Chương 46: Huyết Chủ
Đám người vội vàng nhảy lên trên đài đá, đứng sau lưng Lý Đạo Linh. Ánh mắt quét mật thất một lượt, nhìn xem máu hóa thành suối ngầm, hóa thành dòng lũ dìm ngập mọi thứ.
Tốc độ dâng lên của dòng máu rất nhanh, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được sự chênh lệch. Đài đá cao một thước chỉ cần chừng mười phút là có thể dìm ngập.
Không thể nghi ngờ, việc vách đá đổ xuống đóng chặt gian mật thất này không phải chuyện ngẫu nhiên mà đã được tính toán từ trước.
Người canh giữ bên cạnh nữ tử dùng đao gác lên cổ nàng, lạnh lùng hỏi.
“Ngươi lại bày âm mưu gì?”
Nữ tử vẫn mang bộ mặt lấm lem từ vừa rồi, bị người nhấc lên trên đài cao cũng không thể động đậy. Bây giờ bị uy hiếp thì nàng chỉ cười gằn nói.
“Ta đã nói tất cả đều phải chết”.
Đám người còn muốn vận dụng thủ đoạn để nàng nếm mùi đau khổ thì Lý Đạo Linh lên tiếng để mọi người nhìn vào trong hố máu.
“Có đồ vật đi lên”.
Ào ào!
Mặt nước bị phá tan, một vật thể đen kịt từ đáy nước bắn lên trên cao, sau đó rơi vào đài cao, đập ra một tiếng vang nặng nề. Va chạm rất mạnh, vật thể nhìn qua rất nặng nhưng cả hai lại lành lặng không hề sức mẻ.
Máu tươi bám ở trên vật thể chậm rãi rút đi, chảy xuống mặt sàn, hòa vào dòng máu đang không ngừng chảy ra từ đáy hố. Vật thể chậm rãi lộ ra diện mục thật sự của nó.
Một cái..quan tài.
Nghe tiếng va chạm thì không giống như sắt thép, càng giống như ngọc đá gì đó, bên ngoài điêu khắc rất nhiều chi tiết tinh mỹ, tay dây leo cuộn lại thành hoa văn vòng xoáy, lá cây dọc theo dây leo tỏa khắp quan tài.
Ở trung tâm mặt trên của nắp quan tài điêu khắc một bông hoa nở rộ, kích thước chiếm cả một vùng ở giữa nắp quan tài, vô cùng nổi bật.
Răng rắc!
Nắp quan tài hơi chấn động tách ra một cái khe hở nhỏ, sau đó nắp quan tài chậm rãi mở ra. Không phải mở ra từ chính giữa hay lật sang một bên mà nắp quan tài chậm rãi trượt từ trên xuống dưới, để lộ ra khung cảnh ở bên trong.
Đông! Rào rào!
Bên trong quan tài đồng dạng chìm ngập máu tươi, chỉ là số máu này cũng không dính nhớp nháp, cũng không có mùi tanh hôi khó chịu mà có một mùi thơm giống như thảo dược hòa ở bên trong.
Một bàn tay xuyên qua màn máu, bám vào vách quan tài sau đó toàn bộ cơ thể nâng lên, xuyên qua màn nước xuất hiện ở trước mắt đám người.
Đây là một nữ tử, tóc rất dài buông xõa đen như mực. Làn da rất trắng, trắng nhợt nhạt như giấy, son môi đỏ tươi, yêu kiều lộng lẫy. Nhìn qua thì nữ tử này rất gầy, gầy đến mức xương quai xanh nổi bật, xương vai cũng lộ rõ.
Phía dưới nàng mặc một bộ váy quây, chân váy mở rộng hòa vào trong số máu to lớn trong quan tài, giống như số máu trong quan tài này chính là do chiếc váy này tạo thành.
Nữ tử xoay đầu nhìn về phía đám người Lý Đạo Linh, khuôn mặt của nàng tuy rất trắng nhưng lại có một vẻ đẹp đặc biệt, một vẻ đẹp không thuộc về con người. Trong nhận thức của người ta cảm thấy nàng đẹp mắt, nhưng không phải đẹp hấp dẫn mà là một món đồ trang trí đẹp mắt.
Đôi mắt của nàng chỉ có một màu đen kịt, màu đen tràn đầy con mắt để cho người khác nhìn vào cảm thấy rợn cả người, lạnh lẽo giống như bị hút vào trong vực sâu, bị con mắt của nàng cắn nuốt cho đến khi hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.
“Các ngươi là ai?”
Giọng nói của nàng khàn khàn bén nhọn, trái ngược hoàn toàn với dung mạo tuyệt đẹp mà mang đến cảm giác ghê rợn. Dây thanh của nàng giống như cấu tạo từ sợi dây thép cho nên mới có thể phát ra kiểu âm thanh như vậy.
Nói thật thì cách thức xuất hiện của nữ tử này quá quỷ dị, kết hợp với âm thanh cùng bộ dáng này để cho người ta không thể không lo sợ, tay cầm đao cũng bất giác mà run rẩy lên.
Lạc Trường Giang bất tri bất giác đã lui lại, mặc dù hắn đã gặp rất nhiều tình cảnh hùng vĩ nhưng trường hợp thế này mới là lần đầu tiên, trong lòng của hắn không thể vững vàng như mặt ngoài.
Lý Đạo Linh tiến lên một bước, lực lượng đã vận chuyển trong lòng bàn tay, ánh mắt sắc bén khóa chặt nữ tử trong quan tài, hỏi.
“Cái này phải để bọn ta hỏi ngươi mới đúng. Ngươi..rốt cục là thứ gì?”
Không có nhân loại nào có thể bị bịt kín trong quan tài đầy máu lại vẫn có thể còn sống, cũng không có nhân loại nào có đôi mắt đen kịt một màu như vậy.
Nữ tử giống như vừa mới ngủ dậy, đầu óc không quá thanh tỉnh cho nên mới đặt ra câu hỏi. Nghe thấy Lý Đạo Linh chất vấn thì nàng không có trả lời, ánh mắt nhìn chằm chằm đến nữ tử tóc ngắn.
Nữ tử tóc ngắn cũng nhìn chằm chằm người trong quan tài, khóe miệng cười gằn, lên tiếng nói.
“Huyết Chủ đại nhân, thỉnh cầu ngài giải quyết những kẻ địch này”.
Lý Đạo Linh nghe đến hai chữ “Huyết Chủ” liền chuẩn bị động thủ. Từ trong thông tin của Hà Đạo Thành cung cấp thì nàng biết được Huyết Chủ cũng là một trong số những người dẫn đầu của Thiên Thánh Giáo.
Không nghĩ đến ở nơi này lại đụng độ vào một vị cao thủ cấp độ tông sư, trong lòng của nàng có kiêng dè nhưng cũng có kích động, nóng lòng muốn thử xem tông sư rốt cục mạnh đến cỡ nào.
Huyết Chủ kia nghe đến “tên” của mình, lúc này giống như bị gọi tỉnh táo, ánh mắt đen kịt lúc trước giống như từng dòng khói đen lưu chuyển nhưng lúc này ngưng đọng hơn, cố định lại giống như một viên hắc ngọc đen nhánh.
Nàng vung tay một cái, máu tươi ở trên mặt sàn đột nhiên dậy sóng hóa thành một bàn tay lớn hơn năm thước đập về phía đám người. Lý Đạo Linh thấy thế cũng động thủ ngay lập tức, tay phải đẩy ra ngoài, nội lực to lớn mang theo hàn khí sâm nghiêm cũng ngưng tụ ra một bàn tay màu trắng giữa không trung, đập về phía bàn tay máu.
Bạch Vân Chưởng – Khuynh Thế Già Thiên.
Bạch Vân Chưởng là võ kỹ truyền thừa lâu đời của Lý gia, nhưng mà ở trong tay của Lý Đạo Linh đã xảy ra một chút biến đổi, không giống với phiên bản gốc. Hai bàn tay va chạm vào nhau, vô biên hàn khí đầu tiên là đóng băng lại bàn tay máu, sau đó lực lượng khổng lồ nổ tung. Vô số mảnh băng màu máu bắn ra bốn phía, rơi đập vào trên mặt máu trên sàn, hàn khí quét ngang.
Bàn tay máu bị đánh nát nhưng chiêu thức của Lý Đạo Linh cũng tan hết, chỉ lưu giữ lại từng luồng gió lạnh quét ngang trong mật thất, từng mảng băng trôi nổi tán loạn khắp nơi kèm theo là mật thất chấn động rơi xuống rất nhiều mảnh đá vụn.
Lý Đạo Linh nhếch miệng, trong lòng vô cùng hưng phấn, hưng phấn đến máu trong người cũng trở nên sôi trào. Nàng bước ra một bước, khoảng cách năm thước gần trong gang tấc, chỉ trong vòng một cái chớp mắt đã đến bên cạnh quan tài, tay phải đưa ra, ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lại thành chỉ đâm ra ngoài.
Tuyết Mai Chưởng – Nhất Chỉ Khai Hoa.
Huyết Chủ đấm ra một quyền, bàn tay tinh tế đẹp mắt lại quá mảnh khảnh tựa như có thể tùy ý bóp gãy. Nhưng mà bàn tay nhỏ nhắn đó lại ẩn chứa lực lượng vô cùng lớn, nắm đấm cùng với ngón tay va chạm vào nhau, giống như chậm rãi đưa đến gần sau đó dính vào cùng một chỗ chứ không tách ra ngay lập tức.
Không có tiếng nổ vang vọng, nước ngầm mãnh liệt nhưng không thể tạo nên sóng lớn ở bên ngoài. Chỉ có vô biên vĩ lực quét ngang, hàn khí bắn ra bốn phía lại bị lực lượng đập nổ tung giống như pháo hoa, hóa thành mưa rơi bao phủ đầy trời. Mỗi một hạt mưa cũng là vũ khí sắc bén nhất, trở thành mũi tên bắn ra xa.
Đinh đinh đang đang!
Đám người vội vàng múa đao động thương đón đỡ lấy những hạn mưa này, nếu như bất hạnh bị đánh phải thì chắc chắn sẽ bị lưu lại một cái lỗ máu trên da thịt.
Ở trung tâm của vụ va chạm, từ ngón tay của Lý Đạo Linh tuôn ra hàn khí vô tận kết xuất ra một bông hoa mai trắng, nở rộ rực rỡ mà đẹp mắt.
Ầm ầm !
Hoa mai vỡ nát, Lý Đạo Linh bị lực lượng to lớn hất bay ra ngoài, liên tục lui lại năm sáu bước đến phía sau của đám người. Lý Đạo Linh lắc tay một cái, nội lực thoát ra khỏi bàn tay đập vào trên mặt nước, khí lạnh đông lại một lớp băng mỏng sau đó nổ tung, máu hóa thành giọt nước văng tung tóe.
Đây là nội lực mà Huyết Chủ đánh vào trên người nàng, hiển nhiên so chiêu vừa rồi thì Huyết Chủ chiếm thượng phong. Nội lực đánh vào trong người sẽ tàn phá bừa bãi, cho nên Lý Đạo Linh có thể đẩy nội lực ngoại lai ra ngoài là chuyện tốt, tránh cho gặp phải nội thương hay ám thương gì.
Ở phía đối diện, Huyết Chủ cũng thu tay về, bàn tay đóng lại một lớp băng mỏng. Nhìn như chỉ đóng ở mặt ngoài lớp da nhưng thực tế đã cắn sâu vào da thịt, hàn khí không ngừng làm tổn thương đến cánh tay, thấm sâu vào xương tủy.
Huyết Chủ nhìn vào bàn tay của mình, sau đó bàn tay này đột nhiên nổ tung, da thịt đều hóa thành giọt máu tán lạc rơi xuống mặt đất, hòa vào trong dòng máu ở dưới sàn, bàn tay chỉ còn trơ ra xương trắng cùng với gân mạch.
Sau đó mau tươi từ cánh tay tuôn ra, cấp tốc tạo hình biến thành thịt rồi tạo thành da, cuối cùng bàn tay trở nên hoàn hảo như cũ, toàn bộ quá trình diễn ra chỉ trong vòng chừng mười giây đã, đủ làm người ta kinh ngạc đến trợn mắt ngoác mồm.
…
p/s: Cầu đề cử!!!