Chương 30: Rèn luyện
Sau khi trở về thì Thanh Thu để cho Tiểu Tuệ đi đặt làm một chiếc sáo theo bản vẽ của Toái Thần Tiêu Pháp. Thanh Thu không có ý định cho Tiểu Linh hay Tiểu Tuệ tu luyện võ kỹ này, tình huống của các nàng không giống với Thanh Thu cho nên không cần vẽ vời thêm chuyện.
Thanh Thu dự định truyền cho bọn hắn Mạn Thiên Phi Vũ, tuy không phải võ kỹ mạnh mẽ gì nhưng đủ cho hai người sử dụng phòng thân. Dù sao hắn không yêu cầu hai người tranh đấu liều mạng, trọng tâm vẫn phải đặt trên Tung Hoành Vạn Lý.
Đương nhiên là chép võ kỹ ra sách cho các nàng tu luyện, dù sao Thanh Thu còn chưa luyện tập thành công thì sao mà chỉ dạy được. Thanh Thu dành chút thời gian ghi chép võ kỹ giao cho Tiểu Linh, sau đó liền bắt đầu ở trong thư phòng chơi đùa thất huyền cầm.
Nhưng rất nhanh Thanh Thu liền từ bỏ võ kỹ này. Trong phòng có sẵn thất huyền cầm nhưng Thanh Thu không biết chơi, dù sao trước kia không có năng lực bỏ ra nhiều thời gian để học tập. Thanh Thu biết tên gọi các dây, một số kỹ thuật tay để chơi đàn nhưng thuộc là một chuyện, đàn tấu thành khúc lại là một chuyện khác.
Sau khi thấy mình không thể đàn hoàn tất một khúc nghiêm chỉnh thì Thanh Thu liền từ bỏ, không lãng phí thời gian ở việc này.
Tàn nhật dư huy, hoàng vân vạn dặm. Thanh Thu đi ra khỏi thư phòng thì sắc trời đã muộn, không khí trở nên mát mẻ hơn rất nhiều. Thanh Thu ngồi vào trong thủy đình, trong tay còn cầm theo một hộp thức ăn cho cá.
Thức ăn cho cá này được điều chế riêng, chuyên để cho mấy công tử tiểu thư thích chăn cá làm thú vui. Thức ăn được bóp thành viên tròn nhỏ cỡ đầu đũa, ném vào trong nước sẽ nổi lên để cá cảnh phải xuất hiện sát mặt nước.
Đồng thời loại thức ăn này có tính nghiện nhẹ để cho cá cảnh nhanh chóng tụ tập đến. Thanh Thu mân nhặt một viên thức ăn cho cá, sau đó lật tay bắn viên thức ăn ra ngoài.
Nhanh, mạnh, thẳng tắp. Không có quá nhiều huyền diệu, đơn thuần là vận nội lực bao bọc đồ vật sau đó dùng lực lượng bắn ra ngoài, thậm chí mang theo một tiếng xé gió nhẹ giống như tên bắn.
Viên thức ăn phóng ra hơn mười thước, đánh gãy một cọng lá sen ở phía đối diện ao nước. Lá sen rơi xuống, chậm rãi đáp vào trên mặt nước. Viên thức ăn sau khi va chạm đã vỡ nát thành mảnh vụn mịn, cuối cùng chỉ dư lại một lớp váng bụi tung bay trên mặt nước. Không bao lâu liền có mấy con cá chép đỏ nhanh chóng bơi đến, sống lưng đều nổi lên mặt nước, đảo lượn một vòng không ngừng nuốt vào váng bụi, lọc nhả ra nước trong.
Viên thức ăn không quá cứng, khô dễ dàng bị bóp thành bột cho nên uy lực có hạn. Thanh Thu lại bắn ra một viên thức ăn bay ra hơn mười thước, xuyên qua mặt nước đập vào trên thân cá chép. Tạm thời Thanh Thu chỉ có thể làm đến mức độ này, xa hơn mười thước thì khó mà đánh trúng được, cần phải luyện tập lâu dài.
Thủ pháp của Mạn Thiên Phi Vũ rất đặc biệt, bất kể hình dáng ám khí nào đều có thể đánh thẳng ra ngoài, chẳng qua thay đổi một chút cách cầm nắm ám khí là có thể phóng ra được. Thông qua nội lực cùng cách cầm nắm làm cho ám khí phát ra ngoài sẽ chậm rãi xoay tròn giống như một mũi khoan, đảm bảo cho quỹ đạo đường bay được thẳng tắp.
Nhưng mà bởi vì ném thẳng tắp cho nên để người dễ dàng né tránh cùng với khoảng cách càng xa thì càng dễ lệch khỏi dự tính, cho nên người sáng tạo mới muốn dùng lượng lớn ám khí bao trùm xuống gia tăng hiệu quả.
Nói đến uy lực cũng không kém, viên thức ăn có thể va lật ra cá chép cách mười thước, làm cho nó có cảm giác bị va chạm nhẹ thì đổi lại là một cái ám khí thông thường có thể xuyên vào thân thể nó, tạo thành vết thương.
Thanh Thu đùa cá chép nửa giờ đồng hồ liền thu tay lại, không phải đã luyện thành mà là hắn đã chơi chán, cũng đến thời gian tắm rửa cùng chuẩn bị ăn tối.
Cứ như vậy, sau hai ngày thì Thanh Thu đã thành thạo thủ pháp phóng ám khí, đang luyện tập một lần phóng ra nhiều ám khí cùng với việc liên tiếp xuất thủ trong thời gian ngắn.
Dựa theo võ kỹ miêu tả thì trong một giây phóng ra mười chiếc ám khí coi như tiểu thành, phóng ra ba mươi ám khí trở lên coi như đại thành. Hiện tại thì Thanh Thu chỉ có thể phóng ra hai viên thức ăn một lần, trong vòng một giây có thể xuất thủ hai lần, dùng hai tay tổng cộng có thể phóng ra tám viên thức ăn bao trùm xuống, còn cách tiểu thành một khoảng nhỏ.
Hôm nay Tiểu Tuệ liền lấy cây sáo trở về, Thanh Thu liền chuyển sang nghiên cứu võ kỹ Toái Thần Tiêu Pháp.
Cây sáo dài sáu tấc, không biết làm từ kim loại gì nhưng mang lại cảm giác lạnh buốt, thành sáo bên ngoài rất mỏng nhưng nếu nhìn qua ống thổi thì có thể thấy được phần giữa khá dày. Cây sáo chỉ có sáu nốt, khoảng cách giữa các lỗ không đồng đều mà có cách biệt khác nhau.
Cầm vào tay mang đến cảm giác mát lạnh mà đầm tay, ít nhất cũng nặng hơn nửa cân, thậm chí có thể dùng làm gậy để đánh người.
Thanh Thu áp miệng lên, nhẹ nhàng thổi một tiếng.
Âm thanh mang theo cảm giác dày nặng, vững vàng mà không rung một chút nào tạo nên độ “trong” nhất định, hoàn toàn không có sự “sắc” của sáo kim loại. Thanh Thu vận chuyển nội lực theo Toái Thần Tiêu Pháp, một phần nội lực thì bao trùm lên toàn bộ cây sáo.
Sau đó phân chia nội lực không còn bao phủ đồng đều nữa mà tập trung tại một cơ quan ở trong cây sáo, không phải cơ quan gì rất phức tạp mà là một lá kim loại dày nằm giữa thanh sáo, một đầu của lá kim loại gắn vào ống sáo, một đầu thì lơ lửng giữa ống mà không chạm vào bất cứ nơi nào.
Nội lực tụ tập vào trên lá kim loại giống như muốn làm cho lá kim loại cứng dày này cong lại, miệng khẽ thổi, sáu ngón tay chậm rãi đậy cùng thả trên từng nốt nhạc.
Tiếng sáo ù ù tựa như một ngọn núi lớn hơi trượt về phía trước, nặng nề trầm lắng. Nhưng mà âm thanh vang lên lại không thành nhịp điệu cụ thể, giống như tiếng vang vọng chứ không từ từ đi xa chứ không phải trờ thành một bài diễn tấu.
Loảng xoảng!
Tiểu Tuệ đang bưng một đĩa nho đi về phía Thanh Thu đột nhiên cảm thấy trong lòng bồn chồn, một cỗ cảm giác rờn rợn để cho nàng bất giác rùng mình một cái, đánh rơi đĩa nho xuống đất, vỡ tan tành.
Thanh Thu dừng lại, khi vừa thổi hơi thì Thanh Thu đã cảm thấy lòng bàn tay tê tê giống như ống sáo hóa thành vô số con kiến nhỏ động chạm vào làn da của hắn.
“Không sao chứ?”
Thanh Thu tiến đến hỏi thăm Tiểu Tuệ. Chỉ thấy sắc mặt của Tiểu Tuệ lúc này đã trắng bệch, hoảng hốt bần thần. Bị Thanh Thu gọi một tiếng mới giật mình tỉnh lại, cuống quýt nói.
“Tiểu thư, ta..vừa rồi không phải cố ý”.
Thanh Thu nắm lấy bả vai của Tiểu Tuệ để nàng đừng luống cuống như vậy. Đợi một hồi thì Tiểu Tuệ mới bình tĩnh lại, Thanh Thu hỏi.
“Vừa rồi có cảm giác gì?”
Tiểu Tuệ hít thở sâu mấy hơi, nhíu nhíu mũi nhăn nhó ấm ức nói.
“Ta cũng không biết có việc gì, chỉ đột nhiên cảm thấy lo sợ bất an giống như bị dã thú nhìn chằm chằm rồi tiến đến gần”.
Thanh Thu gật đầu an ủi nói.
“Không sao, ngươi ngồi nghỉ một chút dưỡng lại tinh thần đi”.
Thanh Thu nói xong cũng ngồi về ghế đá bắt đầu suy nghĩ tình trạng của Tiểu Tuệ. Không thể nghi ngờ đối phương bị ảnh hưởng bởi tiếng sáo của Toái Thần Tiêu Pháp, hơn nữa không có bất cứ lực chống cự nào liền tạo thành ảnh hưởng.
“Là sóng âm à?”
Thanh Thu tự nghĩ ở trong lòng, lại nhớ đến cách vận chuyển nội lực khi thi triển võ kỹ. Không giống với võ kỹ khác là phải chuyển nội lực đến vũ khí hoặc nơi bộc phát lực lượng, Toái Thần Tiêu Pháp cần vận chuyển nội lực liên tục trong người, sau đó từ vị trí các huyệt vị nhất định tỏa nội lực ra ngoài tạo thành nội lực hộ thể, khiến cho lớp nội lực bảo hộ này cũng vận chuyển không ngừng.
Làm như vậy có lẽ là để bảo hộ bản thân, tránh cho bị võ kỹ của chính mình phản phệ. Phải điều động nội lực theo hai hướng khác biệt làm cho võ kỹ này trở nên khó tu luyện hơn, yêu cầu võ giả nhị lưu mới có thể dùng toàn lực thi triển.
Nhưng mà dùng nội lực hộ thể cũng có khả năng ngăn chặn lại võ kỹ này, chỉ cần có một chút kỹ xảo tạo ra chấn động triệt tiêu đi âm thanh rung động là được. Cho nên võ kỹ này tu luyện khó khăn mà gặp phải kẻ có kinh nghiệm liền không có nhiều tác dụng nữa. Độ khó tu luyện rất cao, uy lực ở mức tạm ổn mà lại dễ dàng bị người ngăn cản, quả nhiên chỉ là võ kỹ thông thường, không phải tuyệt kỹ tuyệt học gì.
Thanh Thu không thất vọng bởi vì lựa chọn võ kỹ để mở mang kiến thức thôi, trong tình cảnh trước mắt thì Thanh Thu sẽ không tốn nhiều thời gian vào cầm phổ và tiêu pháp. Hắn có thể nhanh chóng luyện được võ kỹ bởi vì nội lực hùng hậu và lực khống chế mạnh mẽ, nhưng để tinh thông thì còn cần một khoảng thời gian dài để luyện tập, nội lực của Đại Hải Quy Nguyên Quyết còn không thể khống chế tỉ mỉ, muốn tiến bộ nhanh chóng là chuyện không thể nào. Mà rất rõ ràng là tốn công sức rèn luyện ám khí càng có lợi hơn.
…
p/s: Cầu đề cử!!!