lưỡi đao giống như là màu đen.
Cán đao màu đỏ tía, màu sắc đồng dạng thẫm màu, vô cùng hòa hợp với màu sắc của lưỡi đao. Thanh Thu nắm đoản đao khẽ xoay chuyển hai vòng liền cảm thấy vô cùng vừa vặn, vân kim nhẹ nhàng dẫn truyền nội lực vô cùng tốt. Thanh Thu có thể dễ dàng chồng hai tầng nội lực của Phượng Vũ Lục Đạo, thậm chí có cảm giác có thể thử chồng thêm tầng thứ ba.
Tất nhiên Thanh Thu sẽ không thử nghiệm ngay ở đây, thử vận dụng một vài chiêu thức, cảm thấy thuận tay liền hài lòng. Đoản đao này nặng chừng bốn cân bốn lạng, tính ra là khá nặng so với đoản đao thông thường nhưng lại vừa vặn với Thanh Thu.
Khi truyền nội lực vào đoản đao liền có thể khiến cho đao trở nên nhẹ nhàng, chuôi đao cũng bám sát vào lòng bàn tay, không sợ bất cẩn mà đánh rơi.
Xoay chuyển mấy lần liền cắm đao trở về trong vỏ, vỏ đao đồng dạng có màu đỏ tía cực thẫm. Chuôi đao cùng với vỏ đao hợp lại làm một, nền vỏ đao trở thành màu tím đen, trên vỏ đao có từng điểm đỏ li ti trải rộng, kết hợp diễn tả ra một bức tranh bầu trời đêm.
Từng điểm sáng như là ngôi sao, có trắng, xanh, đỏ, vàng mấy loại nhan sắc nhưng không hỗn loạn, tập trung nhìn kỹ mới có thể phân biệt màu sắc. Ở phía trung tâm nhất thì các điểm sáng kết hợp lại thành một đồ án hình nguyệt nha chìm nổi, ở khía cạnh có hào quang màu tím nhạt giống như đang phát sáng.
“Rất tốt!”
Thanh Thu hài lòng tán thưởng, kiểu dáng định chế từ trước không có gì phải bắt bẻ, vẻ ngoài đẹp mắt như vậy do người rèn luyện cố ý chế tác, Thanh Thu cũng hài lòng. Ban đầu chỉ muốn chế tạo một công cụ, không cần trang trí lòe loẹt gì, nhưng khi thấy vẻ ngoài đẹp mắt như vậy thì hắn cũng nổi lên lòng yêu thích.
Không phải trang trí lòe loẹt thừa thãi mà chỉ có màu sắc cùng hoa văn phác họa ra một bức tranh đẹp mắt, đánh trúng vào trọng điểm, làm sao có thể không yêu thích. Thanh Thu nghĩ nghĩ liền muốn đặt tên cho thanh đoản đao này.
Hoa văn kết hợp tựa như tinh không vạn lý, nền trời đêm đen lại mang màu u tím, mặt trăng phát ra hào quang tím nhạt, các màu sắc khác không nổi bật, nhìn kỹ có thể thấy được màu máu giống như khói nhạt.
“Tử dạ thanh tiêu, yên la vạn lý, liền gọi là Tử La đi”.
Thanh Thu không phải đặt tên phế nhưng không thể nói là đặt tên hay đến đâu cả, miễn cưỡng có thể chấp nhận. Hắn cảm thấy hài lòng là được, nói xong liền cài đoản đao vào sau lưng eo, chuôi đao hơi chếch xuống, mũi đao ngược lên trên một chút.
Eo thon không đủ một nắm, cho dù đoản đao chỉ dài bốn tấc bốn xích cũng khó mà che giấu được, nhưng nếu như có áo choàng che phủ thì có thể đạt đến hiệu quả ẩn tàng khỏi tầm mắt của người khác. Tay phải rút lại, khẽ kéo một cái đoản đao liền ra khỏi vỏ, nhẹ nhàng vung vẩy vẽ ra hai cái kiếm hoa sau đó lại cắm đoản đao trở về.
Thanh Thu mỉm cười, lần này không phải biểu hiện mà thật tâm nở nụ cười, một việc mà Thanh Thu rất hiếm khi làm ra, đủ thấy hắn hài lòng về đoản đao này như thế nào.
Ưa thích nhưng không đến mức để Thanh Thu cười vui vẻ, chủ yếu là hắn chuẩn bị một thời gian dài, cuối cùng cũng đạt đến thời cơ cho nên tâm tình vui vẻ. Lúc trước hắn khăng khăng đi một chuyến Hà gia, khi trở về mặc dù buông lỏng nhưng không vui vẻ đến bật cười. Mà khoảnh khắc này hắn mới cảm thấy hoàn toàn thoải mái, từ tinh thần đến thân thể đều cảm thấy nhẹ nhõm.
“Tiểu thư?”
Tiểu Linh đột nhiên cảm thấy toàn bộ gian phòng đều tỏa sáng lên, vội vàng nâng mắt nhìn lại, tinh thần không khỏi hơi hoảng hốt thất thần, bất giác liền lên tiếng kinh hô.
Thanh Thu gật đầu, nụ cười hơi thu liễm lại rồi nói.
“Đao này rất tốt, ta rất hài lòng”.
Nói xong liền quay người đi về nhà, không cần phải chỉnh sửa gì cả. Tiểu Linh đưa tiễn đến cửa phòng, giống như muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể nhìn Thanh Thu đi xa.
Trở về nhà, Thanh Thu thay đổi lại y phục mới, mặc lên áo choàng, đeo vào găng tay cùng giày, có thể nói là võ trang đầy đủ. Phất tay một cái liền rút ra đoản đao, bàn tay xoay chuyển một cái liền chuyển từ cầm ngược thành cầm xuôi.
Vẩy kiếm một cái một tầng nội lực phủ xuống lưỡi đao, nhưng mà nội lực trôi thẳng một mạch phóng ra ngoài, hóa thành một làn gió.
Lúc trước thử đao không vận chuyển quá nhiều nội lực, hiện tại quá kích động mà vận chuyển toàn lực liền cảm thấy không đúng lắm. Nội lực dọc theo thân đao liền thông thuận quá mức, trôi tuột thẳng ra ngoài chứ không giữ lại trên lưỡi đao.
Một phần bởi vì vân kim dẫn truyền nội lực quá tốt, đoản đao lại hơi ngắn, một phần bởi vì Thanh Thu vận chuyển quá nhiều nội lực đến mức tràn ra ngoài, sau đó giống như vỡ đê, lôi kéo toàn bộ nội lực đánh ra.
Thanh Thu suy nghĩ một chút liền điều chỉnh lại, khẽ vẩy lưỡi đao một cái, nội lực phủ lên lưỡi đao. Nâng tay lên, lưỡi đao hơi xoay chuyển thì tầng nội lực thứ hai liền phủ lên lưỡi đao.
Cổ tay khẽ xoay chuyển một cái, tầng nội lực thứ ba liền phủ ở trên lưỡi đao. Lưỡi đao vẫn vững vàng thẳng tắp, không cong không rung, chỉ có lượng nội lực khổng lồ đang nhấc lên từng gợn sóng trên lưỡi đao.
Chồng ba tầng nội lực dễ dàng hoàn thành nhưng đây cũng là khoảng nội lực mà Thanh Thu có thể khống chế tốt nhất. Tiêu hao nội lực gấp ba lần, uy lực…cũng không tăng lên được bao nhiêu.
Có thể chồng chất nội lực là một chuyện, mỗi tầng nội lực đều phát huy ra lực lượng lớn nhất trong khả năng lại là một chuyện khác. Thanh Thu chồng lên ba tầng nội lực, dựa theo Phượng Vũ Lục Đạo có thể tăng lên bốn thành bốn so với lực lượng ban đầu.
Nhưng mà Thanh Thu thi triển ra chỉ có thể tăng lên hai thành, tương đương với chồng tầng nội lực thứ hai mà thôi, hiển nhiên Thanh Thu tu luyện còn chưa tới nơi tới chốn.
“Không những phải phân tâm khống chế hai luồng nội lực khác nhau, nội lực còn cần vận chuyển có quy tắc, không phải cứ phủ nội lực lên lưỡi kiếm là được”.
Thanh Thu dùng đoản đao thay cho kiếm, nội lực phân bố hơi khác biệt cho nên không đạt được hiệu quả tối đa. Đồng thời Thanh Thu cũng chưa luyện thành, còn lâu mới thi triển tùy tâm được cho nên lực lượng bị suy yếu rất nhiều.
Nhưng mà Thanh Thu không có ý định dùng kiếm đi luyện một chiêu này, hắn có thể vừa luyện vừa sửa đổi để thích hợp với đoản đao, dù sao nội lực vận chuyển trong người là giống nhau, chỉ có tầng nội lực phủ lên vũ khí là sắp xếp khác biệt.
Vừa thử vừa điều chỉnh sẽ không có nguy hiểm gì, từ từ cho đến thành thục, đạt hiệu quả cao nhất là được, không cần vội vàng nhất thời. Có sẵn khuôn mẫu sắp xếp nội lực, Thanh Thu từ từ chỉnh sửa cũng không khó khăn.
Càng tu luyện thì Thanh Thu càng cảm thấy võ kỹ này cần dùng đến gần nhất tâm tam dụng chứ không phải nhất tâm nhị dụng. Không hoàn toàn tách ra thành ba phần, nhưng không phải người bình thường có thể thực hiện được.
Khả năng khống chế nội lực của Thanh Thu rất mạnh, nội lực của Đại Hải Quy Nguyên Quyết hỗn loạn như vậy cũng có thể để nó làm việc cho mình. Nhưng mà đôi bên bù trừ cho nhau, nhìn tổng thể thì khả năng khống chế nội lực của Thanh Thu cũng chỉ mạnh hơn người khác một đoạn nhỏ.
Trong thời gian ngắn không thể nào luyện thành được, từ từ rồi sẽ đến.
…
Mặt trời xuống núi, trăng non treo cao. Thanh Thu, Tiểu Linh còn có Tiểu Tuệ ngồi ở trong sân nhỏ, bàn đá bày một mâm gà nướng, một ít rau quả tươi. Mỗi người ngồi một phương hướng riêng, trước mặt ngoài bát đũa ăn cơm còn đặt một chén rượu riêng.
Rượu là Thu Sương Lộ, loại rượu mà Thanh Thu ưa thích.
Uống cạn mấy lượt rượu, bầu không khí có một chút đè nén cùng ưu thương. Hai mắt của Tiểu Tuệ hơi ửng đỏ, khóe mắt lóng lánh giống như có trân trâu muốn rơi xuống.
Tiểu Linh không biểu lộ rõ ràng như vậy, chỉ là khí tức ủ dột, mặt mày tiu ngỉu. Hiển nhiên cả hai nàng đều không cao hứng, vô tâm thưởng thức mỹ thực, tửu lượng lại không cao, uống mấy chén đã làm cho đầu óc choáng váng, toàn bộ cảm xúc đều không thể đè ép được.
Thanh Thu uống cạn một chén rượu, đặt chén xuống bàn gỗ vang lên một tiếng trầm đục. Liếc mắt nhìn hai người, Thanh Thu muốn mở lời nói gì đó, nhưng nghĩ nghĩ lại thôi, chỉ không ngừng rót rượu.
Rất nhanh, một bình rượu liền uống cạn, Tiểu Linh cùng với Tiểu Tuệ đều gục xuống bàn, Tiểu Tuệ còn đang tự lẩm bẩm.
“Tiểu thư…đừng đi…có thể dẫn Tiểu Tuệ đi cùng không…”
Thanh Thu uống cạn chén rượu cuối cùng, lắc đầu thở dài. Bữa tiệc nào cũng có lúc kết thúc, mặc dù nửa năm này có một chút tình cảm coi như ràng buộc nhưng còn chưa đủ để Thanh Thu ở lại hay là dẫn các nàng theo cùng.
Thanh Thu đã tận tình thu xếp những chuyện về sau để đảm bảo các nàng, mọi chuyện về sau phải xem năng lực cùng cơ duyên của bản thân.
Đem các nàng mang trở về phòng ngủ, thu xếp hoàn tất liền xoay người rời đi. Đồ dùng đã đóng thành tay nải, tay nải nhìn khá lớn lại nặng đến sáu bảy cân, giống như có rất nhiều đồ vật.
Nặng cũng không quan trọng lắm, trời vừa lờ mờ sáng thì Thanh Thu đã dắt ngựa rời đi, tay nải đeo trên lưng ngựa, bản thân cưỡi ngựa chậm rãi đi về phía cửa thành.
Sáng sớm cửa thành còn chưa mở, ánh sáng lờ mờ thì Thanh Thu đã rời khỏi thành trì. Về phần chưa mở cửa thành, một cái lệnh bài liền có thể giải quyết, dù sao đây là địa bàn của Lạc gia, người canh giữ cửa thành nào dám ngăn cản.
Một người một ngựa đạp nắng sớm, ngày mới mở ra vận mệnh dần chuyển. Đạp vào giang hồ không rõ tương lai đẹp xấu. Không cầu danh, không tranh lợi, chỉ mong giữa thiên địa mênh mông tìm ra một đường sinh cơ.
…
p/s: Quyển 1 xong!!! Cầu đề cử!!!