Chương 39: Sắp xếp
Thanh Thu đi ra khỏi Đính Uyển Viện, Hà Kim Long có một chút không cam lòng nhưng không đuổi theo, hiện tại đã đủ mất mặt nếu như đuổi theo thì sẽ càng mất mặt hơn.
Không bị cản trở gì, Thanh Thu rời khỏi Đính Uyển Viện liền quét mắt một vòng, dò xét ra được nơi mà Lạc Trường Nguyệt đang ẩn núp. Tiểu cô nương lén lút nấp ở một góc quan sát cửa Đính Uyển Viện, vừa mới bắt đầu luyện võ làm sao tránh thoát khỏi tầm mắt của Thanh Thu được.
Vị trí ma Lạc Trường Nguyệt trốn lại hơi lệch ra khỏi con đường mà Thanh Thu muốn đi, cách chừng gần năm mươi thước. Thanh Thu trên đường đi trở về, tiện tay nhiếp lên một nụ hoa ở ven đường. Không phải cúi xuống nhặt mà là sử dụng “Lược Hồng” bắt lấy nụ hoa, sau đó dùng thủ pháp ám khí của mình bắn nụ hoa ra ngoài.
Khoảng cách này vẫn hơi xa để sử dụng ám khí, nhưng mà Thanh Thu có tự tin là có thể đánh trúng. Nụ hoa vẽ ra một đường vòng cung ở trong không trung, sau đó nhanh chóng rơi xuống, đập vào trên đầu của Lạc Trường Nguyệt.
“Ai ui!”
Lạc Trường Nguyệt bưng kín đấu, khoảng cách xa như vậy thì nụ hoa đập ra cũng không quá mạnh, chỉ giống như một quả trứng bị ném vào đầu mà thôi, hơi đau một chút chứ không có tổn thương gì. Nụ hoa cũng dưới sự va đập và nát thành từng mảnh.
Miễn cưỡng có thể đánh vào trên đầu Lạc Trường Nguyệt chứ không phải giữa trán như Thanh Thu nhắm chuẩn, nhưng Thanh Thu đã dự tính từ trước, khoảng cách xa như vậy là ngoài tầm với của võ giả nhị lưu.
Cho Lạc Trường Nguyệt một chút trừng phạt nho nhỏ, Thanh Thu nhanh chóng rời đi. Lạc Trường Nguyệt càn rỡ thành thói nhưng đối phương sẽ không hợp tác với Hà Kim Long, cho nên Lạc Trường Nguyệt hành động như vậy hẳn là có người chỉ điểm.
Từ ban đầu đã không có quá nhiều tình cảm với gia tộc này rồi, dự định can thiệp một chút vào kế hoạch của thế lực ngầm kia để Lạc gia an ổn hơn trong cuộc loạn lạc, coi như hết tình hết nghĩa. Nhưng mà hành động này của người kia thật sự đã hao hết tình cảm của mình.
Chính là rời đi không có chút áy náy hay lưu luyến nào.
Thanh Thu cũng không có ý định “trả thù” gì, chuyện còn chưa đến mức phản ứng mạnh như vậy. Chưa kể đến hắn thật sự lấy được rất nhiều lợi ích từ Lạc gia, không có tình cảm nhưng ít nhất không cần làm tổn hại, nếu không trong lòng khó thông thuận được.
Trở về biệt viện của mình, Thanh Thu gọi Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ tập hợp.
“Tiểu Linh tỷ, ngày mai đi ra ngoài với ta một chuyến. Tiểu Tuệ thu xếp lại toàn bộ đồ đạc trong nhà, chuẩn bị rời đi”.
“Rời đi? Chúng ta phải đi nơi nào sao?”
Tiểu Tuệ giật mình bật thốt lên, Thanh Thu liếc nàng một mắt nhưng không nói thêm gì nữa, để Tiểu Tuệ ngượng ngùng che miệng lại. Tiểu Linh thì vẫn ổn trọng như thường, nhẹ nhàng gật đầu một cái mà không hỏi thêm điều gì.
Phân phó công việc xong, Thanh Thu liền trở về phòng của mình, mở ra ngăn tủ đầu giường lấy ra hai cái hộp gỗ. Một hộp là hơn trăm đông vàng cùng một ít bạc vụn, trang sức. Đây là toàn bộ tài sản của Thanh Thu, thậm chí đã không thể gọi là hộp gỗ mà phải nói là một cái rương.
Hộp còn lại đặt vào Đại Hải Quy Nguyên Quyết, là bản gốc mà hắn lấy được từ địa lao. Bên cạnh có ba sợi tây hải ngân ti mà Thanh Thu tháo ra từ hộp gỗ của Ngân Câu Đạo Tặc, Thanh Thu không quá rảnh để nghiên cứu hộp cơ quan kia, cũng khó mà sử dụng thành thạo được cho nên liền tháo rời ra, thu lấy tây hải ngân ti.
Ba sợi tây hải ngân ti, một sợi dài mười một thước, một sợi dài hai mươi hai thước, một sợi dài ba mươi ba thước, tổng cộng dài đến sáu mươi sáu thước. Đương nhiên phạm vi tác động chỉ trong vòng ba mươi thước.
Ngoài tây hải ngân ti ra thì còn mấy loại ám khí mà Thanh Thu định chế. Uy lực lớn nhất thuộc về thấu cốt đinh, một loại ám khí giống như một cây đũa nhưng chỉ dài cỡ ngón tay, bị dánh thành bốn cạnh vô cùng sắc nhọn.
Loại ám khí này có một cách phát lực riêng biệt, trong vòng hai mươi thước có thể bắn xuyên giáp lá, khoảng cách càng gần thì uy lực càng mạnh, đủ sức phá xuyên cơ thể của võ giả không có phương pháp phòng ngự thích hợp.
Những ám khí còn lại không đáng nhắc đến, bi sắt, y tiêu, kim tiêu cùng với phi đao, mỗi loại đều có mười mấy cái. Đây đều là ám khí thông dụng mà Mạn Thiên Phi Vũ thiết kế, còn có các cách giấu ám khí ở trên cơ thể để thuận tiện lấy ra nhanh nhất để sử dụng.
Trên người Thanh Thu hiện tại cũng giấu mấy chục cái ám khí, người ngoài nhìn qua không thể phát hiện được. Ngoài những loại ám khí kia thì ở trên người hắn còn có bốn bộ kim châm cứu, tổng cộng hơn hai trăm cây hào châm, đủ để hắn sử dụng nhiều lần Phong Thiên Châm Pháp.
Nói không ngoa chứ Thanh Thu hiện tại giống như một cái pháo đài di dộng, số ám khí trong hộp gỗ là sau khi hắn trang bị tràn đầy còn dư lại cho nên chỉ có mấy chục cái.
Sắp xếp mấy món đồ cần thiết, sau đó nghỉ ngơi thay quần áo. Buổi chiều nghỉ ngơi cùng rèn luyện yên ổn qua hết một ngày.
Sáng ngày hôm sau, Thanh Thu liền để Tiểu Linh xách theo túi đồ đi ra ngoài. Sau khi bỏ tiền điều động xe từ gia tộc, Thanh Thu cùng Tiểu Linh đi đến một khu phố ở phía đông thành trì.
Đi mua một ngôi nhà để làm cứ điểm, nhà không cần lớn, ba phòng ngủ một phòng khách, một gian nhà bếp riêng, như vậy là đủ rồi.
Tiền tài sung túc thì mua một ngôi nhà nhỏ cũng tiêu hao bốn mươi đồng vàng mới tìm được gian nhà phù hợp nhãn quan của Thanh Thu, ngôi nhà nhỏ nhưng tương đối tinh xảo mới đáng cái giá này. Cho dù chỉ là cứ điểm tạm thời thì Thanh Thu không có ý định bạc đãi chính mình cùng người của mình.
Về sau Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ sẽ ở nơi này cho nên mua nhà là điều cần thiết. Sau đó dùng tiền thuê mấy người đến dọn dẹp, Thanh Thu để Tiểu Linh ở nhà giám sát, bản thân lại đi đến Linh Hy Các.
Xe ngựa đã bị Thanh Thu đuổi trở về gia tộc, dù sao hắn không có ý định để cho Lạc gia biết được cứ điểm này. Khoảng cách nơi này với Linh Hy Các cũng không xa, đi một đoạn đường lớn sau đó lách qua hai ngõ nhỏ là đến.
Thanh Thu cầm tín vật liền đi vào tầng cao nhất của Linh Hy Các, Lý Đạo Linh hay Lý Thiên Dương không có ở chỗ này, chỉ có người quản lý cao cấp tên là Trịnh Kỳ Lâm.
Trịnh Kỳ Lâm là một nam tử trung niên chừng hơn ba mươi tuổi, không quá cao, vóc người đầy đặn phúc hậu. Hắn không biết thân phận của Thanh Thu nhưng bởi vì cầm theo tín vật cho nên biểu hiện vô cùng cung kính, đồng thời trong lòng cũng âm thầm suy đoán.
Thanh Thu không thấy được Lý Thiên Dương hay Lý Đạo Linh liền không rảnh đi suy đoán tâm tư của Trịnh Kỳ Lâm, hắn ngồi ở chủ vị rồi chỉ vào Tiểu Linh thản nhiên nói.
“Sắp xếp một vị trí quản sự cho nàng, từ nay nàng sẽ thay ta giám sát hoạt động của Linh Hy Các”.
Trịnh Kỳ Lâm giật mình, kể cả có kinh nghiệm buôn bán nhiều năm thì hắn cũng bị Thanh Thu làm cho không biết nên nói gì, có chút ấp úng nói.
“Chuyện này…”
Thanh Thu cắt đứt lời nói của đối phương.
“Ngươi chỉ cần làm theo là được, Lý Thiên Dương sẽ không phản đối”.
Trịnh Kỳ Lâm nghe thấy tên của các chủ nhà mình liền không dám nói thêm gì nữa, đồng thời trong lòng của hắn càng tin tưởng đây chính là vị phó các chủ mà lần trước được đề cập đến. Hắn vội vàng gật đầu.
“Vâng, ta sẽ đi sắp xếp ngay”.
Nói xong liền vội vàng đi ra cửa, phân phó gì đó với thuộc hạ. Tiểu Linh cũng bị lời nói của Thanh Thu làm cho giật mình, nhưng nàng rất biết điều không lên tiếng. Đợi Trịnh Kỳ Lâm đi ra ngoài thì Tiểu Linh mới lên tiếng hỏi.
“Tiểu thư, chuyện này?”
Thanh Thu phất phất tay nói.
“Tiểu Linh tỷ yên tâm ở lạ đây làm việc, thay ta giám sát tài sản là được. Tương lai ta sẽ sắp xếp Tiểu Tuệ cùng đến. Các người đừng để người của Lạc gia phát hiện ra”.
Tiểu Linh không hiểu mà lo lắng hỏi lại.
“Không để người Lạc gia phát hiện? Tiểu thư định làm gì?”
Thanh Thu lắc đầu.
“Ta chuẩn bị rời đi một khoảng thời gian, vào giang hồ xem có biện pháp chữa trị thân thể hay không”.
“Tiểu thư…”
“Ta sẽ không dẫn các ngươi đi cùng, không thể để các ngươi mạo hiểm cùng ta được. Nhanh thì chuyến này cũng phải mất năm năm, chậm thì không định ngày trở về, cho nên các ngươi phải ổn định cuộc sống của riêng mình”.
Thanh Thu không để tiểu Linh có cơ hội thuyết phục mà ngắt lời ngay lập tức. Tính cách của Tiểu Linh tương đối yên tĩnh ổn trọng, thích hợp với cuộc sống ổn định an yên. Mà Tiểu Tuệ thì vẫn mang tính trẻ con vô lo vô ưu, lại còn hơi nhát gan, cuộc sống giang hồ đều không thích hợp với các nàng.
Nếu như hoàn cảnh bất khả kháng thì không nói làm gì, Thanh Thu đã có điều kiện thu xếp tốt hơn cho các nàng thì phải để các nàng có cuộc sống tốt đẹp hơn.
Lại nói trong mắt của hai người thì Thanh Thu thay đổi quá nhiều, lạ lẫm đến có đôi khi các nàng sẽ giật mình bổi rối. Hành xử sẽ mang cảm giác hơi mất tự nhiên, cố gắng cũng không che giấu được. Thanh Thu lại không thể giải thích bí mật của mình ra được, cho nên tách ra vẫn là lựa chọn tốt cho tất cả mọi người.
Ai cũng hiểu là một khi tách ra thì đôi bên cũng không còn là quan hệ như trước nữa, nhưng mà Thanh Thu để cho Tiểu Linh cùng Tiểu Tuệ dễ tiếp nhận hơn thì hắn không đề cập đến chuyện trả tự do cùng khế ước bán thân cho các nàng.
Nếu như để cho các nàng hoàn toàn cắt đứt liên hệ với Thanh Thu thì các nàng sẽ cảm giác như bị vứt bỏ, Thanh Thu có thể hiểu được cách các nàng suy nghĩ cho nên mới không dứt bỏ. Dù sao chỉ là một cái tưởng niệm thôi, Thanh Thu sẽ không dùng khế ước ép buộc các nàng.
…
p/s: Cầu đề cử!!!