Chương 59: Kim Long
Lý Đạo Linh khẽ câu lên khóe miệng, ánh mắt lấp lánh ẩn chứa một chút hưng phấn, khí thế trên người đồng dạng xông thẳng lên bầu trời. Hàn khí từ trên cơ thể tỏa ra bốn phía, không phải ảo giác mà thật sự có hàn khí lan tràn ra ngoài, trong không khí có từng bông hoa tuyết chậm rãi ngưng tụ, rơi xuống mặt đất làm cho lớp băng sương trải rộng ra.
Ngón tay phải cong lại khẽ vận lực, hoa tuyết xuất hiện ở đầu ngón giữa cùng ngón cái. Nội lực bộc phát, hoa tuyết bắn ra giống như mũi tên lao về phía Cao Mậu. Hoa tuyết mỏng như tờ giấy lại cứng rắn như một thanh phi đao, trở thành một cái y tiêu mang theo lực lượng khổng lồ đánh giết đến.
Cao Mạo vươn tay đấm ra một quyền, nắm đấm của hắn lúc này giống như một cái nồi đất, lù lù đấm ra ngoài liền mang theo cuồng phong, kình khí cuồn cuộn quét thẳng đến Lý Đạo Linh.
Lý Đạo Linh nhẹ nhàng né tránh, bước chân thong dong ưu nhã nhưng tốc độ nhanh đến không hợp thói thường. Động tĩnh của khinh công này rất nhẹ nhàng, không cuốn theo gió lớn hay âm thanh gì, chỉ có một loạt tàn ảnh nối liền trở thành dấu vết lưu lại.
Chỗ mà Lý Đạo Linh vừa đứng có quyền kình lướt qua, quét lên một loạt bụi đất cuốn về phía Hà Đạo Thành. Thị nữ bên cạnh Hà Đạo Thành thấy vậy bước ra. Hai tay đảo loạn ngược chiều kim đồng hồ ở trước ngực, sau đó lòng bàn tay xòe rộng đẩy ra ngoài.
Phanh!
Quyền kình giống như gió lớn va vào trên vách tường, đập tan ra thành một luồng gió nhẹ tỏa ra bốn phía.
Có thị nữ che chắn, Hà Đạo Thành không bị ảnh hưởng chút nào. Thấy Cao Mậu bắt đầu dốc sức thì Hà Kim Long cũng không có ý định đứng nhìn nữa, nội lực vận vào trên quạt xếp đồng thời nói.
“Ngươi định đem tội lỗi đổ lên trên người tà tu sao?”
Hà Đạo Thành không trả lời, thị nữ còn lại đã tiến lên chắn trước người của hắn, tránh cho Hà Kim Long bắt ngờ xuất thủ. Hà Kim Long nhếch nhếch miệng, đôi khi không trả lời cũng là một câu trả lời. Hà Đạo Thành không phải bị nói đến không trả lời được mà là cảm thấy không cần thiết, câu trả lời đã rất rõ ràng.
Hà Kim Long hừ lạnh một tiếng, cất giọng chất vấn.
“Ngươi dựa vào cái gì cao ngạo như vậy?”
“Nếu không phải có một lão cha tốt thì ngươi chẳng là cái thá gì, mỗi ngày đều có thể cao ngạo không để người khác vào trong mắt”.
“Dựa vào cái gì Hà gia cần phải toàn lực phụng bồi ngươi?”
“Dựa vào cái gì để ta phải nhường nhịn ngươi, đến cuối cùng còn phải thần phục ngươi?”
“Dựa vào cái gì?”
Mỗi khi nói một câu thì hắn đều bước ra một bước, nội lực trên người lại sôi trào hơn một phần, lực lượng ngưng tụ rõ ràng hơn một đoạn.
Lớn tiếng chất vấn nhưng không phải gào thét ra ngoài, càng không phải kìm nén tức giận đến nức nở mà đơn thuần quát lớn, chất vấn những lời trong lòng. Ý chí đạt đến đỉnh phong, nội lực cũng vận chuyển đến cực hạn, Hà Kim Long giơ quạt thẳng lên trời sau đó bổ xuống, khí thế mênh mông như muốn khai sơn đoạn thủy.
Võ giả nhị lưu không tồn tại cái gọi là khí thế, nói chính xác hơn là “khí thế” còn không thể biểu hiện ra, không thể ảnh hưởng để người ta cảm giác được.
Không cảm giác được “khí thế” nhưng mà nội lực bổ xuống từ cái quạt xếp kia lại thể hiện rõ rành rành, không thể khinh thường được.
Hai thị nữ đã chắn trước mặt Hà Đạo Thành, bốn tay giao thế sau đó đồng loạt đẩy ra ngoài, nội lực từ trên người các nàng vậy mà ngưng tụ ra ngoài cơ thể tạo thành một bức tường, một bức tường khí, một bức nội lực xếp thành tường.
Quạt xếp hạ xuống bổ vào trên tường khí giống như va chạm vào vách tường thật sự, tiếng nổ ầm ầm rung chuyển một hồi nhưng bức tường vững vàng đón đỡ, không bị sứt mẻ đổ nát chút nào.
“Đáng chết!”
Hà Kim Long không khỏi mắng chửi một tiếng, sắc mặt âm trầm dần dần trở nên dữ tợn. Lực lượng vừa tiêu hết, lực mới chưa sinh, Hà Kim Long muốn vận lực tiếp tục xuất thủ, nhưng lại bị hai thị nữa kia đồng loạt đẩy ra một chưởng.
Chưởng lực nặng nề hùng hồn lại không làm bị thương Hà Kim Long, đơn thuần đẩy lui Hà Kim Long mấy bước mà thôi. Có thể thấy được hai thị nữ này luyện võ công đặc biệt, chuyên để bảo vệ Hà Đạo Thành chứ không chủ sát thương.
Lúc này Tiểu Tùng cùng với Tiểu Trúc đã đuổi theo vào trong sân nhà, vội vàng vòng qua chiến trường của hai võ giả nhất lưu đến ngăn trước mặt Hà Đạo Thành. Hiện tại không thể liên thủ hợp kích nhưng các nàng đều là võ giả nhị lưu, Hà Kim Long khó có khả năng mà chiến thắng được, thậm chí sẽ bị Hà Đạo Thành xử lý cũng không biết được.
Phạm vi giao thủ của hai võ giả nhất lưu càng lúc càng lớn, ảnh hưởng càng lúc càng lan truyền rộng ra xung quanh. Một quyền một chưởng đều đều mang theo lực lượng ngàn cân, phá tường nứt gạch dễ như bóp vụn bánh đậu xanh. Lực lượng khổng lồ tán phát ra dư âm cũng có thể để cho võ giả nhị lưu chịu trọng kích đau đớn.
Thanh Thu đã sớm tránh đi thật xa đến dưới mái hiên quan sát chiến đấu ở trong sân, Lý Thiên Dương thì đứng ở một bên sân nắm chặt trường thương, vẫn đang tìm cơ hội xuất thủ can thiệp vào chiến đấu của hai võ giả nhất lưu.
Tốc độ xuất thủ của võ giả nhất lưu rất nhanh, nhanh đến người bình thường khó mà nhìn thấy được, chỉ thấy hai thân ảnh mờ nhạt không ngừng lấp lóe chứ không thể nhìn rõ ràng.
Thanh Thu không cần vận nội lực vào mắt cũng có thể quan sát được động tác của đôi bên, nhưng muốn nhìn rõ từng chi tiết thì vẫn cần nội lực hỗ trợ. Chuyện này giống như liên quan đến động thái thị giác, chính là khả năng nắm giữ chuyển động của vật thể bằng ánh mắt và xử lý chi tiết bằng não bộ một cách chính xác.
Người khác biệt, khả năng xử lý cũng khác biệt, bắt được chuyển động cũng khác nhau. Bài trừ những trường hợp đặc biệt có khả năng cảm nhận mạnh hơn bình thường ra thì võ giả càng mạnh, giác quan được tăng cường càng mạnh, động thái thị giác cũng càng mạnh.
Cho nên võ giả nhất lưu có thể giao thủ với nhau mà không bị trở ngại gì là chuyện hết sức bình thường, rất ít khi xuất hiện tình trạng không kịp phản ứng.
Về phần Thanh Thu, chỉ là võ giả nhị lưu nhưng động thái thị lực của hắn có vẻ tương đối xuất sắc, hiếm khi mới thấy được võ giả nhất lưu xuất thủ cho nên quan sát cực kỳ chăm chú, bất giác liền nhập thần.
Cho đến khi có người tiếp cận rất gần thì Thanh Thu mới giật mình tỉnh lại, quay sang nhìn người vừa đi đến bên cạnh mình. Khoảng cách gần như vậy nếu đối phương cho hắn một kiếm thì hắn đã mất mạng rồi, chuyện này không khỏi để cho Thanh Thu lạnh cả sống lưng.
Tất nhiên vẻ mặt của Thanh Thu vẫn bình tĩnh, mặc kệ các loại khả năng nhưng chuyện không xảy ra liền không cần xoắn xuýt.
Người đến bên cạnh Thanh Thu là một nữ tử, áo choàng đỏ tươi rực rỡ cuốn hút con mắt người ta, váy dài kéo lê trên mặt đất, trang nhã duyên dáng. Làn da của nàng rất trắng, không phải trắng bệch như Hà Đạo Thành hay trắng xanh yếu ớt như Thanh Thu mà là một loại trắng hồng khỏe mạnh, đẹp mắt cao quý.
“Ngươi là ai? Vì sao sẽ xuất hiện ở nơi này?”
Tuổi tác của nữ tử tương đương với Lạc Trường Ngọc, chừng hai mươi hai tuổi, trang dung tinh xảo nhưng động tác lại có một chút phóng khoáng, mơ hồ có mấy phần tương tự với Lạc Trường Ngọc.
Không phải rất giống mà là loại cảm giác tự tin phóng khoáng có một chút tương tự, trùng hợp chứ không phải trùng lặp.
Nội lực trên người nàng cũng không yếu, đạt đến tiêu chuẩn của võ giả nhị lưu, không có sức uy hiếp quá lớn. Tướng mạo xuất chúng, trẻ tuổi lại có thực lực như vậy, Thanh Thu đã đoán ra thân phận của đối phương.
Nhị tiểu thư Hà gia, Hà Kim Phượng.
Tỷ tỷ cùng cha cùng mẹ với Hà Kim Long.
Đối phương không phải đi từ ngoài vào mà vòng từ một góc nào đó xuất hiện, ở bên ngoài vẫn còn tiếng giao đấu không ngừng chứng tỏ không có người tiếp ứng. Nghĩ như vậy, Thanh Thu giảm bớt lo lắng mà quan sát võ giả nhất lưu giao đấu, đồng thời nói.
“Đệ đệ ngươi rất biết cách làm người khác chán ghét”.
Môi son của Hà Kim Phượng hơi hé ra, rất bất ngờ trước lời nói của Thanh Thu. Một hồi sau lấy lại được bình tĩnh, Hà Kim Phượng hỏi dò.
“Ngươi là Lạc Thất? Ngươi không ở Lạc gia lại chờ đợi lại chạy đến nơi này, chẳng lẽ muốn đánh Kim Long một trận?”
Thanh Thu không khỏi liếc Hà Kim Phượng một mắt, trong lòng không khỏi chửi bậy. Nhị tiểu thư của Hà gia không lộ ra danh tiếng quá lớn nhưng chắc chắn không thể nào là kẻ đơn thuần đến ngây ngốc như vậy được, chỉ có thể là giả vờ ngây ngốc mà thôi.
Đáng một trận sao mà đủ, ít nhất tình cảnh hiện tại làm sao có thể chỉ đánh một trận.
…
p/s: Cầu đề cử!!!