Chương 56: Tứ quý hợp kích kiếm pháp
Dung mạo không thay đổi quá nhiều nhưng mà vóc người lại hoàn toàn khác biệt so với lần trước, thân cao một thước tám, dáng người khôi ngô vạm vỡ chứ không phải mập mạp phúc hậu.
Thanh Thu liếc một mắt liền nhận ra nhưng mà không quá chắc chắn bởi vì hình thể thay đổi quá lớn, phải nhìn kỹ lại, cảm ứng mấy lần mới chắc chắn đối phương chính là kẻ chủ mưu kia.
Tất nhiên Thanh Thu chắc chắn đối phương là võ giả nhất lưu, về phần có phải kẻ chủ mưu hay không thì…không quan trọng, xác định là địch thủ là được rồi.
Giao thủ với võ giả nhất lưu này là bốn thị nữ mặc võ phục gọn gàng, chỉ có kích thước của kiếm là khác nhau, phối hợp liên kích cực kỳ xảo diệu. Các nàng vừa là thị nữ vừa cũng là hộ vệ của Hà Đạo Thành.
Nữ tử sử dụng liễu kiếm là Tiểu Mai, kiếm pháp nhanh nhẹn rả rích như mưa phùn, nhẹ nhàng lại hàm chứa sát cơ trùng điệp.
Một thị nữ tên là Tiểu Trúc sử dụng thanh kiếm ngắn hơn thông thường một tấc, lưỡi kiếm cũng lớn hơn thông thường gần gấp đôi. Không phải kiếm bình thường nhưng lại hơi nhỏ để gọi là một thanh đại kiếm, kiếm pháp cũng nhanh nhẹn lăng lệ, cuồng bạo giống như gió bão mưa rào.
Thị nữ tên là Tiểu Cúc sử dụng một thanh kiếm dài hơn thông thường ba tấc, kiếm pháp triền nhiễu như sương mù gió nhạt, liên miên bất tận lại có thể đột ngột xoay chuyển trở nên cuồng bạo hung mãnh. Có thể nói là sóng ngầm mãnh liệt, sát cơ bất chợt để người khó lòng phòng bị.
Thị nữ thứ tư tên là Tiểu Tùng, sử dụng một thanh kiếm thông thường. Ít nhất là kích thước thông thường, bảo kiếm sắc bén đi thẳng về thẳng, sát cơ lạnh lẽo giăng đầy thiên địa. Nàng là người tấn công chủ yếu, tốc độ xuất kiếm vừa nhanh vừa mạnh, mỗi chiêu đều nhắm thẳng vào vị trí yếu hại để người ta không thể coi thường.
Cao Mậu bị vây ở vị trí trung tâm, quanh thân có huyết vụ bùng lên cuồn cuộn, mỗi quyền mỗi chưởng đều kèm theo nội lực đỏ thẫm phóng ra ngoài mang lực lượng cường đại đánh lui lại mũi kiếm.
Thậm chí chưởng lực cách không đánh vào trên tường tre, trực tiếp làm cho bức tường in thêm một dấu bàn tay, xung quanh xanh ngát còn dấu bàn tay thì úa vàng khô cằn, thậm chí ăn mòn một lớp thân tre.
Khó mà tưởng tượng được một chưởng này nếu như đánh vào trên thân người sẽ tạo thành hậu quả như thế nào. Nhưng bốn nữ tử kia từng người vung kiếm, thân hình dập dìu như bay như múa, né tránh toản bộ quyền chưởng, nếu như không thể né tránh cũng có thể dùng kiếm chém ra chưởng lực.
Phối hợp kín đáo gần như không có kẽ hở, Tiểu Mai đâm kiếm về phía trước, chỉ thẳng vào trái tim của Cao Mậu. Trong khi đó Tiểu Tùng từ phía sau chém ngang muốn cắt đứt lưng eo của đối phương.
Lại thấy Cao Mậu nửa xoay người, tay trái gạt về bên trái, tay phải xoay về bên phải, huyết vụ xoay chuyển lại không phải tạo thành vòng tròn mà hóa thành hai dòng chảy tách ra trước sau đánh chếch đi hai mũi kiếm.
Hời hợt hóa giải thế công nhưng Cao Mậu không có cơ hội phản công, chỉ thấy Tiểu Trúc nâng kiếm, từ trên cao bổ xuống, khí thế mạnh mẽ giống như muốn khai sơn đoạn thủy.
Cao Mậu lại không thể dùng chưởng đánh vào Tiểu Trúc ở không trung, bởi vì Tiểu Cúc chỉ đề kiếm áp sát, giống như giương cung mà không phát, chỉ đe dọa ở đó chờ đợi Cao Mậu lộ ra điểm sơ hở.
Cao Mậu giao đấu mấy chiêu đã cảm thấy bó tay bó chân vô cùng khó chịu, thậm chí là uất ức. Hắn không thể làm gì khác là rút lui về phía sau, chếch về bên trái đồng thời tay trái giống như hội tụ lại rất nhiều huyết vụ vào lòng bàn tay, đảo tay đem huyết vụ đẩy về phía trước.
Ầm ầm!
Tiểu Trúc bổ kiếm từ trên cao xuống, Tiểu Cúc xoay kiếm chém ngang ra, Tiểu Mai liên tiếp đâm ra sáu kiếm nhắm vào huyết vụ hình chưởng. Tiểu Tùng không biết lúc nào đã xuất kiếm chém ra ngoài, thân thể tùy theo kiếm mà động lướt ngang từ phải sang trái, bản thân thu kiếm thì đã đứng bên cạnh Tiểu Mai.
Bốn người đâm ngang chém dọc, cuối cùng đều hội tụ vào một điểm, huyết chưởng trực tiếp bị các nàng đánh tan, giống như một bông hoa nở rộ từ trong ra ngoài phá tan một khối đá lớn.
“Tứ Quý Kiếm Quyết?”
Lý Thiên Dương khẽ lẩm nhẩm, Thanh Thu đứng không xa cho nên nghe được rõ ràng. Lý Đạo Linh cũng nghe được, khẽ gật đầu một cái nói.
“Đúng là Tứ Quý Kiếm Quyết, nhưng chia tách ra tạo thành kiếm trận hợp kích, rất đặc sắc”.
Mặc dù kiếm trận phối hợp tinh diệu nhưng đối thủ là võ giả nhất lưu, có thể vây khốn tạm thời đã là vô cùng xuất sắc rồi. Cao Mậu dần dần thích ứng biến hóa của kiếm trận dẫn đến có khả năng nghịch chuyển thế cục mà chiếm thượng phong.
Chỉ thấy Tiểu Mai liên tiếp đâm ra mấy kiếm, mũi kiếm không phải đi theo một đường thẳng cố định mà đong đưa bất định khó mà phán đoán mục đích. Mũi kiếm đâm ra còn vô cùng nhanh, giao chiến trong chớp mắt rất khó có thể phá giải được.
Bình thường thì Cao Mậu sẽ lựa chọn rút lui tránh đi mũi kiếm, nhưng lần này lại hoàn toàn không giống bình thường, Cao Mậu không lùi mà tiến lên làm cho mũi kiếm đâm xuyên lồng ngực của mình, từ đó rút ngắn khoảng cách đôi bên.
Tay phải nhanh như tia chớp đánh ra ngoài, trực tiếp đánh vào lồng ngực của Tiểu Mai, đem nàng đánh bay ra ngoài.
Chỉ thấy thân thể của Tiểu Mai ở giữa không trung nổ tung, da thịt hóa thành sương máu mở rộng mấy thước giữa không trung. Khung xương trắng tiếp tục bay xa, đập vào trên tường tre mà vỡ tan ra thành từng khúc riêng biệt.
“Tiểu Mai!”
Ba thị nữ còn lại đồng loạt kinh hô, sát ý trong kiếm của Tiểu Tùng đột ngột tăng vọt, lưỡi kiếm giống như đột ngột biến mất. Không phải biến mất mà kiếm quá nhanh để người ta không kịp nhìn, tạo nên cảm giác lưỡi kiếm đã biến mất.
Máu tươi nổ rộ, cánh tay trái của Cao Mậu trực tiếp bị chém bay lên trời, gọt sâu đến tận vai. Nhưng mà Cao Mậu cũng không kêu rên một tiếng, thậm chí khóe miệng còn cười gằn.
Hắn xoay người, tay phải lướt ngang lại ngưng tụ một chưởng đánh về phía Tiểu Tùng. Một chưởng này man theo lực lượng khổng lồ như trước, có thể đem người đánh thành xương trắng. Chính là tuyệt học của Huyết Chủ Thiên Thánh Giáo, Hóa Huyết Chưởng.
Ngoại trừ xương trắng ra thì toàn bộ những phần khác có thể bị chưởng lực đánh hòa tan thành máu, nổ tung thành mây mù, vô cùng bá đạo mà ác độc.
Bàn tay đánh ra, chưởng lực chuẩn bị đánh vào trên người Tiểu Tùng. Nhưng mà vào lúc này thì Lý Đạo Linh đã ra tay rồi. Không biết nàng đã đi đến bên cạnh Tiểu Tùng từ khi nào, đồng dạng đẩy ra một chưởng, hàn khí cuồn cuộn tụ vào một điểm. Hàn khí ngưng tụ lại thành một bông hoa mai trắng bao trùm lên chưởng lực của Cao Mậu.
Ầm ầm!
Sương máu bị đông thành khối băng lớn dính vào trên hoa mai, vỡ nát thành nhiều mảnh bắn văng khắp nơi. Lực lượng khổng lồ va chạm còn hất bay Cao Mậu về phía sau, lui lại bốn năm bước mới có thể đứng vững.
Bước chân chưa ngừng lại thì Cao Mậu đã tóm được cánh tay từ trên cao rơi xuống, cầm cánh tay ráp lại vị trí vết thương. Không biết đối phương thực hiện kỹ thuật gì, cánh tay vậy mà nối liền lại, chỉ trong thời gian ngắn liền xoay xoay hoạt động như chưa hề bị tổn thương.
Bàn tay phải bị đóng băng tự mình nổ tung thành sương máu, sau đó nhanh chóng khôi phục lại, tựa như tái sinh, dùng tốc độ mắt thường có thể trông thấy được mà trở về trạng thái như cũ.
“Lại là ngươi!”
Cao Mậu nghiến răng nghiến lợi nhìn Lý Đạo Linh. Tiểu Cúc cùng với Tiểu Trúc đều không ngừng tấn công, cho nên khi Cao Mậu đứng vững thì kiếm của Tiểu Cúc đã tấn công đến bên phải của hắn.
Hắn liền trở tay đánh ra một chưởng, chưởng lực vậy mà không phải bay thẳng ra ngoài lại vòng một vòng giống như mãng xà uốn lượn tránh đi mũi kiếm đánh vào trên người của Tiểu Cúc.
Tiểu Cúc không được người khác phụ trợ, hoàn toàn không tránh được một chưởng này, cơ thể trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, ở giữa không trung phun ra một ngụm máu tươi.
Chưởng này cũng không phải Hóa Huyết Chưởng, uy lực thật mạnh nhưng còn không làm được đánh chết đối thủ, càng không thể đánh người thành sương máu. Dù vậy vẫn làm cho Tiểu Cúc đánh mất sức chiến đấu, trong sân chỉ còn Tiểu Trúc cùng với Tiểu Tùng đứng bên cạnh Lý Đạo Linh.
…
p/s: Cầu đê cử!!!