Chương 38: Đính Uyển Viện
Thanh Thu thấy đối phương tiến đến quá gần liền lui lại một bước sau đó nhìn thẳng đổi phương mà hỏi.
“Ngươi là ai?”
Nam tử cao hơn Thanh Thu một khoảng, ít nhất cũng chừng một thước tám, dáng người cao ráo, nụ cười rạng rỡ mang đến lực lượng tác rất cao. Nhưng mà Thanh Thu có thể cảm giác được nụ cười kia chỉ là một hình thức biểu đạt ra ngoài thôi, ẩn ở bên trong không vô hại giống như nụ cười này.
Thấy Thanh Thu biểu đạt xa cách, nam tử cũng không tức giận, hơi thu liễm lại vẻ mặt sau đó tỏ ra nghiêm túc nói.
“Tại hạ Hà Kim Long, rất vinh hạnh gặp được thất tiểu thư”.
Thanh Thu cũng không vì vậy mà biểu thị hòa hoãn, lông mày nhíu lại, lạnh lùng nói.
“Hà công tử xin thận trọng, chúng ta không quen thân như vậy”.
Hà Kim Long thở dài một tiếng, lộ ra rất bất đắc dĩ nói.
“Được rồi, được rồi. Lạc tiểu thư có thể đi vào nói chuyện chứ?”
Thanh Thu gật đầu, biết được thân phận của đối phương thì Thanh Thu lại không vội vàng rời đi, hắn muốn biết Hà Kim Long cùng vị gia chủ phu nhân kia đang mưu đồ cái gì. Nếu như hành xử quá đáng vậy thì đừng trách hắn đập chết đối phương. Ở khoảng cách này thì Thanh Thu có thể cảm nhận rõ ràng cảnh giới của đối phương, ở vào mức độ khá của võ giả nhị lưu, nếu nhất thiết phải so sánh thì lượng nội lực ngang ngửa với Lạc Trường Ngọc.
Coi như không tệ nhưng Thanh Thu vẫn có tự tin đập chết đối phương.
Tiến vào trong Thính Phong Hiên, Thanh Thu ngồi trên ghế đá sống lưng thẳng tắp, hai chân khép lại tạo thành tư thế ngồi nghiêm trang để người khác không dám hành động tùy tiện trước mặt nàng.
“Nói đi, Hà công tử đến tìm ta có chuyện gì?”
Thái độ tương đối không khách khí, thậm chí thể hiện ra một chút khí thế dồn ép. Loại khí thế mạnh mẽ này trong lúc nhất thời lại đẻ cho Hà Kim Long hơi bất ngờ không kịp phản ứng. Phải mất một hồi thì Hà Kim Long mới bật cười nói.
“Lạc tiểu thư thật là khác xa với tưởng tượng đấy”.
Thanh Thu nghe vậy không nói gì, ánh mắt lạnh nhạt, im lặng chờ đợi Hà Kim Long nói tiếp. Hà Kim Long hắng giọng một cái chậm rãi nói.
“Kỳ thực tại hã đã ngưỡng mộ Lạc tiểu thư từ lâu, hôm nay đặc biệt đến đây ra mắt để đôi bên có thể tìm hiểu rõ ràng lẫn nhau”.
Thanh Thu: ?
Lúc trước nghe được Hà Kim Long viết thư chào hỏi gặp mặt gì đó thì Thanh Thu không quá để ý, dù sao không tạo thành phiền nhiễu gì. Kể cả trong tình huống bị người lừa đến nơi này thì Thanh Thu cũng không quá mức tức giận, hắn tỏ ra khí thế dồn ép dọa người chỉ là muốn chiếm cứ vị trí chủ đạo, từ đó lấy được thông tin mình cần mà thôi.
Hà Kim Long không biết nội hàm bên trong, cho là Thanh Thu đang ngại ngùng dẫn đến tức giận, cho nên lời nói của hắn mang theo một chút thế tấn công của lời “bộc bạch” mong muốn lấy được thế chủ động.
Nhưng thực tế là lời nói của hắn làm cho Thanh Thu cảm thấy hơi chán ghét, dù sao nghe mấy lời sến sẩm từ một nam nhân khác để cho Thanh Thu không thể thích ứng được. Nếu là lời thật lòng thì còn đỡ phản cảm, chứ chỉ diễn và đọc ra lời kích để cho Thanh Thu không thể bình tĩnh mà ngồi nghe được.
Hắn dùng một ngữ điệu vô cùng lạnh lùng nói.
“A? Tìm hiểu? Ta lại không có nhu cầu này”.
Hà Kim Long ngồi xuống đối diện với Thanh Thu, thở dài một cái mới nói.
“Lạc tiểu thư đừng có bài xích như vậy, xét trên mặt lợi ích thì chúng ta có thể hỗ trợ lẫn nhau”.
Nói đến lợi ích thì Thanh Thu đã sớm nghĩ rõ ràng, không cần đối phương nói thì hắn cũng biết. Đáng tiếc mục tiêu không đồng nhất, cho nên cái gọi là “lợi ích” chỉ là Hà Kim Long tự phỏng đoán thôi, không phải lợi ích của Thanh Thu.
Lại nói hắn cố gắng luyện võ như vậy, ngoài việc có thể sống lâu hơn còn là để người khác không thể ép buộc hắn làm điều mà hắn không muốn. Vừa vặn hắn không muốn lấy chồng, vĩnh viễn không thể, chưa bao giờ suy tính đến. Cho nên không tồn tại khả năng hỗ trợ lẫn nhau, Thanh Thu lạnh nhạt cự tuyệt.
“Ta không cảm thấy công tử có thể mang đến lợi ích mà ta cần. Đồng thời việc lừa gạt ta đến nơi này không làm người ưa thích”.
Hà Kim Long nhanh chóng xua tay nói.
“Không không, ta cũng không biết vì sao Lạc tiểu thư lại bị lừa gạt đến đây mà không phải thông báo rõ ràng. Nhưng đây là quyết định của người trong Lạc gia, không phải hành động của ta. Về phần lợi ích…Lạc cô nương không muốn chữa khỏi thân thể của mình sao?”
Thanh Thu híp mắt lại, mặc dù lý do thoái thác của Hà Kim Long không đáng tin, nhưng mà hắn lại đưa đến sự chú ý của Thanh Thu. Dám lấy vấn đề này ra làm lợi ích, Thanh Thu phải xem tự tin của đối phương đến từ nơi nào. Hắn thăm dò hỏi.
“Chữa khỏi thân thể? Hà công tử lấy đâu ra tự tin nói như vậy? Nếu chỉ là đề cập đến Quế Hiên Tiên Sinh thì không đủ để nói là lợi ích đâu”.
Hà Kim Long lại mỉm cười giống như đạt đến mục đích, dù sao Thanh Thu chịu lắng nghe điều kiện thì hắn cho rằng kế hoạch đã thành công một nửa, chỉ cần tiếp tục thuyết phục là được. Hà Kim Long nhanh chóng lên tiếng.
“Tất nhiên không phải rồi, Quế Hiên Tiên Sinh hiện tại còn đang mất tích. Biện pháp đương nhiên là có, ngoại trừ y thuốc chính là võ học”.
Thanh Thu lắc đầu nói: “Ta không thể luyện võ”.
Hà Kim Long nói: “Võ công bình thường đương nhiên không được, nhưng mà võ học uyên bác vô cùng, tất nhiên sẽ tồn tại võ công thích hợp. Nhưng mà ta không thể lộ ra nhiều hơn, trừ khi Lạc tiểu thư đồng ý chuyện này”.
Thanh Thu híp mắt lại, nghe ý tứ của Hà Kim Long thì hắn có một bộ công pháp có thể giải quyết thân thể bệnh tật, nghe đến có một chút quen tai nhưng trong lúc nhất thời thì Thanh Thu không có đủ thông tin để phán đoán.
Thấy Hà Kim Long không có ý định lại nhả ra thêm thông tin, Thanh Thu nhún vai nói.
“Thì ra là vậy, nghe rất có triển vọng nhưng lại không đáng tin lắm đâu”.
Hà Kim Long tất nhiên phải tiếp tục lên tiếng thuyết phục, hắn nhanh chóng nói.
“Chỉ cần thông gia thành công, ta có chín thành nắm chắc trở thành gia chủ đời tiếp theo của Hà gia, về sau có thể đảm bảo cuộc sống của nàng an nhàn sung túc, chậm rãi chữa trị thân thể”.
Ẩn ý trong đó chính là hắn có công pháp này nhưng không cầm ra ngoài, nếu không thì hắn không có cơ hội trở thành gia chủ, Thanh Thu không cần phải cố ý nghi ngờ.
Thanh Thu thấy đối phương lại ngoặt trở lại “vẽ bánh” liền mất hết cả hứng thú, không định nhả ra thêm chút thông tin lại còn muốn dẫn dụ hắn, hoàn toàn không có đủ thành ý. Tất nhiên có thành ý hơn nữa cũng không thể thành công, cho nên Thanh Thu thấy không thu được thêm tình báo thì hắn liền không còn kiên nhẫn ở lại, lập tức nói.
“Tốn nhiều thời gian như vậy nghe xong rồi, hiện tại ta có thể đi rồi chứ?”
Hà Kim Long nghe vậy liền nhíu mày, có một chút không vui nói.
“Vì cái gì?”
Không còn duy trì được khuôn mặt tươi cười, cho dù tính khí của hắn có tốt đến mấy đều bị Thanh Thu phủ định làm cho sinh ra tức giận, càng không cần phải nói là tính khí của đối phương không thật sự tốt đẹp.
Thanh Thu lắc đầu, mặc dù luôn mang khuôn mặt tươi cười nhưng vẫn khó che giấu được bản tính, quả thật vẫn là một người trẻ tuổi. Hắn đứng dậy lạnh nhạt nói.
“Không có vì cái gì, không thích hợp mà thôi”.
Thanh Thu xoay người rời đi, biểu hiện lạnh lùng cùng với có một chút tức giận. Thực tế thì trong lòng của hắn hết sức bình tĩnh, Hà Kim Long để cho hắn không vui thậm chí là hơi chán ghét nhưng không có ảnh hưởng quá lớn. Tất nhiên ở đây phải xây dựng trên cơ sở đối phương không làm gì tổn hại đến Thanh Thu, nếu không hắn đảm bảo sẽ đem đối phương phế bỏ.
Nếu nói về mặt tức giận thì có kẻ làm Thanh Thu tức giận hơn nhiều.
…