Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-kiem-dao-max-cap-thien-phu

Bắt Đầu Kiếm Đạo Max Cấp Thiên Phú

Tháng mười một 9, 2025
Chương 963: tìm chân ái Chương 962: dễ dàng trở bàn tay
phan-phai-vo-dich-bat-dau-tu-viec-thu-su-ton-nhan-vat-chinh-lam-no-boc.jpg

Phản Phái: Vô Địch Bắt Đầu Từ Việc Thu Sư Tôn Nhân Vật Chính Làm Nô Bộc

Tháng 2 6, 2026
Chương 639: không có lựa chọn khác Chương 638: Tiên giới bí ẩn, thai nghén Thánh Nhân!
chu-thien-giao-dich-thuong-he-thong.jpg

Chư Thiên Giao Dịch Thương Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 34. Chương kết Chương 33.
van-dinh-dien-phong.jpg

Vấn Đỉnh Điên Phong

Tháng 2 3, 2025
Chương 2062. Phiên ngoại thiên (5) Chương 2061. Phiên ngoại thiên (4)
lanh-chua-ta-che-tao-chan-thuc-tro-choi-de-quoc.jpg

Lãnh Chúa: Ta Chế Tạo Chân Thực Trò Chơi Đế Quốc

Tháng 2 3, 2026
Chương 678: Cũng là cắm yết giá bán công khai bài Chương 677: Nhị Thập Giai tạp binh
vo-duyen-dai-hoc-tham-quan-giet-dich-tu-luoc-doat-bat-dau

Vô Duyên Đại Học: Tham Quân Giết Địch Từ Lược Đoạt Bắt Đầu!

Tháng 10 5, 2025
Chương 515: Đại kết cục Chương 514: Rời đi trước chuẩn bị
trong-sinh-chi-van-hao-quat-khoi.jpg

Trọng Sinh Chi Văn Hào Quật Khởi

Tháng 2 8, 2026
Chương 310【 Tạp Hóa Phô Thượng Ánh 】 Chương 309【 Mỹ Quốc Đích Tuyên Truyện 】
tram-tuoi-truc-co-tu-max-cap-ngo-tinh-bat-dau.jpg

Trăm Tuổi Trúc Cơ, Từ Max Cấp Ngộ Tính Bắt Đầu

Tháng 1 6, 2026
Chương 470: Đi trước tiết điểm, thiên quân dẫn đội Chương 469: Vực ngoại tiết điểm, tân sinh cỡ trung thế giới
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 60: Kim Phượng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 60: Kim Phượng

Hà Kim Phượng thấy Thanh Thu chịu nhìn về phía mình, môi son khẽ câu lên, hít một hơi tỏ ra nghiêm túc nói.

“Mặc dù hắn gây rắc rối cho ngươi nhưng ta không thể để ngươi đánh hắn được”.

Thanh Thu nghiêng nghiêng đầu, cảm thấy đối phương đang cố ý bắt chuyện, trên người không có một chút địch ý nào. Thậm chí từ đầu đến cuối chỉ nhìn lướt qua Hà Đạo Thành một cái chứ không có quan tâm quá nhiều, trái lại từ đầu đến cuối đang đánh giá Thanh Thu.

Ngờ đến của Thanh Thu là chính xác, Hà Kim Phượng đang đánh giá Thanh Thu, trong lòng “chậc chậc” còn chưa đủ, trực tiếp nói ra khỏi miệng.

“Mâu hàm thủ thủy, mi nhược viễn sơn. Chẳng trách tiểu tử kia si mê như vậy, khóc lóc ăn vạ cũng muốn Hà gia đi Lạc gia hỏi thăm hôn sự.

Thanh Thu trợn trắng mắt đáp lời.

“Ta rất chán ghét rắc rối”.

“Hì hì, cho nên ngươi thuê người đến dạy dỗ tiểu đệ đệ của ta một trận?”

Không còn nghi ngờ gì nữa, nữ nhân này chính là cố ý đến đây trêu chọc hắn. Thanh Thu không thể không chuyển sự chú ý đến trên người đối phương. Lời nhác chơi trò văn tự bí hiểm, cũng không muốn cong cong cuốn cuốn so kè lòng dạ với đối phương, Thanh Thu trực tiếp hỏi.

“Rốt cục mục đích của ngươi là gì?”

Hà Kim Phượng bước lên một bước, đứng sóng vai với Thanh Thu rồi nhìn thẳng về phía hắn mà nói.

“Không muốn trở thành đệ muội của ta vậy chi bằng trở thành người của ta. Có thể kết nối giữa hai đại gia tộc sẽ mang đến lợi ích rất lớn”.

Thanh Thu nhăn nhăn lông mày đánh giá Hà Kim Phượng, không phải có ý kiến gì về hướng tính dục của đối phương mà là giọng điệu trêu chọc ngả ngớn bàn bạc về lợi ích này…rất giống Hà Kim Long.

Chỉ có thể nói không hổ là chị em cùng cha cùng mẹ thôi.

Khác biệt duy nhất là bị mỹ nữ bá đạo để ý đến đỡ ác tâm hơn, ít nhất thì đối với Thanh Thu là như vậy. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ít ác tâm hơn cũng không phải không ác tâm.

“Các ngươi quá kiêu ngạo, nghĩ mọi chuyện đương nhiên sẽ diễn ra theo ý mình. Chưa từng cân nhắc đến ta sẽ phản ứng ra sao à?”

Hà Kim Phượng nghe vậy thở dài nói.

“Không phải chưa từng cân nhắc, chuyện này đối với ngơi chỉ lợi không hại, rõ ràng không có lý do gì để từ chối cả. Nếu như không thích nam, nữ cũng không phải không được”.

Nói xong còn không quên quăng một cái mị nhãn, cũng không biết nàng đang nói đùa hay nói thật, ý nghĩ thực sự của nàng lại là cái gì. Thật sự không thể đoán ra được. Không đoán ra cũng không cần lãng phí thời gian, Thanh Thu không để lại dấu vết xê dịch bước chân sang một bên, tỏ ý ghét bỏ mà tránh xa khỏi nữ nhân này.

Chủ yếu là đề phòng đối phương đánh lén, dù sao nội lực của hắn mạnh chứ cơ thể rất yếu, một đòn bình thường cũng có thể khiến hắn trọng thương đến mất mạng, không thể quá khinh địch được.

Nhưng mà Hà Kim Phượng không có ý định xuất thủ, thấy Thanh Thu cách xa mình một chút thì nàng khẽ thở dài một tiếng, quan sát võ giả nhất lưu tranh đấu, một hồi lâu sau mới đột ngột lên tiếng.

“Sinh ra hưởng thụ phúc lợi của đại gia tộc cũng cần gánh chịu trách nhiệm tương ứng. Mỗi người chúng ta đều giống như lá bèo bị dòng nước xô đẩy, gia tộc liên kết mỗi một gốc bèo đơn lẻ mới có thể chối lại dòng nước xiết. Cho nên vì sao phải phản cảm từ chối?”

Tư duy của Hà Kim Phượng rất chính xác, đại đa số người của thời đại này đều có ý nghĩ tương tự. Dù sao gia tộc không chỉ gắn kết với nhau bằng lợi ích mà còn có huyết mạch cùng với tình cảm, mối liên kết rất khó mà cắt đứt được.

Đáng tiếc Thanh Thu không có tình cảm sâu đậm gì với Lạc gia, ngoài Lạc Trường Ngọc cùng với gia chủ Lạc Thủy Nhất ra thì không hề có chút liên kết nào. Về phần huyết mạch, không có cha mẹ làm cầu nối thì huyết mạch không đề cập đến cũng được.

Điểm sai duy nhất của Hà Kim Long là chọn sai đối tượng, đổi lại là người khác thì rất có khả năng sẽ thành công. Đến giờ phút này thì Hà Kim Phượng vẫn còn muốn cứu vớt một chút…hoặc có thể đơn thuần là cảm khái?

Thanh Thu không hiểu, không đoán ra được, quả thật tâm tư nữ nhân sâu như biển.

Tình cảnh phía bên kia của Hà Kim Long thật sự không lạc quan, Hà Đạo Thành trực tiếp để cho thị nữ của mình hạ thủ độc ác, không cần phải e ngại thân phận của đối phương.

Mà bên phía Cao Mậu thì hắn cũng bị Lý Đạo Linh đè lên đánh, Phí Huyết Viêm Bạo sắp đốt đến tận cùng, lực lượng không chỉ tiêu hao hết, nội lực cũng chạm đến đáy.

Cuối cùng Lý Đạo Linh liên tục đánh ra bốn chưởng vỡ nát hai tay cùng nửa thân thể của đối phương thành rất nhiều mảnh băng vụn. Nơi hai người giao chiến đã trở thành một cái hố sâu nửa thước, mặt hố phủ lên một lớp băng mỏng, giữ chặt lấy mảnh thi thể của Cao Mậu.

Lý Đạo Linh xé rách hai đoạn tay áo, nội lực tuôn ra làm cho hai đoạn vải trở đông cứng lại, trở thành hai thanh băng mâu sau đó trực tiếp đâm xuyên vào hai bên xương quai xanh của đối phương, đinh vào trên mặt băng.

Băng mâu rất cứng, không phải cứng đến không thể phá vỡ được nhưng mà trạng thái của Cao Mậu lúc này không có dư thừa sức lực để tránh thoát hay phá bỏ băng mâu.

Người khác bị đánh nát nửa người bên dưới đã sớm chết mất nhưng đối phương lại vô cùng ương ngạnh mà sống tiếp được, thậm chí còn có sức lực mà kêu rên đau đớn.

Tiếng kêu rên làm cho Thanh Thu cùng Hà Kim Phượng đồng loạt nhìn sang. Thanh Thu không nhanh không chậm hỏi.

“Tình cảnh của đệ đệ ngươi không tốt lắm, ngươi còn đứng chờ gì nữa?”

Hà Kim Phượng lắc đầu lại gật đầu nói.

“Tình cảnh của hắn đúng là không tốt lắm, đệ đệ ngu ngốc của ta vậy mà cấu kết tà tu mưu hại người trong gia tộc. Nhưng mà ai bảo hắn là đệ đệ của ta đâu, không thể trơ mắt đứng nhìn hắn chết đi được”.

Hà Kim Phượng thở dài một hơi, chậm rãi đi qua hành lang, bước ra sân nhà. Không nhìn Lý Đạo Linh mà đi thẳng đến gần Hà Đạo Thành. Một thị nữ lập tức lui về chắn trước mặt Hà Đạo Thành, không cho Hà Kim Phượng đến gần.

Hà Kim Phượng ung dung không vội, không phải nhằm vào Hà Đạo Thành mà nhìn thẳng Hà Kim Long. Hà Kim Long vừa bị Tiểu Tùng chém đứt búi tóc sau đó bị Tiểu Trúc đá bay ra ngoài.

Hà Kim Phượng chọn đúng thời gian can thiệp, bước chân nhẹ nhàng điểm một cái đã tiếp cận Tiểu Tùng, tay trái đẩy lên cao nhắm vào cổ họng của đối thủ. Tiểu Tùng vừa động cổ tay dự định xuất chiêu phản kích liền phát hiện ra đây chỉ là hư chiêu, Hà Kim Phượng đột ngột bắt được cổ tay của nàng.

Sau đó lực lượng khẽ xoay làm cho cổ tay phải vặn ngược lên trên làm cho lực nắm của Tiểu Tùng nới lỏng. Hà Kim Phượng khẽ kéo tay trở về, kiếm của Tiểu Tùng đã rơi vào trong tay của nàng.

Động tác của Hà Kim Phượng vô cùng nhanh, nhìn qua giống như đưa tay ra rồi rút về liền đoạt kiếm vào trong tay. Hà Kim Phượng sắn một cái kiếm hoa, mũi kiếm giống như gió nhẹ lướt qua cổ của Tiểu Tùng, cảm giác mát lạnh xông thẳng lên đầu làm cho nàng nhanh chóng lui tránh về phía sau. Thực tế nếu không lui lại thì mũi kiếm cũng chỉ áp sát làn da của Tiểu Tùng mà thôi, sẽ không tổn thương đến nàng.

Không để ý đến Tiểu Tùng, Hà Kim Phượng đề kiếm nhìn về phía Hà Đạo Thành, nói.

“Đại ca, mắc sai lầm có thể trừng phạt nhưng có thể tha cho hắn một mạng hay không?”

Hà Kim Long bị Tiểu Tùng chật vật đứng vững liền vội vàng quát lớn.

“Hà Kim Phượng! Ngươi đang nói cái gì? Ngươi cho rằng ta sẽ chịu thua sao? Ngươi cho rằng tên phế vật này có thể chiến thắng ta sao?”

Hà Kim Phượng giống như không nghe thấy sự cuồng loạn của Hà Kim Long, có thể đã quen thuộc, có thể là không thèm để ý, nàng chỉ nhìn chằm chằm Hà Đạo Thành.

Hà Đạo Thành lạnh nhạt đối đầu tầm mắt của nàng, nhìn nhau rất lâu. Trong lúc đó thì Hà Kim Long lại bị đánh rất thảm, bởi vì Hà Kim Phượng xuất hiện làm cho Tiểu Tùng bị đoạt mất kiếm, một thị nữ phòng thủ liền tiến lên liên thủ với Tiểu Trúc đánh Hà Kim Long. Một công một thủ, vết thương của Hà Kim Long trở nên ít đi nhưng đổ máu là không thể tránh khỏi.

Hà Kim Long kêu gào rất hung hăng nhưng mà bị đánh cho không có lực hoàn thủ, liên tục bại lui. Kế hoạch của hắn không có vấn đề, để cho Cao Mậu bắt Hà Đạo Thành rồi đột phá, sau đó ám sát Hà Tất Phong để Hà gia lâm vào tình cảnh không có người lãnh đạo.

Sau đó cha hắn sẽ dùng lực ảnh hưởng để hắn trở thành gia chủ đời kế tiếp, lại bởi vì vấn đề thực lực mà đại đa số quyền lực sẽ về đến tay của cha hắn, từ đó tiếp quản toàn bộ Hà gia. Sau đó tìm cách xử lý Cao Mậu là mọi chuyện sẽ trở thành bí mật không ai biết được, cha hắn có công lao to lớn không người nào có thể chỉ trích.

Đáng tiếc, kế hoạch thất bại ngay từ khi Hà Đạo Thành phát giác ra âm mưu của bọn hắn, thậm chí còn đảo ngược gài bẫy dẫn dụ bọn hắn lộ diện.

Hà Kim Long thấy được thảm trạng của Cao Mậu, lại thấy được thái độ của Hà Kim Phượng, trong lòng không khỏi tuyệt vọng. Vừa tuyệt vọng mà vừa phẫn nộ, hắn vẫn không hiểu vì sao kế hoạch của mình liên tiếp thất bại, trắc trở nhiều lần đều không thể thành công.

Để cho Hà Kim Long càng tuyệt vọng hơn chính là lời nói sau đó của Hà Đạo Thành.

“Cha ngươi sẽ chịu từ bỏ ý đồ sao?”

Hà Kim Phượng thở dài, đáy mắt lướt qua vẻ khổ sở. Chuyện này nàng nói không tính, cha nàng nói cũng không tính. Cho dù cha nàng thật sự chịu từ bỏ thì Hà Tất Phong có thể tin tưởng không? Có chịu tin tưởng mà buông tha gia đình bọn hắn hay không.

Không có ai đảm bảo được, vết nứt nghi kỵ một khi sinh ra thì rất khó có thể chữa trị.

Lại nói nàng có thể thay thế cha mình làm quyết định không? Hiển nhiên là chuyện không thể nào, nàng cũng không biết ý tưởng chân thật của cha mình là gì. Cho nên nàng có thể làm gì đây.

“Đại ca đã nói vậy thì ta chỉ có thể cố gắng tranh thủ lấy điều kiện có lợi cho mình thôi”.

Trường kiếm xoay chuyển đâm ra ngoài, mũi kiếm thẳng tắp, người theo kiếm động, giống như kiếm đang kéo người trượt thẳng về phía trước, mũi kiếm khóa chặt thị nữ phòng thủ.

Võ giả nhị lưu có thể làm được nội lực bao trùm lên vũ khí đã là cực hạn, thị nữ này lại có thể để cho nội lực phóng ra hóa thành tấm chắn, thật sự không tầm thường. Nàng lại chuyển động hai tay, cánh tay đưa ngang, khuỷu tay gập lại, bàn tay xòe ra, hai đầu ngón giữa chạm vào nhau, lòng bàn tay hướng ra bên ngoài.

Đôi tay đẩy thẳng về phía Hà Kim Phượng, nội lực tuôn trào hóa thành một bức tường khí dựng lên ở trước người, dài rộng vuông vức đến hơn hai thước, bức tường theo lực lượng của nàng đẩy thẳng về phía trước, ngăn chặn mũi kiếm của Hà Kim Phượng đồng thời muốn đem nàng đẩy lùi.

Chỉ thấy Hà Kim Phương xoay chuyển cánh tay ba lần, trường kiếm vũ động nhìn như rất chậm thực tế lại rất nhanh, giống như đồng loạt có ba thanh kiếm chém ra ba dấu vết, không phân biệt trước sau. Từ kiếm đầu tiên cho đến kiếm thứ ba, mũi kiếm trôi chảy cuối cùng trở về vị trí cũ, giống như chưa từng di chuyển qua.

Bức tường từ nội lực kia lập tức bị chém tan, mũi kiếm lại nhắm đến cổ của thị nữ. Thị nữ xoay hai lòng bàn tay hướng vào nhau, ở giữa trống ra một khoảng nhỏ bao vây lấy đầu mũi kiếm vào trong đó.

Hà Kim Phượng cảm thấy kiếm của mình đâm vào trong bùn lầy, dây dưa lôi kéo rất khó di chuyển, tiến lên một bước cũng giống như kéo theo sức nặng nghìn cân, cuối cùng mũi kiếm ngừng ngay trước ngực của thị nữ, khoảng cách với cổ của nàng còn xa trọn vẹn một tấc.

Nội lực của Hà Kim Phượng vào lúc này đột ngột bùng nổ, trên lưỡi kiếm giống như phủ lên ngân quang hơi lóe lên, lại giống như phản chiếu ánh nắng mà tạo thành ảo giác. Gần như ngay tức khắc, mũi kiếm thoát khỏi ràng buộc từ nội lực của thị nữ mà đâm thẳng đến, hai người giao thoa chỉ trong nháy mắt thì Hà Kim Phượng đã đến sau lưng của thị nữ.

Máu tươi bắn thẳng lên trời, trên cổ của thị nữ xuất hiện một vết thương lớn ở phía bên trái, thân hình của nàng lung lay hai cái liền đổ gục xuống sân.

“Kiếm tu?”

Thanh Thu chú ý Hà Kim Phượng từ đầu đến cuối, cho dù nàng xuất thủ rất nhanh nhưng tốc độ còn kém võ giả nhất lưu một khoảng, hoàn toàn có thể quan sát rõ ràng. Cho nên hắn chắc chắn ngân quang thoáng qua không phải tia nắng phản chiếu, đó là tiêu chí của kiếm tu trên giang hồ.

“Kiếm khí ngưng ngân” dùng để chỉ kiếm tu dùng nội lực gia trì lên kiếm, làm cho lưỡi kiếm phát ra ánh sáng nhẹ như ánh sao, độ sắc bén của thanh kiếm cũng tăng mạnh.

Thanh Thu không chỉ nghe qua chuyện về kiếm tu chứ hoàn toàn không hiểu rõ, ban đầu hắn còn tưởng đây chỉ là giang hồ đồn thổi. Nhưng mà biểu hiện của Hà Kim Phượng hiển nhiên đã hoàn toàn phù hợp với những thông tin này. Mũi kiếm có thật sự trở nên sắc bén hơn, có thể chặt đứt nội lực hình thành võ kỹ của thị nữ kia.

Tiểu Tùng biết bản thân không phải đối thủ của Hà Kim Phượng nhưng vẫn chắn trước mặt Hà Đạo Thành, hai tay bày ra tư thế chưởng pháp. Hà Kim Phượng bước ra một bước, thân hình lúc này trở nên như ẩn như hiện, như bay múa như mộng ảo để người ta không phân rõ thật giả.

Dập dờn tiến về phía trước sau đó lướt qua Tiểu Tùng, Tiểu Tùng thật sự không có chỗ xuống tay, song chưởng đưa ra nhưng chỉ đánh hụt vào không khí, sau đó hét thảm một tiếng liền bị đánh bay ra ngoài, trên thân nhiều ra bảy tám vết kiếm. Trong đó vết thương nặng nhất chỉ là đâm xuyên bả vai, máu tươi chảy nhiều một chút nhưng không ảnh hưởng đến tính mạng. Vết thương không nặng lại làm cho Tiểu Tùng đánh mất sức chiến đấu, chật vật mãi cũng không thể đứng lên được.

Nàng hét thảm một tiếng làm cho hai thị nữ đang vây công Hà Kim Long phân tâm, bị đối phương nhân cơ hội thi triển bí pháp phản kích, Tiểu Trúc trực tiếp trúng một chưởng ngã gục, xương sườn không biết gãy mất bao nhiêu cây. Đủ thấy được Hà Kim Long hạ thủ hung ác.

Mặc kệ Hà Kim Long dây dưa với thị nữ phòng thủ, Hà Kim Phượng cầm kiếm đến trước mặt Hà Đạo Thành. Hà Đạo Thành rất bình tĩnh quan sát mọi chuyện, thấy Hà Kim Phượng đánh bay Tiểu Tùng, liền lên tiếng tán dương.

“Ngươi thật sự sửa đổi Phượng Vũ Kiếm Pháp thành công?”

Hà Kim Phượng gật đầu, lưỡi kiếm chuẩn bị khoác lên cổ của Hà Đạo Thành đồng thời nói.

“Hiện tại đã có thể gọi là Phượng Vũ Kiếm Quyết”.

Hà Đạo Thành không kinh không sợ, kiếm gác lên cổ cũng có thể duy trì bình tĩnh nói.

“Có thể làm cho kiếm khí ngoại phóng không?”

Hà Kim Phượng câu lên khóe miệng, lưỡi kiếm khẽ đảo một cái về phía trước vẩy ra một cái kiếm hoa sau đó lưỡi kiếm lại trở về trên cổ của Hà Đạo Thành. Chỉ thấy trên mặt sân xuất hiện một vết kiếm kéo dài hơn hai thước về phía trước.

Vết cắt chỉ rộng chừng ngón tay, không quá sâu nhưng dấu vết bóng loáng tựa như có lợi khí gọt qua. Kiếm khí phóng ra ngoài là biểu hiện của võ giả nhất lưu, kiếm tu luyện ra kiếm khí cũng như vậy, thông thường đều phải đạt đến cấp độ nhất lưu mới có thể cách không đả thương địch thủ.

Hà Kim Phượng hiển nhiên không thể dùng lẽ thường để cân nhắc, dựa theo cách nói của Hà Đạo Thành thì Hà Kim Phượng sửa chữa một bộ kiếm kỹ trở thành một bộ kiếm pháp, bao gồm cả cách thức tu luyện nội lực lẫn chiêu thức chiến đấu. Tạo nghệ của nàng ở trên mặt võ học vô cùng cao, cho nên mới có thể phóng ra kiếm khí.

Hà Đạo Thành nhìn vết kiếm, khẽ cười nói.

“Thiên phú rất tốt, tâm tính cũng rất tốt, trí tuệ cùng tầm mắt đều ưu tú hơn đệ đệ của ngươi rất nhiều. So với đối phương thì ngươi càng thích hợp tiếp quản Hà gia”.

Hà Kim Phượng lạnh nhạt lắng nghe, những lời này cũng không thể làm cho tâm tình của nàng sinh ra rung động. Không hiểu Hà Đạo Thành muốn truyền đạt cái gì, có thể là nghe hiểu lại không quan tâm, Hà Kim Phượng nhẹ nhàng hỏi.

“Đại ca có ý tứ gì? Ta chỉ muốn một đường sinh cơ cho gia đình mà thôi”.

Hà Đạo Thành khẽ cười nói.

“Sinh cơ vẫn luôn có, nhưng ngươi không muốn con đường rộng lớn hơn sao?”

Hà Kim Phương ngưng mắt, tay nắm kiếm vẫn rất vững vàng nhưng nàng có thể nghe ra được Hà Đạo Thành không có ác ý nhằm vào nàng, thậm chí còn rất bình tĩnh giao lưu làm cho Hà Kim Phượng cảm thấy rất kỳ quái.

Hà Đạo Thành lại quả quyết nói thẳng vào trọng điểm.

“Có thể đã đến lúc phân gia, võ công của nhị bá không thể giữ lại, tương lai sẽ ảnh hưởng đến ngươi”.

Hà Kim Phượng đã hoàn toàn nghe hiểu lời nói của Hà Đạo Thành rồi, chỉ là nàng vẫn khó mà tin được, không thể lý giải ý nghĩ của Hà Đạo Thành. Vì sao hắn lại có dự đỉnh để cho nàng làm gia chủ? Nàng thật sự có thể trở thành gia chủ hay sao?

Hà Kim Phượng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện trở thành gia chủ, chuyện này gần như không có khả năng. Quy củ của gia tộc đều truyền cho con cả chứ không truyền cho con thứ, truyền nam không truyền nữ, đảm bảo quyền lợi của gia tộc một cách vững vàng.

Trong chớp mắt thì Hà Kim Phượng đã nảy ra rất nhiều suy nghĩ, chuyển biến đủ loại ý tưởng nhưng đến cuối cùng đều bị đè ép xuống. Nàng hỏi Hà Đạo Thành.

“Đại ca không cần thử nghiệm ta, trước hết để thị nữ của ngươi dừng tay đi”.

Không nghĩ đến Hà ĐạoThành đột nhiên đặt tay lên lưỡi kiếm, nhẹ nhàng đẩy ra. Nhìn động tác mềm yếu vô lực nhưng kiếm trong tay của Hà Kim Phượng đột nhiên bị bắn bay ra ngoài.

Hà Kim Phượng tất nhiên là một kiếm tu xuất sắc, không đến mức bị Hà Đạo Thành đánh bay kiếm của mình. Chỉ là lực lượng từ lưỡi kiếm truyền đến rất lớn, cả cánh tay của nàng đều bị hất lên để cho Hà Kim Phượng vô cùng kinh ngạc.

Khí lực của Hà Đạo Thành sao lại lớn như vậy?

Hà Kim Phượng vội vàng nhảy lui hai thước, đề kiếm hỏi.

“Ngươi là ai?”

…

p/s: 3700 chữ!!! Cầu đề cử ~!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kich-thau-chu-thien-van-gioi.jpg
Kịch Thấu Chư Thiên Vạn Giới
Tháng 1 17, 2025
tai-ha-au-duong-phong
Tại Hạ Âu Dương Phong
Tháng mười một 11, 2025
linh-chu-bat-dau-hop-thanh-lan-che-tao-bat-hu-than-trieu
Lĩnh Chủ: Bắt Đầu Hợp Thành Lan Chế Tạo Bất Hủ Thần Triều
Tháng 2 6, 2026
truong-sinh-tu-vo-minh-tam-y-kiem-bat-dau.jpg
Trường Sinh Từ Vô Minh Tâm Ý Kiếm Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP