Chương 162: Tiến bộ
Kiếm ngân bay lượn xuyên qua không trung, vọt hơn năm thước cuối cùng rơi xuống mặt đất chém ra một khe rãnh kéo dài ba thước, độ sâu không rõ ràng, vết cắt láng mịn lộ rõ sắc bén.
Ngân mang thoáng qua liền mất, lưỡi kiếm nối tiếp ở phía sau, Thanh Thu tránh đi ngân mang sau đó trở tay liền có đao xuất hiện ở trong tay, Tử La giống như bị Thanh Thu rút ra từ hư không, nắm vào trong tay, trở tay cũng là một đao bổ tới.
Không có phóng nội lực ra hay ngưng tụ thành hình khí nhận, thuần túy chính là dùng vũ khí chém về phía trước, thi triển một trong những chiêu thức của Cuồng Phong Đao Pháp.
Bạch Linh Nguyệt tiến đến, kiếm pháp nhẹ nhàng như múa, phiêu dật lại nhanh chóng, từng kiếm đánh ra lại chặt đứt tiết điểm phát lực, làm cho đao pháp của Thanh Thu không thể bộc phát ra lực lượng lớn nhất, nửa đường liền bị đánh gãy phải làm ra biến chiêu.
Xét về mặt lực lượng thì Bạch Linh Nguyệt kém hơn Thanh Thu rất nhiều, va chạm trực tiếp rất thiệt thòi. Nhưng Bạch Linh Nguyệt lại có thể bằng vào Tri Nhân Quyết chiến đấu trực diện mà không bị đẩy lùi, hơn nữa so với trước kia thì ứng biến trong kiếm pháp của Bạch Linh Nguyệt càng nhanh gọn mau lẹ hơn, cũng thong dong nhẹ nhàng hơn.
Thậm chí không còn cần phải dựa hoàn toàn vào ánh mắt mà dùng cảm giác cùng suy tính, dần dần đạt đến “liệu địch tiên cơ”. Người ngoài nhìn vào liền thấy giống như Bạch Linh Nguyệt đâm kiếm ra sau đó Thanh Thu liền vung đao chém vào, tự mình đâm đầu đến, lộ ra tương đối ngu ngốc.
Giao đấu hơn năm mươi chiêu sau Bạch Linh Nguyệt vẫn ngăn chặn không có sơ hở, giống như một cái đập nước không lọt một giọt nước nào, Thanh Thu không thể đánh ra một đòn tấn công hiệu quả nào.
Cảm thấy làm nóng người không sai biệt lắm, Thanh Thu bắt đầu vận dụng thêm sức mạnh, từ mấy trăm cân đến cả ngàn cân, thống nhất cả lực lượng thân thể lẫn nội lực đánh ra ngoài, lực lượng thậm chí đã vượt qua nghìn cân.
Tu luyện Nhục Bì Tinh Kim lâu như vậy, lực lượng của Thanh Thu đã một lần nữa tiếp cận giới hạn của thân thể lần thứ hai, mấy ngày gần đây đã không thể cảm thấy khí lực tăng trưởng nữa, chỉ là cơ bắp trở nên càng rắn chắc.
Dù vậy kết hợp với nội lực thì lực lượng của Thanh Thu đã chẳng thua kém những cao thủ tích lũy lâu năm, nhất là đã có thể thống hợp lực lượng thân thể cùng với lực lượng từ nội lực, cộng dồn bộc phát ra chứ không rời rạc như trước.
Kỳ thực so với trước đây thì lực lượng của Thanh Thu tăng lên không bao nhiêu cả, dù sao hắn đã dùng khí huyết rèn luyện cánh tay của mình, không gian phát triển về lực lượng hết sức có hạn.
Lúc trước chỉ có cánh tay có lực lượng to lớn, hiện tại là toàn bộ cơ thể, nhưng tính toán rõ ràng thì tăng tiến mới hơn trăm cân, không thể để cho Thanh Thu vận dụng lực lượng ngàn cân trong mỗi động tác được.
Chuyện này phải nhờ vào việc rèn luyện võ kỹ, cuối cùng phát huy ra toàn bộ lực lượng thân thể rồi kết hợp với nội lực vào trong chiêu thức, chính là thống hợp lực lượng toàn thân.
Chuyện này nói nghe thì dễ, thực tế muốn tổng hợp toàn bộ lực lượng thân thể cùng lực lượng nội lực lại là chuyện không dễ dàng, dù sao đây là hai cỗ lực lượng khác nhau, khi tổng hợp thì sẽ sự tiêu hao, giống như lúc trước Thanh Thu chỉ có thể đánh ra lực lượng sáu bảy trăm cân đã là cực hạn.
Khi đó lực lượng thân thể của Thanh Thu đã hơn ba trăm cân, hiện tại chỉ tăng tiến thêm một trăm cân lại có thể đánh ra hơn nghìn cân đủ thấy trước đây hao tổn khá nhiều chứ không phải lực lượng của Thanh Thu tăng lên nhiều.
Việc này không có đường tắt, chỉ có thể thông qua rèn luyện đến thông thạo để hoàn thành, nhưng không phải cứ cắm đầu cắm cổ rèn luyện là sẽ có hiệu quả, còn cần lĩnh ngộ ra phương thức chính xác phù hợp với bản thân. Mỗi người có thiên phú khác biệt, thân thể khác biệt, nội lực cũng khác biệt cho nên người ngoài rất khó mà giúp đỡ được, chỉ có thể tự thân tìm tòi.
Đại đa số người đều chỉ có thể phát huy ra đến bảy thành lực lượng tổng hợp, cho dù rèn luyện cũng khó mà tiến thêm được, ba thành lực lượng bị tiêu hao giống như không thể tránh khỏi.
Thanh Thu không hề ngoại lệ, thậm chí lúc trước hắn chỉ có thể phát huy ra sáu thành lực lượng tổng hợp. Hiện tại hắn có một đột phá nhỏ, có thể giảm thiểu hao tổn xuống còn hai thành, phát huy ra tám thành lực lượng tổng hợp, cả thân thể cùng nội lực có thể đánh ra hơn nghìn cân chưa kể việc thi triển thêm võ kỹ.
Nếu như có thể thi triển tuyệt học, một đao chém xuống có thể đạt đến gần ba nghìn cân, đã có thể tiếp cận uy hiếp được cao thủ tuyệt đỉnh trong truyền thuyết. Tất nhiên chỉ xét lực lượng thì không có ý nghĩa gì.
Thanh Thu dùng ra toàn bộ lực lượng, Bạch Linh Nguyệt lâm vào thế yếu liền rút lui ngay lập tức, đi đến khoảng cách hơn mười thước, ngoài tầm tấn công của Thanh Thu. Không phải cách mười thước không thể tấn công mà là ở khoảng cách này có đủ thời gian để làm ra phản ứng, võ giả nhất lưu có nhanh đến đâu cũng không thể đánh lén hiệu quả khi đề phòng ở phạm vi này được.
Bạch Linh Nguyệt nâng kiếm ngang ngực, khẽ cười nói.
“Làm nóng người như vậy là đủ rồi, nên dùng ra bản lĩnh thật sự”.
Nếu như Thanh Thu không dùng lực lượng áp đảo Bạch Linh Nguyệt thì khó mà để cho nàng lui bước, thậm chí sẽ bị Bạch Linh Nguyệt dồn ép đến không đường có thể trốn.
Chỉ có thể nói “kỹ” của Bạch Linh Nguyệt đã đầy đủ “xảo” tự thành đường lối cùng bản năng của riêng mình, phản ứng nhanh đến không cần dựa vào thị lực làm cho Thanh Thu cũng rất khó khăn mới theo kịp.
Khó khăn mới có thể theo kịp chứ không phải không thể bắt kịp, dù sao động thái thị lực của hắn thật tốt, khi còn là võ giả nhị lưu đã có thể bắt được động tác của võ giả nhất lưu, hiện tại chỉ mạnh hơn chứ không yếu. Dù vậy cũng phải tập trung toàn bộ tinh thần mới có thể bắt kịp được động tĩnh của Bạch Linh Nguyệt, đủ thấy Bạch Linh Nguyệt có tốc độ nhanh thế nào.
Nhanh ở đây không chỉ từ động tác của nàng mà là từ khi tiếp nhận thông tin, thậm chí còn không cần thông qua suy nghĩ mà từ bản năng phản ứng thực thi hành động, từ đó tạo thành tốc độ nghiền ép đối thủ.
Tốc độ của Thanh Thu cũng nhanh đến cực hạn, nhưng chỉ là động tác nhanh đến cực hạn lại vẫn phải thông qua suy nghĩ để điều khiển, từ đó kém hơn một chút, chỉ là một chút lại hiện ra vô cùng rõ ràng trong chiến đấu.
Đáng tiếc lực lượng của Thanh Thu lại mạnh hơn quá nhiều, thuần túy tốc độ nhanh chóng cùng lực lượng mạnh mẽ chính là phương hướng mà Thanh Thu đang phấn đấu cùng luyện tập.
Vận chuyển nội lực chảy xuôi toàn thân, tay phải cầm đao phát ra tiếng nổ lốp đốp vàng giòn, từng tầng nội lực chồng chất lên trên lưỡi đao, u quang hơi lóe lên phát ra khí thế trầm trọng mà nguy hiểm.
“Chiêu này vừa mới hoàn thiện, ngươi cẩn thận một chút”.
“Đao Quyết – Bát Phương Câu Diệt”.
Thanh Thu nâng đao, nói xong liền biến mất tại chỗ. Trời trong nắng ấm, Bạch Linh Nguyệt liền thấy được một mảnh bóng râm che phủ, hơi nâng mắt liền thấy một thay đao đang bổ xuống, Thanh Thu xuất hiện ở trước đỉnh đầu của Bạch Linh Nguyệt, hung hăng chém xuống.
Một đao này không lưu chút dư lực nào, lực lượng khổng lồ thậm chí chưa rơi xuống đã đè ép khu vực quanh người Bạch Linh Nguyệt không thể nổi lên chút gió nào, khí thế dồn xuống để người ta thấy được áp lực nặng nề.
Bạch Linh Nguyệt thấy thế cũng không kinh hoảng, một chiêu này có khí thế thật mạnh, lực lượng to lớn cũng đem theo áp lực kinh khủng nhưng Bạch Linh Nguyệt cũng có chiêu thức của mình.
Từ khi khống chế được sợi sát niệm kia đã qua ba tháng, ban đầu vận dụng cũng khó khăn nhưng dần dần liền quen thuộc, sau đó Bạch Linh Nguyệt cũng thử sáng tạo võ kỹ dung nhập sát niệm kia để nâng cao uy lực của chiêu thức.
Vừa vặn, cũng có một chiêu mà nàng mới hoàn thiện, còn chưa kịp thử nghiệm. Mỗi ngày đều dành ra hai giờ đồng hồ giao thủ với nhau, Bạch Linh Nguyệt đã sớm quy thuộc từ chiêu thức đến lực lượng của Thanh Thu, cho dù đây là chiêu thức mới thì Bạch Linh Nguyệt cũng ước lượng ra uy lực của một đòn này, cho nên cực kỳ tự tin tung ra chiêu thức mới của mình.
Chỉ thấy lưỡi kiếm của Bạch Linh Nguyệt hơi sáng lên, kiếm khí ngưng ngân lại pha trộn hai sợi tơ một đỏ cam một tím thẫm quấn quýt đan vào nhau, sau đó kiếm ngân chậm rãi chuyển sang màu đen, hai sợi tơ cũng hoàn toàn hòa trộn.
Cuối cùng lưỡi kiếm của Bạch Linh Nguyệt triệt để biến thành màu đỏ thẫm, hào quang xung quanh lại là một màu đen đậm đặc, nóng rực mà sắc bén.
Kiếm Quyết – Sát Tẫn.
Bạch Linh Nguyệt vung kiếm chém ngược từ dưới lên trên, va chạm trực tiếp cùng với lưỡi đao của Thanh Thu, tốc độ không phải rất nhanh nhưng khí thế mười phần, sắc bén đến toàn thân cũng cảm thấy đau nhói như bị kim đâm đến.
Ầm ầm!
Đao kiếm giao kích truyền ra một tiếng sấm vang, mặt đất nổ tung, rung chuyển giống như là động đất, bụi đất bị cuốn lên giống như khói mù. Đợi đến bụi đất tan đi, Thanh Thu đã hạ xuống mặt đất, Bạch Linh Nguyệt vẫn đứng nguyên tại chỗ nhưng đã thu kiếm về vỏ.
Một thước quanh người Bạch Linh Nguyệt hoàn hảo không tổn hại gì, nhưng mặt đất từ một thước lan về xung quanh nổi lên tám đường vết cắt sâu đến hai ba thước, kéo dài đến sáu thước về phía bên ngoài, chỉ là vết cắt không nhẵn mịn mà càng giống như bị xé rách.
Từ trên cao nhìn xuống liền thấy được hình dáng của một hình tròn bị bổ ra làm tám phần, nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy được một sợi tơ ở trên đồ hình này. Sợi tơ rất mảnh nhưng kéo dài hơn mười thước, chính là vết kiếm của Bạch Linh Nguyệt chém về phía trước, kéo dài hơn mười thước về một hướng, xé mở một góc của đồ hình.
Thanh Thu cất đao về vỏ, điều chỉnh hô hấp xong liền nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt hỏi.
“Ngươi vận dụng sợi sát niệm kia tạo thành tác dụng quá lớn, vậy mà có thể đánh tan nội lực của ta”.
Bạch Linh Nguyệt ngoắc ngoắc khóe môi, hơi cong lên cười rất khẽ.
“Ta đã biết sợi sát niệm này là vật gì”.
…
p/s: Quá buồn ngủ, không biết có gõ sai chính tả chỗ nào không, mai xem xét sửa lại vậy. Cầu đề cử!!!