Chương 42: Chiến đấu
Thanh Thu nhìn nữ tử vừa mới đến, lại nhìn vết nứt ở trên mặt đường, lập tức hiểu ra đây là một cao thủ. Gọi “cao thủ” tất nhiên là so với những người khác, bởi vì nàng là võ giả nhị lưu chứ không phải nàng mạnh đến cỡ nào. Ít nhất thì Thanh Thu không cảm thấy áp lực quá lớn.
Lại đánh mắt quét qua toàn bộ chiến trường, người dẫn đầu bị đánh chết bởi vì ra tay bất ngờ, khoảng cách quá gần cho nên không có lực phản kháng gì liền chết. Hai người khác cũng bị Thanh Thu chọn trúng thời gian bọn hắn rút đao không kịp phản ứng, vô số ám khí bắn ra cuối cùng dùng thấu cốt đinh giết chết. Dù chọn thời cơ như thế nhưng vẫn có một người tránh được điểm yếu hại.
Về sau hắn dùng ám khí bao phủ hai người cũng không tạo được tác dụng quá lớn, chỉ để lại vết thương nhỏ mặc dù đối phương chỉ là võ giả tam lưu.
Lại chuyển ánh mắt đến nữ tử kia, bàn tay của Thanh Thu lướt qua đai lưng liền có một thanh phi đao bị kẹp giữa hai ngón tay. Hắn không cần phải hỏi đám người kia đến từ nơi nào, khí tức của dược nhân đặc biệt như vậy không thể nhận lầm được.
Nhưng mà nữ nhân trước mặt này không giống, nàng không phải là dược nhân cho nên khí tức tỏ ra khá thông thường so với “dược nhân”. Chẳng qua nội lực của nàng cũng mang một loại cảm giác kỳ quái, hiển nhiên công pháp không tầm thường.
Thanh Thu nhíu mày hỏi.
“Ngươi là ai?”
Nữ nhân thu quạt cười khẽ, ngả ngớn nói.
“Nếu như Lạc tiểu thư chịu đi cùng với bọn ta thì ta có thể hé mở một chút điều mà Lạc tiểu thư muốn biết”.
Thanh Thu miết miết môi, đoán chừng đối phương đến từ chi mạch nào đó của Thiên Thánh Giáo cho nên phương thức tu luyện khác với dược nhân. Nếu đến từ cùng một thế giới thì trợ giúp lẫn nhau không phải chuyện gì kỳ quái.
Hắn chỉ hơi tò mò là bản thân bị để mắt đến từ lúc nào, chẳng lẽ là do buổi sáng gặp mặt thoáng qua tên kia. Hay là có âm mưu gì khác?
Thanh Thu sẽ không biết được buổi sáng không chỉ có Lạc Trường Nguyệt hiểu lầm quan hệ của hắn vào Lý Thiên Dương, võ giả nhất lưu kia cũng hiểu lầm. Hắn đang muốn thúc đẩy mâu thuẫn nhắm vào Hà gia, mà nhắm vào thế hệ trẻ tuổi là một lựa chọn rất tốt.
Hắn dự định bắt Thanh Thu đi đưa cho đối tượng hợp tác, lại khích bác Lý Thiên Dương. Tuổi trẻ nóng tính chắc chắn sẽ vì hồng nhan mà giận dữ chứ?
Chỉ có thể nói là Thanh Thu lại tiếp tục bị người ta tính kế, tai bay vạ gió mà thôi. Lại nói cho dù Thanh Thu biết những chuyện hiểu lầm này thì hắn cũng không để ý. Hắn không thấy hành xử của mình có vấn đề gì, có vấn đề chính là đám người tính kế hắn mới đúng.
Đối phương hùng hổ như vậy, không gặng hỏi được gì, cũng không thấy đối phương có ý định rút lui. Cho nên cuối cùng vẫn phải đánh một trận.
Trong lòng Thanh Thu đưa ra kết luận thì trên tay lập tức có động tác. Phi đao kẹp trong ngón tay đột ngột biến mất, trong bầu trời đêm chỉ lưu lại một vệt trắng bạc tựa như sợi tơ đang kéo về phía nữ tử cầm quạt.
Trong vòng hai mươi thước thì ám khí vừa đánh ra liền có thể trúng đến mục tiêu mong muốn, tốc độ nhanh như thiểm điện. Phi đao sắc bén lại gánh chịu lực lượng cực lớn, không giống với hào châm. Hào châm quá nhỏ cho nên chịu tải được lực lượng hết sức có hạn, thích hợp với ra tay âm thầm không dấu vết.
Võ giả nhị lưu có thể thông qua nội lực hộ thể ngăn cản lại hào châm chứ phi đao thì không thể nào, nữ tử thấy phi đao đã đánh đến trước mặt thì vội vàng dùng quạt chém ra, đánh bay phi đao.
Chỉ trong chớp mắt như thế thì Thanh Thu đã phóng ra ba mươi mấy thanh hào châm. Hào châm lấp lóe lúc ẩn lúc hiện, phủ kín không gian giống như một cơn mưa đổ xuống. Võ giả nhị lưu có thể vận nội lực tăng cường bền chắc cho y phục, hoàn toàn có thể cản được số hào châm này. Hoặc là một số võ giả có võ kỹ phòng ngự, vận nội lực chống đỡ cũng không khó. Cùng lắm thì giống như viên đá đánh vào vách tường, gõ ra từng tiếng chấn động chứ không thể phá tan gây tổn thương được.
Nữ tử cầm quạt lại không lựa chọn cách ứng đối như vậy, thân hình của nàng đột nhiên lập lòe giống như quỷ mị, chợt trái chợt phải giống như mỗi một lần chớp mắt đều đổi một vị trí, từ đó tránh thoát khỏi phạm vi bao phủ của mưa hào châm.
Phản ứng cho thấy kinh nghiệm phong phú của nữ tử cầm quạt, bởi vì nàng liên tục thay đổi vị trí cho nên Thanh Thu vận lực vào thấu cốt đinh liền không thể phát ra ngoài. Uy lực của thấu cốt đinh rất mạnh nhưng phải đánh trúng đối thủ mới được, vừa rồi nếu nữ tử kia lựa chọn đón đỡ hào châm thì thấu cốt đinh này chắc chắn có thể đâm xuyên đối phương.
Đảo tay một cái thì tay trái của Thanh Thu đã nhiều thêm ba thanh kim tiêu, kim tiêu phóng ra ngoài, bất kể là uy lực hay là tốc độ đều không phải là hào châm có thể so sánh được. Hai thanh kim tiêu phong tỏa phương hướng né tránh, một thanh kim tiêu nhắm thẳng điểm yếu.
Nữ tử vội vàng dùng quạt đánh bay kim tiêu, va chạm một cái liền làm cho tia lửa văng tung tóe, lực lượng to lớn làm cho nữ tử phải dừng lại tại chỗ chứ không thể né tránh ngay được.
Chỉ chờ có thế, Thanh Thu lập tức đánh ra thấu cốt đinh. Nữ tử kia chỉ kịp đảo tay một cái dùng quạt che chắn trước cơ thể, thân hình cũng lui lại chếch hướng đi. Thấu cốt đinh mang theo uy lực tuyệt luân xuyên thủng quạt xếp, sau đó đánh vào trên người nữ tử.
Nhờ vào mặt quạt ngăn cản được phần lớn uy lực của thấu cốt đinh cho nên khi đánh vào cơ thể cũng không bắn xuyên đối phương, nhưng mà nửa thanh thấu cốt đinh cũng đóng vào trên thân thể, vết thương sâu đến tận xương.
Đôi bên chỉ cách khoảng mười mấy thước, Thanh Thu dùng một chiêu đả thương đối phương lập tức nắm chắc cơ hội, chân đạp Tung Hoành Vạn Lý áp sát đến. Mặc dù nữ tử gặp phải công kích mạnh, đau đến nhe răng, khuôn mặt trở nên trắng bệch nhưng vẫn còn năng lực chiến đấu.
Chỉ thấy nàng dùng tay trái đánh ra một chưởng về phía Thanh Thu, Thanh Thu làm sao lại đối chưởng với người khác, lập tức chuyển người tránh đi đồng thời xoay chuyển lực lượng, dùng tay trái đánh ngược một chưởng về vị trí yếu hại.
Nhưng mà chưởng pháp của nữ tử không đơn giản để né tránh, bàn tay rẽ chuyển một cái muốn đánh vào lồng ngực Thanh Thu. Thanh Thu không thể né tránh, đành phải xoay chuyển mục tiêu, đối đầu một chưởng.
Ầm ầm!!!
Thanh Thu cảm thấy bàn tay tên rần giống như đập vào vách đá. Nhưng mà hắn vững vàng bất động, đối phương lại bị Thanh Thu đập bay ra ngoài, ở trên không trung phun ra mấy ngụm máu tươi.
Tay phải của Thanh Thu lập tức xuất thủ nối tiếp vào phía sau, phóng ra sáu thanh hào châm muốn định trụ đối phương. Nhưng mà nữ tử miễn cưỡng lay động tay phải, quạt xếp trong tay giống như múa, tạo ra một luồng kình lực đánh tan mấy thanh hào châm, cuối cùng chỉ có hai châm găm vào trên người.
Nội lực vì thế mà đình trệ một thoáng, Thanh Thu đuổi sát theo sau bắn ra thêm sáu thanh hào châm, sau đó vận chuyển nội lực thi triển Lược Hồng. Cánh tay phải cầm quạt của nữ tử bị hút vào trong lòng bàn tay của mình, sau đó vận chuyển Đại Hải Quy Nguyên Quyết hút lấy nội lực của đối phương.
Nữ tử bị kéo lại, cơ thể từ không trung rơi đập vào trên mặt đất, khóe miệng phun ra thêm một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt lại méo mó biến dạng rất khó coi. Đối phương giống như muốn nói cái gì, sắc mặt vặn vẹo nhưng đôi mắt chậm rãi lộ ra hung ác.
Thanh Thu đột nhiên cảm thấy đầu óc đau nhói, giống như có người đâm xuyên vào đầu óc của hắn, đau nhói đến không thể vận chuyển được công pháp, nội lực hút vào trong người lập tức trở nên hỗn loạn muốn tàn phá kinh mạch của mình.
Đầu óc quay cuồng nhưng kinh mạch chua xót lại để cho Thanh Thu cấp tốc tỉnh táo lại, khống chế lực hút đem luồng nội lực kia cuốn vào trong khí hải, ổn định trình trạng của bản thân.
Hô! Hô! Hô!
Thanh Thu thở dốc mấy hơi, mồ hôi vậy mà thấm ướt hết hai bên tóc mai của hắn, sắc mặt tái nhợt giống như không còn giọt máu nào. Phải mất một hồi lâu thì Thanh Thu mới khôi phục lại sức lực, nhìn xuống nữ tử đang nằm cách mình một bước chân.
Tình trạng của đối phương cực kỳ không ổn, thất khiếu không ngừng chảy máu, hơi thở mỏng manh mà mỗi nhịp thở ra đều phun ra một luồng máu tươi, hai mắt mở trừng trừng không nhắm lại được.
Thanh Thu hừ một tiếng, cong ngón tay búng ra một thanh hào châm xuyên thủng mi tâm của đối phương, lưu lại một dấu vết nhỏ tựa như nốt ruồi son, chấm dứt tính mạng.
Thanh Thu không biết thủ đoạn của đối phương vừa mới dùng ra là gì, có thể là công kích tinh thần nhưng không quan trọng lắm, chỉ cần biết thủ đoạn vô cùng nguy hiểm là được rồi cho nên hắn lập tức giết chết đối phương chứ không dây dưa dài dòng nữa, không tham nội lực của đối phương.
Sau khi giải quyết nữ tử thì Thanh Thu lại nhìn về phía xe ngựa. Thanh Thu cùng nữ tử giao thủ chừng hai phút đồng hồ, phía bên kia cũng đánh thành một đoàn. Kỳ thực thì Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ mỗi người chỉ phải đối phó với một đối thủ, đối thủ lại còn bị Thanh Thu đả thương nhẹ cho nên các nàng còn chiếm ưu thế nhỏ.
Các nàng không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu nhưng dùng khinh công du tẩu cùng với ám khí để tấn công cho nên không có nguy hiểm gì. Hai người sau xe ngựa thì bị Tiểu Linh đánh trúng chân, đã mất đi khả năng di động cho nên không thể tham chiến, chỉ có thể đứng từ xa.
Thanh Thu kết thúc chiến đấu xong liền thanh toán đi năm kẻ tập kích, mỗi người dùng mấy thanh kim tiêu liền đánh chết một cách nhẹ nhàng không tốn bao nhiêu sức lực cả.
Thông qua trận chiến này thì Thanh Thu cũng biết rõ năng lực chiến đấu của mình như thế nào. Lúc trước hắn vẫn đánh giá cao uy lực của hào châm khiến cho võ giả tam lưu trốn qua một kiếp, trải qua thực chiến mới đánh giá chính xác uy lực của những ám khí này.
“Tiểu thư không sao chứ?”
Trông thấy đầu đối thủ của mình đột nhiên bị đánh nở ra một bông hoa máu, Tiểu Tuệ sững sờ mất một lúc liền chạy đến trước mặt Thanh Thu hỏi thăm. Nàng không có một chút kinh nghiệm chiến đấu nào, thuần túy dùng khinh công kéo dài khoảng cách, đôi khi lại ném ra ám khí câu kéo đối phương. Nếu Thanh Thu không ra tay thì có khả năng rất lớn sẽ bị đối thủ đánh chết khi cạn nội lực hoặc dùng hết ám khí.
Tung Hoành Vạn Lý có thể làm được vi thi triển khinh công vừa gia tăng nội lực, nhưng mức độ thành thạo phải đạt đến trình độ nhất định chứ Tiểu Tuệ hiện tại còn kém một chút, chưa thể làm được.
Về phần Tiểu Linh thì biểu hiện tốt hơn nhiều, ít nhất thì nàng cũng tấn công dồn ép đối thủ chứ không phải chỉ lui tránh.
Thanh Thu cố gắng bình phục lại hô hấp, nhẹ giọng nói.
“Rà soát xem có thể tìm được đồ vật hữu dụng gì không sau đó nhanh chóng rời đi”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!