Chương 41: Bắt gặp
Toàn bộ thành trì lớn như vậy, hơn một triệu nhân khẩu càng là số lượng khổng lồ. Nếu không phải ngẫu nhiên gặp thì Thanh Thu còn lâu mới tìm được đối phương. Không thấy đối phương có dự định động thủ hay dừng lại cho nên Thanh Thu không biết mục đích của đối phương xuất hiện ở đây là gì, hay là thật sự chỉ đi ngang qua.
Xe ngựa dần dần lăn bánh, cách Linh Hy Các càng lúc càng xa.
Thanh Thu không biết là ở trên Huyền Uyển Lâu đang có người nhìn chằm chằm xe ngựa của nàng, ánh mắt giống như muốn bốc ra lửa.
Phanh! Ầm ầm!
Lạc Trường Nguyệt hất tung bàn gỗ, chén trà đập xuống mặt đất vỡ tan tành. Sắc mặt của nàng đã đỏ lên vì tức giận, hàm răng nghiến chặt làm cho khuôn mặt khả ái vặn vẹo biến dạng.
“Tiện nhân! Sao nàng dám!”
“Tiểu thư”.
Thị nữ đứng phía sau sốt sắng tiến lên muốn trấn an nàng, đây là ở bên ngoài, không thể hành xử mất khống chế để người ta chê cười. Nhưng mà Lạc Trường Nguyệt liếc thị nữ một mắt, không thèm để ý đến đối phương.
Nàng đã tức giận đến muốn bốc khói nào có thể đoái hoài đến thị nữ nói cái gì, nàng chỉ biết Thanh Thu chủ động đến Linh Hy Các, sau đó Lý Thiên Dương cười cười nói nói đi ra ngoài, tiễn người trở về.
Lạc Trường Nguyệt hết sức tức giận, xe ngựa chở Thanh Thu rời đi thì nàng cũng nhanh chóng chạy khỏi Huyền Uyển Lâu, chạy lên xe ngựa của mình sau đó xe ngựa chạy từ cửa riêng của mình chạy về phía Lạc gia.
Lạc Trường Nguyệt hùng hổ chạy về tiểu viện nhà mình, sau đó lập tức tìm đến mẹ của mình, biểu lộ vô cùng ấm ức nói.
“Mẫu thân! Tiện nhân kia đi Linh Hy Các tìm Dương ca”.
Gia chủ phu nhân tên là Trần Mỹ Chi, nhìn bề ngoài chừng ba mươi tuổi, ung dung hoa quý hiển hiện ra diện mạo của quý phu nhân. Trần Mỹ Chi lộ ra một chút bất đắc dĩ hỏi.
“Náo loạn như vậy còn ra thể thống gì, chậm rãi nói”.
Lạc Trường Nguyệt phụng phịu nói.
“Tiện nhân kia buổi sáng liền đi Linh Hy Các tìm Dương ca, cả hai ở bên trong nói chuyện một hồi lâu, đến khi nàng rời đi thì Dương ca còn đưa tiễn đến tận cửa, mắt đi mày lại. Thật sự tức chết ta rồi”.
Trần Mỹ Chi hơi trầm ngâm rồi hỏi.
“Không phải là nàng đi mua đồ sao?”
Lạc Trường Nguyệt phồng má nói.
“Không có, nàng còn ngồi xe ngựa của Linh Hy Các trở về”.
Trần Mỹ Chi lộ ra biểu lộ bất đắc dĩ lôi kéo lấy Lạc Trường Nguyệt, nhẹ nhàng vuốt ve đầu tóc của con gái, cưng chiều hỏi.
“Vậy ngươi muốn làm thế nào?”
Tròng mắt của Lạc Trường Nguyệt xoay chuyển một vòng cuối cùng tóm lấy tay áo của Trần Mỹ Chi khẽ lung lay, nói.
“Không phải Hà Kim Long kia cũng vừa ý tiện nhân đó sao, để hai người đó xác xong định hôn ước là được”.
Trần Mỹ Chi lắc đầu hơi khó khăn nói.
“Cha ngươi sẽ không đồng ý, chuyện liên quan đến giữa Lạc gia cùng Hà gia thì ta không thể tự ý quyết định được”.
Lạc Trường Nguyệt chu mỏ nói.
“Tiện nhân kia mang một thân bệnh, không biết ngày nào sẽ phát bệnh mà chết, lấy được Hà Kim Long chẳng phải kiếm lợi lớn hay sao? Người khác tranh vỡ đầu cũng không có cơ hội này đâu”.
Trần Mỹ Chi suy nghĩ một chút, gật đầu nói.
“Cũng không phải không được..có điều…”
Trần Mỹ Chi liếc Lạc Trường Nguyệt một cái, nghiêm nghị nói.
“Ngươi nhất quyết quấn quýt lấy tiểu tử kia làm gì? Mỗi ngày không phải thất lạc cũng là chịu ấm ức, đổi lại là người khác thì ta đã sớm cho người đem hắn đi chìm sông”.
Lạc Trường Nguyệt lại tỏ ra nũng nịu nói.
“Mẹ đừng nói như vậy, ta thật sự rất ưa thích Dương ca, ngươi cũng đã đồng ý sẽ hỏi thăm hôn sự cho ta rồi còn gì”.
Trần Mỹ Chi không thể làm gì khác, bất đắc dĩ thở dài một cái, ngón trỏ khẽ nhấn một cái vào trên trán của Lạc Trường Nguyệt. Hai mẹ con lại nói chuyện một hồi thì đến thời gian dùng bữa trưa, cả hai mới dừng lại chờ đợi thị nữ bày thức ăn lên.
…
Thanh Thu không biết được đã có người ngấm ngầm an bài cuộc sống sau này của hắn, nếu như hắn biết được vậy thì rất có khả năng hắn sẽ không nhịn được mà đánh cho đối phương một trận.
Gọi Tiểu Linh ra ngoài ăn bữa trưa, sau đó Thanh Thu bắt đầu sắp xếp gian phòng của mình. Dù sao hắn cũng cần ra ngoài hành động, mỗi lần đều thuê phòng trọ thì không tiện lắm, cũng khó mà đảm bảo bí ẩn được.
Có một cứ điểm là lựa chọn rất tốt, không thấy Lý Thiên Dương còn dọn dẹp địa lao làm cứ điểm bí mật của mình đấy sao. Thanh Thu dùng một ngôi nhà làm căn cứ ẩn nấp không phải chuyện gì quá kỳ quái.
Khi tia nắng cuối cùng rơi xuống trên mặt đất, Tiểu Tuệ liền dựa theo ước định đi đến Linh Lan Lâu. Cả Thanh Thu cùng Tiểu Linh đã chờ đợi trong phòng riêng từ trước. Thanh Thu quyết định tổ chức một bữa tiệc chúc mừng mua nhà mới, mặc dù chưa hoàn toàn chuyển rời ra ngoài nhưng cũng đáng để ghi nhớ.
Thanh Thu muốn uống Thu Sương Lộ nhưng bị Tiểu Tuệ nhất quyết ngăn cản, cuối cùng chỉ có thể vụng trộm uống được một bát sau đó bị đổi lại thành sữa đậu nành.
Một bữa tiệc kéo dài đến tám chín giờ tối mới có kết thúc, ba người lại ngồi xe ngựa trở về nhà mới. Mua một ngôi nhà mới mà không ngủ lại qua đêm thì luôn có cảm giác không trọn vẹn.
Xe ngựa lăn bánh trên đường phố ban đêm, không gian tĩnh lặng làm cho tiếng vó ngựa trở nên vô cùng nổi bật. Thanh Thu đột nhiên mở mắt ra, trong cảm giác của hắn xuất hiện không ít võ giả, những võ giả này như có như không đang áp sát vào gần xe ngựa, ẩn ẩn bao vây hắn vào bên trong.
Thanh Thu nhẹ nhàng vén nhẹ rèm cửa sổ hé lộ ra khe hở để nhìn ra ngoài. Đường phố vắng tanh không một bóng người qua lại, màn đêm che lấp toàn bộ tầm nhìn. Nhưng mà trong cảm nhận của Thanh Thu thì trong vòng hai mươi thước có đến bảy tám võ giả, người ở gần thậm chí đã tiếp cận sáu thước.
Lại buông rèm xuống, Thanh Thu nói với Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ.
“Cẩn thận một chút, có người đánh đến”.
Tiểu Tuệ giật nảy cả mình, không hiểu rõ ràng lời nói của Thanh Thu có ý nghĩa gì. Tiểu Linh thì phản ứng rất nhanh, vận chuyển nội lực trong người chuẩn bị ứng phó với tình huống đột xuất.
Vùn vụt!
Mấy thanh dây thừng bay qua không trung buộc vào trên ngựa kéo xe, chuẩn xác buộc vào trên cổ của con ngựa sau đó thít chặt lại thòng lọng, muốn đem con ngựa này thít chết.
Con ngựa điên cuồng giãy giụa muốn tránh thoát thòng lọng, nhưng mỗi sợi dây thừng đều buộc chặt vào cột nhà, mấy dây thòng lọng căng cứng không phải sức ngựa có thể lay chuyển được.
Dưới một tiếng hí dài, xe ngựa lắc lư không ngừng. Người đánh xe cũng bị hất bay xuống xe ngựa, sau đó con ngựa liền ngã quỵ, sắc mặt tím tái chậm rãi đổ xuống mặt đất.
Xe bị con ngựa làm cho chao đảo sau đó càng xe đập vào trên mặt đất, xe trượt đi một đoạn mới yên tĩnh lại. Đoán chừng người ở trong xe đã bị làm cho chao đảo, đám người ám sát lập tức phi thân lao đến, trong chớp mắt đã có bảy người bao vây xe ngựa.
Một người lui lại phía sau đè ép lấy người đánh xe, nhẹ nhàng chặt một cái làm cho người bình thường này ngất đi không còn biết gì nữa. Một người dẫn đầu tiến lên, dùng vỏ đao vén rèn cửa chính muốn quan sát tình thế ở bên trong.
Nhưng mà Thanh Thu ba người đều là võ giả, mỗi người dùng một tay bám vào thành xe ngựa ổn định thân hình. Rèm cửa vừa mới vén lên một cái thì Thanh Thu lập tức dùng tay trái bắn ra bốn thanh hào châm. Tiểu Linh xuất thủ chậm hơn một chút, đồng dạng phóng một đôi kim khâu ra ngoài, nhắm thẳng vào người ở bên ngoài.
Trong vòng hai mươi thước cũng không bắn trượt chứ đừng nói khoảng cách đôi bên chỉ có hơn hai thước một chút, ám khí chớp mắt liền đến. Trước tiên chính là hào châm xuyên thẳng vào trong cơ thể, trực tiếp đánh vỡ tâm mạch, động mạch cảnh, đâm xuyên mi tâm cùng với khí hải của đối phương. Lại bởi vì hào châm quá mảnh là bên ngoài không lộ ra dấu vết nào.
Nối liền phía sau là hai thanh kim khâu đánh vào trên lồng ngực, cơ thể cũng bị đánh lui về phía sau một chút sau đó ngã thẳng tắp về phía sau.
Tiếng thi thể rơi xuống mặt đất vang trầm rất rõ ràng làm cho bảy người còn lại lập tức kinh nghi, đồng loạt rút đao nói.
“Cẩn thận!”
Nhưng mà tiếng rút đao vừa vang lên, đao chưa hoàn toàn rút ra khỏi vỏ thì một loạt kim ám khí từ trong xe ngựa phóng ra ngoài. Bốn phương tám hướng trong một chớp mắt liền bị hai mươi mấy thanh ám khí bao phủ, tựa như giông bão mưa rào che đậy cả một vùng.
Đáng tiếc là lỗ hổng của xe ngựa có hạn, phương hướng của ám khí cũng nhận hạn chế cho nên Thanh Thu vẫn bỏ sót một phần lớn, chỉ có ba người bị ám khí bao trùm, mỗi người bị cắm năm sáu thanh ám khí. Trong đó có hai kẻ xui xẻo bị Thanh Thu phóng ra thấu cốt đinh đóng xuyên, trực tiếp mất mạng.
Rèm cửa chính bị Thanh Thu dùng y tiêu đánh nát cho nên hắn không bị cản trở gì mà xông ra ngoài, vọt lên phía trước hai bước rồi xoay người lại dùng bi sắt đánh lui hai kẻ phía sau xe ngựa dự định dùng đao phá xe.
Vừa mới động thủ liền bị đánh chết ba người, một người trọng thương phế đi, trong đó lại còn có người dẫn đầu làm cho bốn người còn lại sinh ra e ngại cùng ý muốn rút lui.
Tận dụng việc Thanh Thu đánh lui hai người phía sau xe ngựa thì Tiểu Linh liền phát hiện ra vị trí của đối phương, từ trong xe ngựa bắn ra hai ba loạt kim khâu đả thương đối thủ.
Thanh Thu đã ném hết ám khí trong tay, nhưng mà bàn tay khẽ đảo một cái liền dùng Phá Kính rút ra một nắm hào châm ở tay áo, sau đó lại đến một chiêu Mạn Thiên Phi Vũ, hào châm giống như mưa rơi lại bao phủ cả một vùng.
Đám người bịt mặt đinh đinh đang đang cản lại ám khí. Hào châm rất mảnh cũng rất giòn, nếu đối mặt với hộ giáp thì không có tác dụng gì, nhưng đối mặt với đám võ giả tam lưu này thì có hiệu quả xuyên thấu rất tốt. Dùng đao phòng thủ khó mà làm được kín kẽ không lọt, hai người vẫn bị đánh ra mấy vết thương nhỏ, không đáng chú ý.
Thanh Thu thấy uy lực của hào châm không đủ, đang muốn dùng loại ám khí khác thì đột nhiên liền cảm nhận đến nguy hiểm tiếp cận, dưới chân đạp khinh công lui lại, đồng thời nghiêng đầu một cái né tránh.
Ầm ầm!
Tiếng xé gió vút qua bên tay sau đó là tiếng gạch lát đường bị đánh ra một cái lỗ thủng cùng với mạng nhện lan rộng. Mấy sợi tóc của Thanh Thu bị đánh gãy chậm rãi rơi xuống mặt đất. Thanh Thu đã lui ra năm sáu thước, ánh mắt nhìn về phía người vừa mới bắn ra ám khí.
Chỉ thấy ở trên nóc nhà hai tầng đang đứng một nữ nhân áo xanh, tay trái còn cầm một cái quạt xếp đang mở rộng che lấp nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt hồ ly.
Nữ nhân kia tung người từ trên nóc nhà nhảy xuống, y phục lay động trong gió nhưng lại không có bất cứ âm thanh nào truyền ra, cứ như vậy hạ xuống một cách nhẹ nhàng.
Vừa mới tiếp đất thì nữ nhân đã thu hồi quạt xếp, lộ ra sống mũi thẳng cùng đôi môi đỏ thẫm nổi bật. Môi son hé mở chậm rãi chuyển động.
“Thật không nghĩ đến Lạc thất tiểu thư lại là một cao thủ che giấu thực lực”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!