Chương 57: Xông
Lý Đạo Linh xuất thủ đánh lui Cao Mậu xong nhẹ nhàng thu tay lại, hoàn toàn không có chút áp lực nào. Đều là võ giả nhất lưu nhưng chênh lệch giữa đôi bên rất lớn, lớn đến mức vừa giao chiến có thể nhận ra rõ ràng.
Lý Đạo Linh chắp tay sau lưng, lạnh nhạt nhìn Cao Mậu, nhẹ nhàng đẩy lui Tiểu Tùng tránh ra khỏi chiến trường sau đó nói.
“Không cần biết mục đích của ngươi là gì nhưng mọi chuyện nên ngừng ở đây rồi”.
Sắc mặt của Cao Mậu trầm như nước, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Không nghĩ đến ngươi vẫn rất để ý tiểu tình nhân của mình”.
Lý Đạo Linh sẽ không vì lời nói như vậy mà tức giận, nàng chắp tay sau lưng nhìn chằm chằm Cao Mậu, lạnh lùng hỏi.
“Tốn nhiều công sức như vậy mới chạy thoát, ngươi lấy đâu ra lực lượng xuất hiện ở đây?”
Cao Mậu đã nhận ra ánh mắt của Thanh Thu khóa chặt trên cánh tay của hắn, dù sao trước kia đã bị chặt đứt một lần. Hiện tại có thể nối liền được cánh tay ngay lập tức, thật sự không chú ý không được.
Cao Mậu tất nhiên sẽ không đi giải thích về cánh tay của mình, bị lời nói của Lý Đạo Linh đâm chọc vào chỗ đau làm cho sắc mặt của hắn càng âm trầm hơn, thậm chí đã từ âm trầm chuyển thành màu đen. Hiển nhiên vô cùng tức giận.
Bị Lý Đạo Linh truy sát lâu như vậy, chật vật chạy trốn là một trải nghiệm vô cùng nhục nhã. Nhưng mà không đánh lại được, chênh lệch quá lớn cho nên Cao Mậu đành phải nhẫn nhịu chịu đựng.
Có một điều mà Cao Mậu suy nghĩ mãi mà không hiểu cho nên trầm giọng hỏi Lý Đạo Linh.
“Vì sao ngươi sẽ xuất hiện ở đây?”
Kế hoạch của hắn là tiến đánh bất ngờ nơi này, Hà gia còn bị che giấu không tiếp nhận được thông tin gì, tại sao Lý Đạo Linh lại đánh đến. Nếu như kế hoạch bị tiết lộ thì người của Hà gia không nên rời đi mới phải, lấy tính cách của Hà Tất Phong còn lâu mới để cho Hà Đạo Thành gặp phải nguy hiểm.
Nếu như nói là trùng hợp…sao có thể là trùng hợp được.
Trùng hợp đến mức mang theo một đám thuộc hạ đi đến, vừa đến có thể gia nhập vào chiến cuộc ngay lập tức hay sao?
Lý Đạo Linh không trả lời mà hỏi vấn đề mình quan tâm.
“Năng lực khôi phục đáng kinh ngạc này là do công pháp hay là do các ngươi là đồ vật gì không phải người?”
Lý Đạo Linh còn chưa quên lần trước đụng độ Huyết Chủ, bị đánh tan lại có thể ngưng tụ lại thân thể, hoàn toàn không phải chuyện mà nhân loại có thể làm được. Chẳng qua so với Huyết Chủ thì Cao Mậu kém hơn nhiều, không thể mọc lại cánh tay ngay lập tức mà cần có thời gian khôi phục, thậm chí vết thương quá lớn cũng khó mà khôi phục được.
Lý Đạo Linh càng có khuynh hướng đây là hiệu quả của công pháp nào đó, nhưng mà suy đoán chỉ là suy đoán. Lần trước lấy được Dược Vương Điển không phải loại công pháp giúp người ta khôi phục, có lẽ đối phương tu luyện công pháp hoàn toàn khác biệt.
Đáng tiếc suy đoán chỉ là suy đoán, Cao Mậu không có khả năng đi giải thích vấn đề này. Nguyên bản hắn muốn dùng mật thất kia vây khốn thậm chí là đánh giết Lý Đạo Linh, dù sao Lý Đạo Linh luôn đi điều tra nhắm vào hắn.
Không nghĩ đến tổn thất cứ điểm cùng thuộc hạ lại không giải quyết được vấn đề gì. Hơn nữa phái người đi bắt Thanh Thu cũng tổn thất hết, làm cho kế hoạch phải thay đổi chứ không thuận lợi như dự kiến.
Nghĩ đến đây, Cao Mậu không khỏi liếc Thanh Thu một cái, khuôn mặt âm trầm ánh mắt sắc bén tựa như muốn chém người thành muôn mảnh. Lần đầu tiên nhìn thấy khả năng khôi phục kinh người của Cao Mậu khiến cho Thanh Thu rất bất ngờ, không khỏi nhìn thêm mấy lần, cuối cùng bắt được ánh mắt hung ác của đối phương.
Thanh Thu còn chưa đến mức bị một ánh mắt dọa sợ, hắn cũng tò mò vì sao đối phương lại nối được cánh tay dễ dàng như vậy, nhưng mà thời điểm hiện tại không phải dùng để nói chuyện.
Ánh mắt của Cao Mậu chuyển một vòng, nội lực xoay chuyển kéo theo huyết vụ quanh thân di chuyển giống như lốc xoáy bao bọc quanh thân. Thân hình của Cao Mậu đột ngột biến mất tại chỗ hóa thành một vệt tàn ảnh màu đỏ xuyên qua cửa lớn, chạy qua bức tường tre đi vào bên trong.
“Nhanh thật!”
Thanh Thu kinh ngạc tự nhủ, tốc độ của đối phương còn nhanh hơn cấp độ tiểu thành của Tung Hoành Vạn Lý. Chênh lệch không quá nhiều lại có thể đảm bảo Thanh Thu không thể đuổi kịp đối phương.
Thanh Thu lại không phải người có khinh công cao nhất ở đây mà là Lý Đạo Linh, khi Cao Mậu vừa mới hành động thì Lý Đạo Linh liền bám sát theo sau. Khinh công nhanh chóng mà nhẹ nhàng gần như không phát ra tiếng động, chỉ thấy một vệt tàn ảnh lóe qua liền đuổi sát vệt sáng màu đỏ phía trước sau đó liền biến mất ở cánh cổng.
Thanh Thu không hề chậm, theo sát ở phía sau, tất nhiên hắn còn không làm được hóa thành một vệt tàn ảnh, so ra cảm giác rất chậm. Lý Thiên Dương chỉ có thể trơ mắt nhìn ba người biến mất, vội vàng đuổi theo sau.
Ai bảo khinh công của hắn kém nhất cơ chứ. Kém ở đây là so với ba người kia chứ kỳ thật không hề chậm, đặt ở giang hồ có thể coi như rất tốt. Gánh theo trường thương chậm rãi đuổi vào bên trong.
Đến giữa sân thì Lý Đạo Linh đã vượt lên phía trước, tay trái đánh ra Bạch Vân Chưởng, đem người quét lui lại không thể tiến thêm được nữa.
Thanh Thu đuổi đến liền thấy Cao Mậu bị chắn lại, Lý Đạo Linh liền đứng ở phía bên trong của sân nhà. Phía sau của Lý Đạo Linh còn đang có bốn người, ba người đứng một người ngồi.
Vừa vặn Thanh Thu còn nhận biết hai người trong số đó. Hà Đạo Thành cùng với… Hà Kim Long.
Hà Đạo Thành đang ngồi ở trên ghế tựa, hai bên có hai thị nữ đang canh chừng. Hà Kim Long thì đứng ở vị trí đối diện, vẻ mặt hung tợn giận dữ chất vấn.
“Tại sao ngươi lại khôi phục? Yên tâm đi chết không phải để mọi người đều tốt hơn sao!”
So với lúc trước mà Thanh Thu nhìn thấy thì bộ dáng của Hà Đạo Thành đã khá hơn nhiều, vẫn không hoàn toàn giống như người bình thường nhưng không đến mức nhìn lướt qua đã phát hiện ra bệnh trạng nặng nề.
Hà Đạo Thành rất gầy, nhìn ngoại hình rất gầy, thân cao hơn một thước bảy có lẽ nặng không đến bốn mươi cân, gầy một cách bất thường. Hà Đạo Thành choàng một cái áo rộng, tóc dài tùy ý buông xõa.
Trái ngược với vẻ hung tợn của Hà Kim Long thì Hà Đạo Thành có vẻ bình thản hơn nhiều, giọng nói của hắn cũng không còn khàn khàn khó chịu mà nhẹ nhàng giống như cơn gió nhẹ.
“Đệ đệ ngu ngốc của ta thật sự lại đi tin tưởng đám người điên kia sao?”
Hà Kim Long chậm rãi thu hồi lại vẻ điên cuồng, quay trở về bộ dáng ôn hòa ấm áp giống như thường ngày, khinh thường nói.
“Cũng không điên cuồng giống như cha ngươi, muốn đem toàn bộ Hà gia cùng chết theo ngươi”.
Hà Đạo Thành thở dài một hơi, lời nói của Hà Kim Long cũng không làm hắn tức giận, thậm chí hết sức bình tĩnh. Ánh mắt của hắn lay động đánh giá những người vừa xông vào sân nhà mình.
Lý Đạo Linh là hắn mời đến cho nên không nhìn nhiều hơn, Cao Mậu đến là hắn dự tính được. Nhưng mà Thanh Thu cùng với Lý Thiên Dương xông vào thì đúng là chuyện ngoài ý muốn.
Thanh Thu đánh giá lướt qua tình cảnh trong sân nhà, thấy Hà Đạo Thành cũng đưa ánh mắt đến nhưng mà hắn không có thời gian để ý. Chỉ thấy Cao Mậu đột ngột đưa tay muốn bắt lấy Thanh Thu, nhưng mà Thanh Thu nhẹ nhàng nhảy lui lại, chớp mắt liền vòng đến phía sau Lý Thiên Dương.
Lý Thiên Dương vừa vặn chạy vào, chào đón hắn chính là một bàn tay bắt đến. Lý Thiên Dương vội vàng không kịp né tránh, chỉ có thể cầm trường thương đâm ra ngoài.
Võ giả nhất lưu có thể đánh chếch ra vũ khí, không sợ bị đao kiếm thông thường tổn thương, nhưng mà ở đây không bao gồm danh khí chứ đừng nói là thần binh. Tất nhiên chuyện này còn phải xem thần binh ở trong tay ai mới được.
Vừa vặn thì Lý Thiên Dương có năng lực không kém, hoàn toàn có thể phát huy ra uy lực của thần binh của mình. Một thương đâm ra ngoài, không có thanh thế cuồn cuộn mà chỉ có lực lượng trầm ổn nặng nề, vững vàng lao đến.
Phanh!
Cao Mậu vốn nhắm vào Thanh Thu cho nên không lường được Lý Thiên Dương sẽ chạy ra ngoài, thấy Lý Thiên Dương đâm mũi thương đến hắn cũng không muốn va chạm trực tiếp.
Vết thương đúng là khôi phục nhanh chóng nhưng không có nghĩa là không có cảm giác đau. Không thể nghi ngờ quyết định này của hắn là đúng, nếu bị Lý Thiên Dương đâm một cái thôi đảm bảo sẽ bị hút thành xác khô ngay.
Hắn vận chưởng lực đánh lui Lý Thiên Dương, sau đó mượn phản lực từ giữa không trung ngưng lại sau đó vững vàng rơi xuống đất, hoàn toàn không bị thương chút nào.
…