Chương 45: Mật thất
Lời nói của Lạc Trường Giang không phải không có cơ sở, ba người lập tức tìm kiếm mấy gian phòng khác, quả nhiên trông thấy tình cảnh tương tự. Lạc Trường Giang quan sát mấy lần, cuối cùng không nhịn được tò mò mà tiến lên cầm vào một thanh kim châm, chậm rãi rút ra.
Kim châm chậm rãi rời khỏi lồng ngực, vị trí của kim châm này nhắm thẳng đến trái tim, Lạc Trường Giang thấy đây là một thanh trường châm cho nên mới tò mò rút ra. Khi kim châm chậm rãi bị kéo ra theo phương thẳng đứng thì sắc mặt của Lạc Trường Giang hơi biến đổi, ánh mắt không khỏi hơi ngưng trọng.
Trường châm dài đến ba tấc cắm vào trong lồng ngực, đóng xuyên qua trái tim cuối cùng ghim thẳng qua lưng, để mũi châm lộ ra ngoài. Lạc Trường Giang sau khi rút hết cây kim châm ra, quan sát màu sắc trên kim châm, nghiêm nghị nói.
“Không sai được, đối phương dùng cây kim này rút cạn máu của nạn nhân, trên mũi kim còn tẩm một loại thuốc giữ cho máu không đông lại được”.
Bàn tay nắm trường thương của Lý Thiên Dương khẽ nhúc nhích, ngón tay ma sát với thân trường thương. Lý Đạo Linh thì nhìn trường châm một cái, xoay người phân phó thuộc hạ.
“Tìm kiếm xem còn người sống nào không?”
Người của Yên Vũ Lâu hành động rất nhanh, chỉ một thoáng thì mười mấy gian phòng đều bị lật tung, từng bộ thây khô cắm đầu kim châm bị bê ra ngoài sân, xếp chỉnh tề ở trên mặt đất.
Tổng cộng chín cỗ thây khô, tình trạng giống như đúc, chưa chết nhưng đã không khác gì người chết, có phản ứng sinh mệnh giống như một khúc cây, một hạt giống mà thôi.
“Bẩm lâu chủ, không có người sống nào”.
Lý Đạo Linh gật đầu nhìn về phía Lý Thiên Dương, Lý Thiên Dương ngẩng đầu nhìn về phía gian nhà chính, quét mắt một vòng mới chậm rãi nói ra mấy chữ.
“Chính xác là ở nơi này, có lẽ có mật thất gì đó”.
Lý Đạo Linh lại liếc mắt về phía đám thuộc hạ, đám thuộc hạ hiểu ý cúi đầu một cái, sau đó lại xông vào trong các gian phòng, tìm kiếm mật thất. Ở trong chuyện này thì Yên Vũ Lâu có thể coi là chuyên nghiệp.
Đầu tiên là thông qua đo lường chiều dài chiều rộng cùng chiều cao của bên trong gian phòng so với bên ngoài gian phòng, từ đó tìm ra nơi nào có khả năng tồn tại mật thất.
Thiết kế có tinh vi đến đâu thì đứng trước con số cụ thể sẽ bại lộ ra ngay, nhưng mà đo đạc một hồi thì bọn hắn không tìm được nơi mà diện tích chênh lệch, bọn hắn lập tức phỏng đoán là có tầng hầm.
Lại một hồi động thủ tính toán, cuối cùng đám người tìm được lối vào tầng hầm, tổng cộng tiêu hao gần nửa giờ đồng hồ. Lý Đạo Linh không chần chờ gì nhiều mà lập tức tiến vào trong tầng hầm, tốn quá nhiều thời gian chỉ sợ bị người chạy mất. Lý Thiên Thiên dương lập tức nắm trường thương chạy theo sau, Lạc Trường Giang thấy thế lưỡng lự một chút cuối cùng cũng đi theo.
Hành động như vậy có thể coi như lỗ mãng, nhưng thực lực của Lý Đạo Linh đặt ở đây thì phải gọi là hành động mau lẹ chứ không phải là lỗ mãng liều lĩnh.
Đường hầm có không ít trụ đèn dầu thắp sáng, lối đi xuống là từng bậc cầu thang đá kéo dài không thấy phần cuối. Kích thước của lối đi xuống cũng rất rộng, đủ để hai người đi song hành, hoạt động cực kỳ thoải mái.
Đám người đi chừng năm phút mới đừng lại trước mặt lộ ra một cái song sắt chắn ngang đường, đằng sau song sắt là một vùng không gian mở rộng tựa như gian phòng. Song sắt này trượt từ trên cao xuống, đóng chặt vào trong mặt đất, vững vàng không thể lay chuyển.
Gian phòng phía sau có nguồn sáng nhưng mọi người không thể nhìn vào bên trong. Đám thuộc hạ tìm kiếm cơ quan mở cửa cũng không có, tất cả đều là vách đá liền không hề có khe hở.
Lý Đạo Linh tiến lên dùng hai tay nếm thử nhấc cái song sắt này lên, cảm giác rất nặng nhưng vẫn nằm trong khả năng của nàng, song sắt chậm rãi xê dịch cuối cùng đạt đến độ cao đủ để người đi thẳng qua.
Lạch cạch!
Giống như đạt đến độ cao thích hợp, song sắt không biết trượt vào cơ quan nào đó mà trực tiếp bị kẹt lại ở trên cao, con đường rộng mở. Đám người nhanh chóng đi vào bên trong, cuối cùng đi đến vị trí cuối cùng của gian mật thất.
Mật thất rất trống trải, không có quá nhiều đồ vật. Chỉ có một bộ bàn ghế đá ở góc phía trước, đằng sau là một cái đài cao hơn một thước, bốn phía của đài đá có mấy trụ đá cao cắm xung quanh, đỉnh của mấy trụ đá có ngọn lửa le lói tỏa ánh sáng ra xung quanh. Nhưng bởi vì mỗi ngọn lửa quá leo lắt cho nên phần lớn ánh sáng bị chắn lại làm cho bền mặt của đài đá bị bóng tối bao phủ gần hết.
Một người ở Yên Vũ Lâu giơ cao bó đuốc nhảy lên đài đá, cuối cùng soi sáng toàn bộ đài đá, lộ ra đồ vật ở trên đó.
Trung tâm của đài đá có một cáo hố nhỏ, giống như một cái giếng, dài rộng chừng hơn hai thước, không biết sâu bao nhiêu bởi vì trong hố có “nước”. Dòng nước ục ục bốc lên từng cái bong bóng, mùi thơm ngát lan tỏa làm người say mê.
“Đây là máu?”
Tên thuộc hạ giơ tay chạm xuống “nước” ở trong hố, “nước” không quá đầy cho nên hắn phải cúi người xuống, sau khi chạm vào thì hắn liền nhận ra đây không phải nước mà là máu. Chỉ là dòng “máu” này giống như nước mang màu đỏ, nồng độ cùng độ sánh đều không giống với máu thông thường, nhưng mà đây đúng là máu.
Máu tươi trượt ra khỏi bàn tay chỉ lưu lại một chút ẩm ướt chứ không có chút màu sắc nào. Không có mùi tanh nồng mà mang một mùi thơm nhẹ, cực kỳ hấp dẫn người, nước bọt không ngừng tiết ra làm cho cổ họng ngứa ngáy.
Người của Yên Vũ Lâu chỉ là được huấn luyện nghiêm ngặt nghe lệnh mà thôi, không phải biến thái cho nên khi vừa nảy ra suy nghĩ uống thử số máu này thì hắn bị làm cho giật nảy cả mình, vội vàng lui lại báo cho Lý Đạo Linh.
Lý Đạo Linh nghe vậy cũng là cả kinh, vội vàng tiến lên tìm hiểu, Lý Thiên Dương cùng Lạc Trường Giang cũng không nín được tò mò mà đi theo. Lạc Trường Giang bước vào trên đài đá liền ngửi được mùi hương trong không khí, rất khó để phân biệt ra mùi hương này thuộc về loại thuốc nào nhưng mà tác dụng đại khái thì có thể phán đoán ra được.
“Đây là mùi hương của thuốc bổ, cảm giác muốn uống kia chính là cơ thể phản ứng tự nhiên, giống như khi đối nhìn thấy đồ ăn vậy”.
Thuốc bổ có một loại mùi hương riêng, thuốc chữa bệnh có một loại mùi riêng mà thuốc độc cũng có mùi riêng, rất khó phân biệt nhưng có khả năng đoán được đại khái. Lý Thiên Dương thì nói.
“Máu này rất có thể đến từ đám người kia”.
Lạc Trường Giang bị lời này làm cho giật mình, lông mày nhíu chặt lại. Lý Đạo Linh thì lên tiếng nói.
“Lấy người làm thuốc trong Dược Vương Điển thì ra là làm thuốc chính là như vậy”.
Lạc Trường Giang nghe thấy Lý Đạo Linh tự nhủ, khuôn mặt kinh ngạc không thể che giấu được, hắn cảm thấy bản thân đang nghe thấy thông tin ghê gớm gì. Nhưng mà không đợi hắn lên tiếng thì đã nghe thấy tiếng vỗ tay từ phía sau truyền đến.
“Không hổ là thành Hoàng Liên đệ nhất thiên tài, hiểu biết thật rộng”.
Âm thanh này thật là để người ta giật nảy cả mình, không biết xuất hiện từ lúc nào, từ nơi nào đi ra ngoài, cứ như vậy đi ra từ góc gian mật thất, xuất hiện ở giữa đám người.
Đây là một nữ tử tóc ngắn ngang vai, làn da hơi ngăm, khuôn mặt góc cạnh, có một vết sẹo kéo dài từ gò má đến dưới tai. Mái tóc của nữ tử còn đang đọng lại một số giọt nước giống như vừa mới tắm xong, y phục trên người cũng chỉ có nội bào giống như vội vàng mặc quần áo bước ra.
Lý Thiên Dương nhìn kỹ nữ tử này, đây chính là người hắn cố ý thả đi nhưng lúc đó đã bị hắn đả thương mới đúng. Hiện tại nàng lại có thể lành lặn xuất hiện ở đây, để cho hắn rất bất ngờ.
Nữ tử vừa đi ra thì Lý Thiên Dương đã động thủ, bước ra hai bước liền vung trường thương quét ngang. Đều là võ giả nhị lưu nhưng lúc trước Lý Thiên Dương cố ý thả nàng đi mà thôi, nếu như thật sự đối đầu trực tiếp thì hắn chỉ cần ba chiêu là có thể đánh chết đối phương.
Nữ tử bước chân lui lại hai bước, mũi thương cứ như vậy lướt ngang qua cổ họng của nàng, cắt đứt mấy sợi tóc đong đưa trong gió làm cho mái tóc ngắn trở nên càng ngắn hơn nhưng lại không thể tính là đả thương đối thủ được.
Lý Thiên Dương lại tiến thêm một bước, trường thương xoay tròn một cái, mũi thương xoay về phía sau cán thương đập về phía trước, đuôi thương đánh vào trên bụng của nữ tử, đem nàng đâm bay ngược về phía sau.
Sau đó mũi thương đảo chiều, trường thương đuổi sát theo nữ tử, mũi thương áp sát vào đôi mắt của nữ tử. Mũi thương không ngừng phóng đại trong đôi mắt, chậm rãi che đậy toàn bộ tầm nhìn của nữ tử, chỉ kém một chút liền có thể đâm xuyên qua con mắt, đóng đinh đầu nàng vào trên tường.
Nhưng mà giây phút cuối cùng thì Lý Thiên Dương dừng tay lại, ít nhất thì giữ cho nữ tử một mạng. Áp sát lại gần, tay trái nhanh chóng điểm ra mấy lần, phong tỏa khả năng hành động của đối phương.
Khụ! Khục! Khục…
Nữ tử ho khan mấy tiếng, cơ thể đau đớn đến cơ bắp muốn co rút lại nhưng bị điểm huyệt cho nên chỉ có thể không ngưng ho khan, khí huyết hỗn loạn đến khuôn mặt đỏ bừng, gân xanh không ngừng nổi lên, nước mắt nước miếng đều chảy ra một chút.
“Ngươi rất kiêu ngạo?”
Lý Thiên Dương lạnh lùng nhìn nữ tử, không lý giải được hành vi vỗ tay của nàng là gì, là khiêu khích hay là có ý nghĩa nào khác. Sau một đợi ho khan, nữ tử chỉ có thể nhìn chằm chằm Lý Thiên Dương, cười gằn nói.
“Phải chết! Tất cả đều phải chết”.
Lý Thiên Dương thu hồi trường thương, hai người của Yên Vũ Lâu tiến lên canh giữ. Nữ tử này không có ý định phối hợp, có lẽ còn cần phải dùng biện pháp khảo vấn một phen. Hai người kia không phải chỉ có trông coi mà còn lục xoát người một lượt, tìm kiếm rất kỹ nhưng không có đồ vật gì tồn tại ở trên người.
Ầm ầm!
Đột nhiên toàn bộ mật thất chấn động, sau đó song sắt ở cửa đột ngột rơi xuống đập ra một tiếng vang lớn. Phía sau song sắt rơi xuống một khối đá lớn, trực tiếp chắn lại toàn bộ lối đi, thậm chí ghép vừa khít với không gian lối vào, hoàn toàn ngăn chặn, biến nơi này thành một gian phòng khép kín.
Ùng ục! Ùng ục!
Hố nước bên trên đài đá vào lúc này đột nhiên sôi trào, vô số bóng khí nổ lách tách tạo ra tiếng sôi rõ ràng hơn rất nhiều. Sau đó máu ở trong hố bị vật gì đùn cao lên, không khác gì một cái mạch nước ngầm bị người ta đánh trúng, vô số máu tươi tràn ra khỏi hố, nhuốm đẫm toàn bộ đài đá, tràn xuống sàn nhà, thấm ướt mọi nơi.
Lý Đạo Linh đang quan sát hố nước, lập tức phát hiện ra tình huống của nơi này. Nàng dùng nội lực đóng băng lại một lượng máu lớn, nhưng dòng máu tuôn ra quá nhanh, lượng máu giống như vô cùng vô tận cho nên vẫn không thể ngăn cản được, toàn bộ đều bao phủ ra ngoài.
Lý Đạo Linh dựng lên một mảnh băng cao hơn, tránh để cho số máu này thấm ướt bản thân, sắc mặt hơi ngưng lại nhìn chằm chằm hố nước.
Ở trong hố nước…có vật gì đó đang nổi lên.
…
p/s: Cầu đề cử!!!