Chương 62: Người trùng sinh
Thanh Thu đã suy đoán Hà Kim Phượng là kiếm tu, một thức kiếm pháp mà nàng trân quý đem theo trên người như vậy đủ thấy được sự bất phàm. Thanh Thu tạm thời chưa nhìn ra điểm bất phàm nhưng mà không trở ngại việc hắn đồng ý trao đổi.
Đến cuối cùng hắn không phải làm gì nhiều lại thu hoạch tràn đầy, tội gì mà không làm. Hắn chuẩn bị chạy khỏi thành Hoàng Liên rồi, Lạc gia hắn còn chẳng sợ chứ nói gì Hà Kim Long, một kẻ mà hắn vốn chẳng coi trọng.
Tất nhiên Thanh Thu không xuất thủ nữa không có nghĩa là Hà Kim Long sẽ được bình yên. Lúc trước hắn dùng kim châm đánh lén Hà Kim Long, thủ pháp là Mạn Thiên Phi Vũ nhưng vị trí công kích lại tuân theo Phong Thiên Châm Pháp.
Hà Kim Long không sai biệt lắm phải nằm giường một tháng mới có thể khôi phục được nội lực, về phần đau nhức thì không thể tránh khỏi được. Tổng kết là tương đối thảm, vạn hạnh là đã giữ lại được tính mạng cùng với võ công.
Thanh Thu quả quyết xoay người đi đến bên cạnh Lý Đạo Linh. Nhìn thấy Hà Đạo Thành khôi phục cho nên hắn không nhịn được mà nhảy ra ngoài, đến đều đến rồi, cũng nên quan sát xem Cao Mậu là chuyện gì.
Bị chém loạn, đánh một trận mà sức sống thịnh vượng như vậy thật là đáng nể, Thanh Thu cũng muốn tìm hiểu một phen. Mặc dù hắn biết khí tức của đối phương rất giống với dược nhân, khả năng cao cũng là tu luyện Dược Vương Điển.
Nhưng mà thủ đoạn tuôn trào sương máu kia lại chỉ có một mình hắn thi triển, những dược nhân khác không thể hiện ra, thậm chí không làm được bởi vì đám người kia bị chém giết liền sẽ chết, cùng lắm là khả năng chịu đòn hơn người bình thường một chút, vết thương nhỏ thì không đáng kể chứ bị chặt đầu hay xuyên tim vẫn phải chết như thường.
Nào giống như Cao Mậu, bị xuyên thủng chặt đủ loại vết thương đều có thể khôi phục lại. Hiện tại bị Lý Đạo Linh đóng xuống mặt đất lâu như vậy vẫn còn chưa chết, thậm chí trạng thái vô cùng sinh động, không giống như người đang bị trọng thương.
Thanh Thu quan sát Cao Mậu một hồi, hỏi Lý Đạo Linh.
“Linh tỷ có biết tên này dùng thủ đoạn gì hay không?”
Lý Đạo Linh lắc đầu nhìn về phía Hà Đạo Thành, Hà Đạo Thành dưới sự giúp đỡ của thị nữ cũng đi đến bên này. Hai thị nữ phòng thủ chỉ còn nàng vì đối phó với Hà Kim Long cho nên mới đứng được đến hiện tại.
Hà Đạo Thành chậm rãi đi đến gần, thấy Lý Đạo Linh nhìn sang liền nói.
“Không phải là Dược Vương Điển, có thể là công pháp của Huyết Chủ mà các ngươi đề cập lần trước”.
Lần trước?
Thanh Thu liếc mắt nhìn hai người, không rõ nội tình trong đó. Từ một câu không đầu không cuối có thể nghe ra được thông tin quan trọng là “công pháp” cùng với “Huyết Chủ”.
Lòng hiếu kỳ bị kích phát, nhất là võ công thần kỳ như vậy, năng lực khôi phục để Thanh Thu không thể không hâm mộ. Nhưng nghĩ lại thì Thanh Thu không hỏi thăm thêm gì nữa. Công pháp đến từ Thiên Thánh Giáo chứ đâu phải từ Hà gia hay Lý gia đâu, đám người chưa chắc đã biết.
Chưa kể đến tà công đều có tác dụng phụ nhất định, Thanh Thu định duyệt đọc để tham khảo thôi chứ không có ý định tu luyện. Tà công đều có phương hướng phát triển rất đặc biệt, ý nghĩ “thiên mã hành không” để Thanh Thu lấy làm tham khảo.
Tóm lại công pháp này có để tham khảo cũng được, không có thì không cần cưỡng cầu, không phải tình cảnh cấp bách. Thanh Thu cảm thấy chuyện ở đây đã kết thúc, tranh đấu nửa giờ đã coi như một thời gian dài, có lẽ đám người của Hà gia đang trên đường trở về cũng chưa biết chừng.
Hắn còn chưa quên hôm nay người Hà gia đi đến Lạc gia có mục đích gì đâu, nếu lúc này đụng đến người Hà gia trở về thì sẽ rất rắc rối. Không thấy hắn còn không trở về Lạc gia đấy sao, không phải sợ mà chán ghét phiền phức cho nên Thanh Thu đã có ý định rút lui.
Trước đó thì Thanh Thu liền hỏi đám người ở đây.
“Đánh giết hắn không có vấn đề gì chứ?”
Hà Đạo Thành lắc đầu nói.
“Yên tâm. Cho dù có ngoài ý muốn thì cũng là nhắm vào Hà gia, sẽ không liên lụy các ngươi”.
Thanh Thu nhún vai, giống như bất đắc dĩ chấp nhận lý do này. Kỳ thực là Thanh Thu không quan tâm, hắn đã chuẩn bị chạy khỏi thành Hoàng Liên, rắc rối sau này có liên quan gì đến hắn đâu.
Sở dĩ hỏi Hà Đạo Thành chuyện này cũng là để xác định suy đoán của mình. Hà Đạo Thành biết rất nhiều chuyện mà hắn không nên biết, nguồn thông tin cực kỳ bất hợp lý.
Bản thân Thanh Thu có “đồng cảnh ngộ” gọi là “đồng loại” cũng không sai cho nên Thanh Thu đoán được rất nhiều chuyện. Có thể không hoàn toàn chính xác nhưng có phương hướng đại khái để giải thích cho những chuyện “bất hợp lý”.
Hắn có thể tổng kết lại là Hà Đạo Thành biết rõ tình thế của “bản thân” bố cục đến hiện tại và suy đoán tương lai. Cho nên có khả năng cao là “người trùng sinh”.
Thanh Thu nghĩ đến đây liền không khỏi liếc Lý Thiên Dương một cái, “thức tỉnh túc tuệ” như Lý Thiên Dương có sự khác biệt rõ ràng, không hiểu rõ về hiện tại và tương lai, thậm chí ký ức cùng với tính cách đều lấy “hiện tại” làm chủ thể.
Nói đơn giản là Lý Thiên Dương có thêm một đời ký ức nhưng chỉ giống như người xem một bộ phim, không tạo nên ảnh hưởng quá nhiều. Lý Thiên Dương vẫn là Lý Thiên Dương, thiếu niên mười bảy tuổi chứ không phải lão quái vật nào đó.
Thăm dò đạt đến yêu cầu, Thanh Thu không tiếp tục tò mò về Hà Đạo Thành nữa. Đối phương có là “người trùng sinh” hay là lão quái vật nào “đoạt xá” cũng không quan trọng, tương lai có thể không bao giờ gặp lại, cần gì phải đào bới bí mật của người ta.
Một mục tiêu đã đạt đến, tâm tình của Thanh Thu thoải mái hơn một chút. Hắn liền nhớ đến một việc, liền hỏi Hà Đạo Thành.
“Đúng rồi, Quế Hiên Tiên Sinh còn ở Hà gia chứ?”
Hà Đạo Thành lắc đầu nói.
“Quế Hiên tiên sinh chỉ ở lại Hà gia hai ngày đã rời đi rồi, cụ thể đi nơi nào thì ta không rõ ràng. Nếu như ngươi muốn tìm có thể thử hướng về Sơn Hà Các”.
Thanh Thu gật đầu, không quá thất vọng. Hắn không thể để một vị tông sư y đạo khám trực tiếp cho mình được, không thể bại lộ công pháp. Không để người ta khám trực tiếp, nhưng có thể chủ động hỏi thăm vấn đề, dù sao hắn cũng có nền tảng y thuật không kém.
Người không có ở đây, Thanh Thu liền liếc Lý Thiên Dương một cái, ý hỏi thăm xem đối phương có rời đi hay không. Lý Thiên Dương vào lúc này đưa mắt nhìn lại, giống như hiểu ra cái gì mà gật đầu một cái, sau đó nói.
“Đã vậy thì chúng ta cáo từ trước”.
Thanh Thu khẽ nheo mắt lại, mặc dù không biết Lý Thiên Dương gật đầu cái gì nhưng mà hắn cũng có chuyện cần nói với Lý Thiên Dương cho nên khẽ gật đầu, cùng rời đi. Để lại Lý Đạo Linh cùng với Hà Đạo Thành giải quyết những chuyện sau này.
Không mất thời gian bao lâu thì hai người liền về đến Linh Hy Các. Bởi vì có chuyện cần trao đổi nên Thanh Thu cùng Lý Thiên Dương liền ngồi vào phòng trà riêng.
Chiến đấu không tốn nhiều thời gian cho nên hiện tại mới gần mười giờ sáng, vừa lúc đám người thường đi dạo Linh Hy Các cho nên Thanh Thu cùng Lý Thiên Dương đi vào cũng dẫn phát không ít chú ý.
Tất nhiên cả hai người đều không thèm để ý đến người khác, chờ đợi nước trà đưa lên liền nhấm nháp bình ổn lại tâm tình. Lần này Thanh Thu chỉ xuất thủ đánh lén Hà Kim Long một trận, không có gì đáng nói. Nhưng mà Lý Thiên Dương chém giết mấy người, thậm chí còn cùng Cao Mậu trao đổi mấy chiêu, khí tức không bất ổn nhưng tâm tình hơi kích động.
Đây không phải vấn đề tâm lý gì, nói dễ hiểu là khi giao chiến cần phải tập trung tinh thần, mục tiêu từ chiến đấu cho đến nhắm vào điểm yếu hạ gục thậm chí là giết chết đối thủ, tinh thần dần dần sẽ trở nên căng thẳng hơn. Người giang hồ gọi là “chiến ý” sau khi chiến đấu cần thư giãn một chút để lấy lại bình tĩnh.
Cho dù người đã quen chiến đấu cũng khôn tránh thoát quá trình này, chỉ khác biệt về thời gian thích ứng cùng chuyển đổi mà thôi, không phải có thể bỏ qua. Lý Thiên Dương vừa vặn là loại người thích ứng nhanh này, dù sao cũng là “nhân vật chính” hơn hẳn người thường cũng dễ hiểu.
Nhấm nháp một ngụm trà xong, Lý Thiên Dương hỏi.
“Ngươi có yêu cầu riêng gì sao?”
Thanh Thu đặt chén trà xuống, hỏi thẳng vào vấn đề.
“Có thể bán phương pháp đột phá thân thể cực hạn của ngươi cho ta không?”
Lý Thiên Dương nghe vậy liền tỏ ra kỳ quái hỏi.
“Lạc gia không thiếu võ học chứ, ngươi tích cực thu gom võ công như vậy làm gì? Mấy loại công pháp bên ngoài sao có thể sánh được nội tình của Lạc gia?”
Lý Thiên Dương nói không sai, nhưng mà Thanh Thu không có ý định quay trở về Lạc gia. Lúc trước quá tức giận chạy ra ngoài, quên không càn quét một lượt Tàng Thư Các cho nên bây giờ muốn tìm công pháp cùng võ kỹ cũng không có con đường nào khác, chỉ có thể tận dụng cơ hội.
Tuy nói như vậy nhưng yêu cầu của Thanh Thu rất cao, không phải bí pháp cũng là công pháp đặc biệt, không phải hàng thông thường tam lưu nhị lưu có thể so sánh được. Chẳng qua vừa lúc bị Lý Thiên Dương bắt gặp cho nên lộ ra “tích cực” mà thôi.
Thanh Thu không có ý định giải thích, thản nhiên nói.
“Một chút bí pháp đặc biệt có giá trị sưu tầm”.
Lý Thiên Dương mới không tin chuyện ma quỷ của Thanh Thu, nhưng hắn không truy hỏi mà trả lời vấn đề đầu tiên.
“Phương pháp đó kết hợp trong công pháp gia truyền, không phải bí pháp đặc biệt cho nên không thể bán cho ngươi được”.
Thanh Thu nghe vậy chỉ có thể nói “đáng tiếc” trong lòng lại không tiếc nuối mấy. Thân thể còn chưa chữa trị, so với người bình thường còn kém một xíu, không vội vàng truy đuổi cực hạn của thân thể.
…
p/s: Cầu đề cử!!!