Chương 63: Bàn Mộc
Nếu chỉ hỏi về phương pháp đột phá cực hạn thân thể thì không đến mức đặc biệt gặp mặt Lý Thiên Dương để nói chuyện. Thanh Thu lại hỏi Lý Thiên Dương.
“Linh Hy Các có không ít đồ vật thú vị, ngươi hẳn là có con đường thu hoạch riêng của mình chứ?”
Hôm trước Thanh Thu mua áo choàng có chu mịch cùng tơ vàng, đều là vật liệu quý hiếm, không phải có thể gặp được ở thành Hoàng Liên cho nên Thanh Thu mới hỏi vấn đề này.
Chuyện này không có gì không thể nói, Thanh Thu có một phần chia lợi nhuận ở Linh Hy Các, muốn điều tra cũng không phải chuyện khó khăn, cần gì phải làm chuyện gây khó chịu.
“Nhân mạch còn đang trong quá trình mở rộng, ngươi hỏi chuyện này làm gì?”
Thanh Thu không trả lời mà hỏi Lý Thiên Dương.
“Ta cần đám người giúp ta tìm hiểu một chút thông tin, có biện pháp nào để truyền lời trực tiếp không?”
Lý Thiên Dương nghĩ nghĩ nói.
“Ta sẽ truyền lời xuống chấp nhận tín vật của Linh Hy Các, ngươi có thể để người kết nối giao tiếp. Nếu như đi đến thành trì khác chỉ cần tìm Phù Vân Trà Quán, đưa ra tín vật là được”.
Thanh Thu gật đầu, nhân mạch của Lý Thiên Dương không hoàn toàn quy về Linh Hy Các cũng là điều dễ hiểu. Chuyện này không hề kỳ quái, Lý Thiên Dương lấy đâu ra khả năng xây dựng nhân mạch rộng lớn trong thời gian ngắn như vậy, chủ yếu là kế thừa từ “người khác”. Tương lai có thể sẽ hợp nhất về Linh Hy Các, thời gian hiện tại quá ngắn chưa kịp làm xong.
Nhận được thông tin hài lòng, Thanh Thu không vội về nhà mà nhớ đến một chuyện liền hỏi Lý Thiên Dương.
“Đúng rồi, ngươi biết thợ mộc nào có tay nghề cao siêu hay không?”
Lý Thiên Dương xoa xoa cằm nói.
“Thành trì có một ít thợ lành nghề, mấy người tay nghề tốt nhất đều phụ thuộc vào Hà gia. Ta hợp tác cùng với một người, thiên phú không tệ nhưng tay nghề không đạt được cấp độ tốt nhất”.
Nói đến đây, Lý Thiên Dương nghĩ đến cái gì lại nói.
“Ta biết một người có tay nghề rất tinh xảo nhưng không phải là thợ mộc, người khác đều gọi hắn là cơ quan sư”.
Ánh mắt của Thanh Thu hơi sáng lên, hắn muốn định chế xe ngựa không phải chỉ là thợ mộc bình thường có thể làm ra được, dù sao muốn cải tiến nhiều chỗ lắm. Có những chỗ Thanh Thu chỉ có ý tưởng mơ hồ, có một phương hướng đại khái chứ không phải hoàn toàn nắm rõ. Không nghĩ đến ở nơi đây lại có thu hoạch bất ngờ, cơ quan sư hẳn là đủ khả năng hoàn thiện ý tưởng của hắn.
“Dẫn ta đi gặp hắn đi”.
Lý Thiên Dương chần chờ một chút nói.
“Ta có thể để người mời hắn đến Linh Hy Các, nhưng mà tính tình của hắn rất cổ quái, tham tiền nhưng làm việc rất không đáng tin. Đồ vật của hắn làm ra đều dùng được, nhưng chất lượng không đáng tin, rất dễ hư hỏng”.
Thanh Thu gật đầu, nghe không đáng tin cậy nhưng Lý Thiên Dương nói “tay nghề rất tinh xảo” hẳn là người có bản lĩnh hắn vẫn muốn gặp một lần. Dù sao ngày hôm nay cũng không có việc bận rộn gì.
Lại nói Thanh Thu hỏi mấy câu có mục đích mạnh như vậy làm cho Lý Thiên Dương có một chút suy đoán. Đây là chuyện riêng của Thanh Thu nên Lý Thiên Dương không đi tìm hiểu, nếu để hắn biết Thanh Thu định tách rời khỏi gia tộc hẳn sẽ bị làm cho giật nảy cả mình.
Thế giới rộng lớn không thiếu điều lạ, không phải không có người rời bỏ gia tộc nhưng đấy chỉ là trường hợp hi hữu, không được mọi người ủng hộ.
Chờ đợi chừng hai mươi phút thì thuộc hạ liền dẫn đến một người trung niên, dáng người hơi gầy, tóc hoa râm buộc cao lên, chòm râu được cắt tỉa ngay ngắn. Nổi bất nhất là ở mắt phải của hắn còn đeo một cái kính tròn, kính một mắt viền vàng mang phong cách cơ giới đậm đặc.
Sau khi ngồi xuống, người trung niên dùng cổ tay phải nâng nâng mắt kính, Thanh Thu phát hiện ra ngón tay của đối phương vừa dài vừa mảnh, hoàn toàn khác biệt với người bình thường.
Nếu như ngón tay của nam tử bình thường dài nhất gần tám mươi li, ngón tay của người này lại dài hơn gấp rưỡi, ngón trỏ có thể dài đến một trăm hai mươi li. Đồng thời chiều rộng của ngón tay giống như ngón tay nữ tử, ước chừng chỉ mười hai mười ba li. Nhìn qua vô cùng nổi bật, để người ta không khỏi nhìn nhiều mấy lần.
“Bàn tiên sinh, ta có mấy ý nghĩ cần tay nghề của ngươi giúp ta hoàn thiện một chút”.
Người trung niên này tên là Bàn Mộc, trong thời gian chờ đợi thì Thanh Thu đã nghe Lý Thiên Dương giới thiệu sơ qua về người này, ít nhất cũng biết được họ tên.
Bàn Mộc khoan thai nhấp một ngụm trà, giống như không nghe được lời nói của Thanh Thu. Uống xong đặt chén trà xuống, tay trái vuốt vuốt ống tay áo phải lại nhìn về phía Lý Thiên Dương, hỏi.
“Lý công tử, thời gian của ta rất quý giá. Không biết ngươi gọi ta đến nơi này muốn làm cái gì?”
Lý Thiên Dương lạnh nhạt đáp lời.
“Có món đồ cần Bàn tiên sinh trợ giúp chế tạo”.
Bàn Mộc khoát khoát tay áo nói.
“Lý công tử không phải không biết quy củ của ta. Có thể bỏ tiền mua đồ vật ta chế tạo ra, công dụng trùng lặp với yêu cầu của các ngươi là được. Ta sẽ không định chế đồ vật cho các ngươi”.
Lời này giống như đang trả lời Thanh Thu nhưng từ đầu đến cuối đều không để ý đến Thanh Thu. Vừa mới gặp mặt liền thể hiện rõ ràng tư thái ngông nghênh, một mình một phong cách riêng, coi thường tiền tài cùng với cái gọi là quy củ chung của ngành nghề.
Bốn chữ “cậy tài khinh người” rất thích hợp để miêu tả đối phương. Hoặc nói theo một cách nào đó là đối phương cố ý diễn dịch ra bốn chữ này, để người vừa nhìn vào thấy ngay.
Thanh Thu vận chuyển Đại Hải Quy Nguyên Quyết cảm ứng một phen, đối phương hoàn toàn không có một chút nội lực nào, chỉ làm một người trung niên bình thường.
Thăm dò sơ qua, Thanh Thu lật tay một cái liền có một viên bi sắt xuất hiện ở đầu ngón tay của mình. Bi sắt nhỏ cỡ đầu ngón tay út, Thanh Thu vận nội lực vào trên ngón tay sau đó nhẹ nhàng bắn ra.
Bi sắt bay ngang qua sảnh đường, hai cái bàn trà đối diện nhau, cách biệt chỉ có hơn ba thước cho nên gần như vừa thoát khỏi ngón tay liền đánh vào trên người Bàn Mộc.
Phanh!
Có âm thanh gì vỡ tan, Thanh Thu đánh vào trên vai của đối phương liền thấy áo của đối phương đột nhiên bị xô biến dạng, một số nơi đột nhiên lõm vào, một số nời thì xô ra, gãy gập rất góc cạnh.
Ầm ầm!
Hai viên bi sắt nối tiếp bay đến tiếp tục đánh vào trên người Bàn Mộc, âm thanh đồ vật vỡ nát truyền ra, sau đó ghế bành cũng vỡ tan, cả cơ thể của Bàn Mộc bị ném lăn xuống sàn nhà, lăn lộn nửa vòng rồi ngồi bệt trên mặt đất.
“Ai ui! Tiện nhân nào đám đánh lén ta”.
Thanh Thu mắt sắc trông thấy trong lúc Bàn Mộc lăn lộn thì trong lòng bàn tay nắm hờ lấy thứ gì đó. Nếu không phải Thanh Thu tò mò đồ vật gì giấu ở sau áo ngoài của đối phương, chăm chú quan sát thì còn lâu mới phát hiện ra bàn tay của đối phương có cái gì.
Quan sát chăm chú là vậy mà Thanh Thu không biết đối phương dùng biện pháp nào nắm được đồ vật vào trong bàn tay, chỉ động động liền có đồ vật nắm vào trong lòng bàn tay, tựa như ma thuật.
Không biết động tác nhanh hay là có cơ quan thiết kế xảo diệu, kết quả là Thanh Thu không thể nhìn rõ cho nên Thanh Thu liền dâng lên lòng đề phòng.
Không áp sát đối phương, Thanh Thu gác chân phải lên chân trái, tay phải khẽ nắm liền bắt được một thanh phi đao, bốn ngón tay linh động làm cho phi đao giống như đang nhảy nhót trên bàn tay của hắn.
Một tay của Thanh Thu chống cằm, khóe miệng của hắn khẽ câu lên giống như đang mỉm cười, chỉ là nụ cười có chút bí hiểm. Giọng nói lạnh nhạt truyền đến.
“Hiện tại có thể nghe yêu cầu của ta sao?”
…
p/s: Đi làm về muộn, lên chương muộn một chút :”( hicc