Chương 31: Đến thăm
Bầu trời xanh thẳm trong suốt, tầng mây mỏng manh đến nỗi gần như không thể nhìn thấy. Thanh Thu đang cầm một quả dâu tằm chín mọng đưa vào trong miệng, nước quả mọng, chua nhẹ lại ngọt ngọt.
Dưới lớp quả dâu là một khố đá lớn chậm rãi toát ra hơi lạnh, cũng tạm xua tan đi cái nóng của thời tiết này. Thưởng thức chưa bao lâu thì Tiểu Linh liền tiến đến, bẩm báo có người đến thăm.
Quả nhiên không ngoài sở liệu của Thanh Thu, chuyện của Trường Xuân Đường thật sự đã chỉ hướng liên quan đến Hà gia. Mà Lạc gia đã bắt đầu cùng Hà gia nổi lên va chạm, chỉ chưa gay gắt đến mức bùng nổ thành chiến đấu lớn.
Lạc Thủy Tình gần như thuộc về phái chủ chiến, muốn trực tiếp đánh đến Hà gia. Chuyện này đã bắt đầu làm cho không khí ở Lạc gia trở nên căng thẳng cùng đè nén.
Cũng có thể không phải đè nén đến từ đại sự gì, đơn thuần là thời tiết thay đổi. Tóm lại thì Thanh Thu sẽ không bị những điều này ảnh hưởng đến tâm tình, thậm chí hắn vô cùng bình tĩnh chờ đợi, cho đến ngày hôm nay Tiểu Linh mang đến tin tức mà hắn đã chờ.
Thanh Thu bình tĩnh nói.
“Dẫn hắn vào đi”.
Mặc dù để cho nam tử tiến vào tiểu viện không phù hợp cho lắm nhưng Thanh Thu sẽ không quan tâm vấn đề này, cũng không sợ có người sẽ dùng việc này tạo thành phiền phức. Thậm chí Thanh Thu cũng chờ đợi chuyện gì đó, tránh cho hắn tốn công đi tìm người nào, lại để cho kẻ khác chú ý không cần thiết.
Nói cho cùng thì đây là một vòng tính toán của Thanh Thu, nhưng chuyện đó để nói sau, hiện tại hắn cần hoàn thành chuyện trước mắt.
Không bao lâu sau thì Lý Thiên Dương nhanh chóng đi đến, từng bước chân đều đặn giống như có thước đo, vóc dáng cân đối, phong độ nhẹ nhàng, chỉ là thần tình lúc này rất nghiêm nghị, đôi lông mày vậy mà bất giác hơi cứng lại.
Xem ra đã trải qua mấy ngày không tốt.
Thanh Thu lạnh nhạt vươn tay mời ngồi đồng thời nghiêm túc cảm nhận nội lực của đối phương. So với nửa tháng trước thì Thanh Thu có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của đối phương. Chí ít có được hai mươi đấu nội lực, đường đường chính chính võ giả nhị lưu, thậm chí nội lực còn rất vững chắc cùng với ổn định.
Thanh Thu không có khả năng nhìn xuyên qua thân thể mà thấy được nội lực, chỉ là một loại cảm ứng để “thấy” được lượng cùng chất của đối phương, cảm ứng được nội lực trên người đối phương.
Nửa tháng cho dù thiên tài đến đâu cũng khó mà tăng lên nhanh như vậy, chỉ có một lời giải thích hợp lý chính là đối phương đã lấy đồng thời sử dụng thanh trường thương kia.
Thanh Thu đánh giá thoáng qua mà thôi, Tiểu Tuệ châm xong trà lạnh liền lui xuống mà lúc này Thanh Thu mới nói.
“Lý công tử là đến chia lợi nhuận cho ta sao?”
Thời gian đã đến những ngày đầu của tháng năm cho nên Thanh Thu có thể trêu chọc như vậy, dù sao đây là “lý do hợp lý duy nhất” mà Lý Thiên Dương tìm đến hắn.
Lý Thiên Dương nghe ra được đây là trêu chọc nhưng hắn không tiếp lời câu chuyện mà nói sang một chuyện khác.
“Lạc gia chuẩn bị khai chiến với Hà gia sao?”
Thanh Thu lắc đầu rồi nhìn về một phương hướng, xuyên qua ao nước, xuyên qua hàng trúc, cuối cùng giống như muốn nhìn xuyên qua tường của biệt viện nhìn về phía nơi nào đó. Ánh mắt nhìn xa nhưng lời nói của Thanh Thu vẫn đúng trọng điểm.
“Ta không biết. Lý công tử muốn ngăn cản chuyện này sao?”
Lý Thiên Dương cũng nhìn theo tầm mắt của Thanh Thu nhưng không nhìn thấy cái gì, cũng không biết Thanh Thu đang nhìn cái gì. Hắn cũng không thể suy xét quá nhiều mà nghiêm túc nói.
“Chuyện này là một cái âm mưu”.
Thanh Thu xoay đầu lại nhìn về phía Lý Thiên Dương, trầm mặc một chút, cười nhạt nói.
“Ý của ngươi là người muốn bốc lên xung đột giữa Hà gia cùng Lý gia?”
Mọi chuyện quả như Thanh Thu dự đoán, Lý Thiên Dương đụng độ đến đám người kia, đồng thời còn tìm hiểu sâu vào bên trong, chỉ không biết là đã tìm hiểu đến trình độ nào.
Nói thật thì Thanh Thu cũng rất hiếu kỳ với thế lực đó, dù sao trong nguyên tác cũng không đề cập, rất nhiều chuyện chỉ thông qua nguyên tác thì không thể hiểu rõ được.
Lý Thiên Dương nghiêm túc gật đầu, giọng nói hơi nặng nề mà nói.
“Lúc trước ta gặp phải một đám người, bọn hắn rất đặc thù cho nên ta liền theo dõi động tĩnh. Sau đó ta liền thấy được những người này tụ tập gặp mặt, sau đó phân tán về các thế lực. Có người ở vào Trường Xuân Đường, có người ở Đại Giang Bang, có người ở Phong Vân Hội. Thậm chí là…Yên Vũ Lâu”.
Lý Thiên Dương sẽ không nói cho Thanh Thu là thanh trường thương kia hút được nhiều “khí” hơn người bình thường, tựa như đối phương là “bảo dược” bổ dưỡng vậy.
Dựa vào quá trình đào móc cây trường thương thì Lý Thiên Dương chắc chắn rằng Thanh Thu không hoàn toàn biết được “nguyên lý” thực tế của thanh trường thương kia, trường thương bị chôn giấu ít nhất một trăm năm. Hơn nữa Thanh Thu từng nói “thần binh gia tăng tốc độ tu luyện cho chủ nhân”.
Nếu như Thanh Thu biết được trường thương có thể “hút nội lực” của người khác để bản thân tăng tiến nhanh chóng thì không có lý do gì lại bỏ qua “thần binh” được. Dù sao đây cũng là cơ hội để Thanh Thu chữa trị tình trạng của bản thân.
Đây chính là tin tức chênh lệch mang đến phán đoán sai lầm, Lý Thiên Dương không biết được Thanh Thu là một võ giả, càng không biết Thanh Thu đọc qua “nguyên tác” hiển rất rõ năng lực của hắn và trường thương.
Dựa vào phán đoán cho nên Lý Thiên Dương cũng không có địch ý với Thanh Thu, cũng bất giác cảm thấy hơi thua thiệt đối phương từ đó giảm xuống sự e ngại. Cuối cùng dẫn đến việc Lý Thiên Dương tìm đến Thanh Thu, mở rộng quan hệ hợp tác.
Thanh Thu yên tĩnh nghe nhưng cũng không làm ra đáp lại, hắn chú ý đến một chi tiết khác. Yên Vũ Lâu là một thế lực nhỏ dưới tay Lý gia, không biết do ai phụ trách nhưng giống như chuyên làm một số việc mờ ám. Có thể coi như đây là tổ chức sát thủ hoặc quân cảm tử.
Bởi vì tính chất của Yên Vũ Lâu cho nên tổ chức này hẳn là rất khó thẩm thấu, vậy mà cũng bị người xâm nhập vào, thật sự là một vấn đề nghiêm trọng. Lý Thiên Dương đặc biệt đề cập đến Yên Vũ Lâu, hẳn là còn có chuyện gì ở trong đó.
Về phần “người đặc thù” có lẽ chính là đám “dược nhân” mà Thanh Thu cảm ứng được khi trước, trong lòng Thanh Thu hiểu rõ nhưng không nói ra. Đang chờ đợi Lý Thiên Dương tiếp tục nói.
Không đợi được Thanh Thu phản hồi thì Lý Thiên Dương chỉ có thể nói tiếp.
“Bọn hắn thẩm thấu rất nhiều thế lực, dẫn dắt rất nhiều chuyện tạo thành xung đột, cuối cùng đều tập trung chỉ hướng về Hà gia”.
Thanh Thu gật đầu, im lặng một lúc liền hỏi.
“Ngươi có chứng cứ không?”
Lý Thiên Dương trầm mặc, hắn không có chứng cứ mà chuyện này liên lụy quá lớn, không phải chỉ dùng lời nói là có thể thay đổi. Không có đủ uy tín hay chứng cứ sẽ không thể thuyết phục bất kể kẻ nào, thậm chí một phương hướng khác là quyền lực cùng sức mạnh cũng không đủ để người khác nghe theo lời nói của hắn.
Thanh Thu nhấp một ngụm trà, không những không vội vàng mà còn có một loại biểu hiện ung dung nhàn nhã làm cho mí mắt của Lý Thiên Dương không khỏi giật giật. Trong lòng vội muốn chết nhưng không thể phát tác ra được.
Lẳng lặng một hồi rất lâu thì Thanh Thu đột nhiên lên tiếng nói.
“Ta nghĩ có người thích hợp bộc lộ chuyện này hơn là ta”.
Lý Thiên Dương lộ ra nghi hoặc cùng chờ mong. Đang lúc Thanh Thu muốn làm điều bí hiểm thì lại nghe được tiếng bước chân vội vàng, Thanh Thu liền nhoẻn miệng cười, một tay lật lên chén mới, một tay nâng ấm ung dung rót nước.
Châm xong chén trà thì một tiếng hô lớn từ cửa biệt viện truyền đến.
“Lạc Thanh Thu! Ta tới”.
…
p/s: Hôm nay đi làm về muộn, chương này chưa rà soát chính tả!!!