Chương 161: Giải quyết
Mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân, Bạch Linh Nguyệt không phải đột nhiên lại ngủ nhiều hơn mấy giờ đồng hồ không phải tình huống trở nên nghiêm trọng mà bởi vì Bạch Linh Nguyệt có thao tác nào đó dẫn đến.
Nhìn thấy đôi đông tử tỏa ra hào quang tím nhạt tràn đầy tỉnh táo, trong lòng Thanh Thu thoáng yên tâm một chút. Cần phải thấy tận mắt mới tin được, dù sao chuyện đột ngột trở nên nghiêm trọng lại bởi vì giải quyết được vấn đề thì có hơi kỳ quái.
Giống như chuyện một người đang sốt li bì mấy ngày, đột nhiên nhiệt độ tăng vọt lên lại là dấu hiệu của sự khỏi bệnh vậy, hoàn toàn không đáng tin. Chỉ sợ đột nhiên trở nên lạnh ngắt chứ nói gì đến khỏi bệnh.
Bạch Linh Nguyệt đoán được Thanh Thu đang suy nghĩ gì, nhẹ nhàng vận chuyển một sợi nội lực lên đầu ngón tay, sợi nội lực tím đen lại lẫn lộn chút màu vàng cam trở thành màu sắc vô cùng đặc biệt.
Ngón tay nhẹ nhàng điểm về phía Thanh Thu, tốc độ ngón tay rất chậm, giống như người bình thương hời hợt đưa ra. Chỉ là một ngón tay thông thường Thanh Thu lại cảm thấy vô biên sát ý đập vào mặt, một ngón tay kia giống như một thanh kiếm khổng lồ khóa chặt chính mình, toàn bộ tinh thần bị sát ý đóng băng, đâm nhói đến khó mà có ý nghĩ sinh ra được.
Tuy rằng thất thần trong chốc lát thì Thanh Thu đa cưỡng ép tỉnh táo lại, nội lực trong người vận chuyển cuồn cuộn muốn lập tức làm ra đòn phản kích một cách mạnh mẽ. Nhưng chỉ thất thần trong chốc lát như vậy đã đủ để đầu ngón tay của Bạch Linh Nguyệt chạm vào giữa trán của Thanh Thu.
Từ đầu ngón tay truyền đến cảm giác ấm áp, nóng hơn thân nhiệt thông thường.
Thanh Thu kiềm chế lại nội lực ở trong người, ánh mắt nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt có chút phức tạp. Ở trong chiến đấu chỉ cần sơ hở ngắn ngủi như vậy đã có thể quyết định sinh tử rồi.
Giống như việc Bạch Linh Nguyệt dùng ngón tay chạm đến mi tâm của Thanh Thu, nếu như Bạch Linh Nguyệt vận dụng kiếm ngân cùng bộc phát ra lực lượng từ nội lực thì Thanh Thu sẽ bị một ngón tay này đâm ra một cái động ở trên trán.
Nhục Bì Tinh Kim còn chưa luyện thành, Thanh Thu hoàn toàn không thể chống đỡ được kiếm ngân, cùng lắm là giảm bớt uy lực để kịp thời tránh đi tổn thương trí mạng chứ không phải bị đâm một cái thông thấu mà mất mạng.
Lại nói để cho Bạch Linh Nguyệt đả thương thì nội lực của Thiên Độc Quyết kia đủ muốn mạng của bất cứ người nào.
Không thể không nói Bạch Linh Nguyệt vận dụng được sợi sát ý kia làm cho lực chiến đấu của nàng tăng vọt, vận dụng như thế đã dễ dàng để Thanh Thu cảm thấy không bằng.
Nhưng mà đây chỉ là trường hợp bất ngờ, Thanh Thu không có sự chuẩn bị gì, đồng thời không phải đang trong một trận chiến thật sự, chỉ có tác dụng thử nghiệm tham khảo mà thôi, thực chiến sẽ rất khác biệt.
Có rất nhiều chi tiết cần phải nghiệm chứng nhưng Thanh Thu không có nắm chắc chống cự lại sát ý quấy nhiễu tinh thần, dù sao sát ý của Bạch Linh Nguyệt ngưng tụ lại từ một hơi đồ sát mấy trăm người mà thành, không phải người bình thường có thể so sánh được.
Sau khi biết phương pháp của Bạch Linh Nguyệt thành công, lại chứng kiến sự lợi hại, Thanh Thu nói.
“Rất lợi hại, có thể ảnh hưởng trực tiếp đến tinh thần, không phải võ giả thông thường có khả năng ngăn cản. Có lẽ ngươi nên hoàn thiện nó thành võ kỹ, chiến lực sẽ mạnh mẽ hơn nhiều”.
Bạch Linh Nguyệt thu tay về, thở dài nói.
“Tạm thời còn không làm được, vận dụng một chút như vậy đã tiêu hao rất nhiều lực lượng tinh thần, hành động như vừa rồi cũng phải mất một ngày mới khôi phục được”.
Thanh Thu nghe vậy gật đầu, tiêu hao lớn là một chuyện bình thường, dù sao sát ý kia không hoàn toàn bắt nguồn từ bản thân Bạch Linh Nguyệt, bên trong còn trộn lẫn cái gì đó.
Không sáng tạo thành võ kỹ cũng không có vấn đề gì, không phải chuyện quá quan trọng. Chủ yếu là Bạch Linh Nguyệt không gặp phải nguy hiểm nữa, có thể an tâm đi tu luyện.
Nghĩ đến chiến lực của Bạch Linh Nguyệt có thể lại tăng lên, Thanh Thu trước khi rời đi liền nói.
“Ngươi khôi phục cho tốt đi, sau này chúng ta dành thời gian luận bàn một chút, rèn luyện võ kỹ tránh cho toàn thân rỉ sét”.
Bạch Linh Nguyệt cười đến híp cả mắt, gật đầu đáp.
“Được rồi”.
Mặc dù tiêu hao không ít lực lượng tinh thần nhưng không đến mức để Bạch Linh Nguyệt lâm vào mê man, uể oải như thiếu ngủ thôi, vẫn có thể hoạt động bình thường được. Người thiếu ngủ đều có thể cưỡng ép giữ tỉnh táo nói gì đến Bạch Linh Nguyệt, thức dậy hoạt động một cách bình thường.
Ngày hôm nay coi như nghỉ ngơi, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi nhìn qua hiện trạng của sơn trại cùng với mấy nữ tử kia. Một tháng các nàng đã sơ bộ nắm giữ được nội lực, bắt đầu rèn luyện võ kỹ nhưng chỉ dừng ở mức ghi nhớ động tác, miễn cưỡng có thể đánh ra uy lực của võ kỹ nhưng phải nắn nót từng chút một, chậm rì rì không có giá trị thực chiến.
Thậm chí còn không thể tính là nhập môn, bởi vì khi thi triển vẫn có khả năng nhỏ xảy ra sai lầm, không thể thi triển ra được. Yêu cầu của cấp độ nhập môn phải là có thể thi triển ra ngoài, mười lần đều không thể thất bại.
Kỳ thực đây mới là tốc độ tu luyện võ kỹ của người bình thường, không phải ai cũng giống như Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, tùy tiện thử mấy lần liền có thể nắm giữ được võ kỹ, luyện mấy ngày liền đạt đến cấp độ tiểu thành, về phần đại thành thì xem cơ duyên thích hợp, nếu không thì khó mà hoàn thành trong thời gian ngắn.
Thanh Thu có thể nhanh chóng nắm bắt được võ kỹ bởi vì khả năng khống chế nội lực của hắn cực mạnh, thao túng nội lực giống như tay chân. Trước đây nội lực của Đại Hải Quy Nguyên Quyết hỗn loạn cuồng bạo như vậy còn bị hắn cưỡng ép khống chế, về sau kết hợp Nguyệt Liên Quyết làm cho nội lực ngưng tụ thành sợi tơ thì khả năng khống chế càng mạnh mẽ, ít người có thể sánh kịp.
Khống chế tỉ mỉ nội lực theo ý muốn, vận chuyển thế nào cũng được, từ đó bộc phát ra lực lượng từ võ kỹ. Lại thêm khả năng ghi nhớ cùng lý giải, dễ dàng liền nắm được bí quyết ẩn chứa trong đó, cuối cùng đạt thành hiệu quả của võ kỹ, thể hiện ra ngoài chính là học được võ kỹ trong thời gian ngắn.
Về phần Bạch Linh Nguyệt chính là thiên phú hơn người, xem thoáng qua liền hiểu, luyện tập một chút liền biết, bỏ ra một ít công sức nghiên cứu liền tinh tường. Có nhiều khi Thanh Thu không tránh khỏi bị thiên phú của Bạch Linh Nguyệt làm cho kinh nghi, thậm chí là hơi ghen tị. Kỳ thực thiên phú của Bạch Linh Nguyệt có thể xưng “vạn người không được một” hiếm người sánh được, chỉ cần sinh ra ý nghĩ có nhu cầu với võ đạo thì nàng chắc chắn có thể lĩnh ngộ ra được, chẳng qua Bạch Linh Nguyệt không quá ưa thích võ học, cho nên không có động lực lĩnh ngộ ra võ học gì đó.
Hiện tại bị Thanh Thu ảnh hưởng, Bạch Linh Nguyệt cũng thường thường nghiên cứu võ học, coi như thú vui trong thời gian nhàm chán chứ không phải ưa thích mãnh liệt hay có mong muốn gì, dẫu vậy vẫn thường xuyên đưa ra được thành quả, thật sự để người ta vô cùng hâm mộ.
“Đại tiểu thư! Nhị tiểu thư!”
Phi Yến thấy Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đi ra ngoài nhìn mấy người luyện công liền vội vàng tiến lên chào hỏi. Mấy nữ tử kia cũng vội vàng thu công đi đến, cung kính chào hỏi.
Sau khi thu phục liền phải có xưng hô thích hợp, Phi Yến đề nghị xưng hô là đại tiểu thư cùng nhị tiểu thư, dù sao số tuổi của hai người không lớn. Nếu xưng hô cách khác lại nghe quá khó chịu, cho nên Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt cũng đồng ý.
Thanh Thu gật đầu một cái, hỏi Phi Yến.
“Gần đây có tính huống gì không?
Phi Yến nhẹ nhàng bẩm báo.
“Bẩm đại tiểu thư, mọi việc trong trại đều rất ổn định, mỗi người đều có thể tự lo liệu cho bản thân lại chuyên cần tập võ không cần phải đốc thúc. Lương thực trong dư lại cũng rất nhiều, đủ để cho chúng ăn đến nửa năm”.
Mọi chuyện trong trại đều do Phi Yến quản lý, Thanh Thu chỉ hỏi thăm qua loa mà thôi, bình thường đều không thèm để ý đến.
Hôm nay chỉ là rảnh rỗi đi ra ngoài quan sát một chút thôi, không phải rất quan tâm xem mấy nữ tử này sinh hoạt có tốt hay không. Nhưng nhìn thoáng qua có vẻ các nàng rất hài lòng, thần thái sáng láng, khuôn mặt cũng không phải rất gầy đến nhô ra xương gò má nữa.
Thanh Thu gật gật đầu, tán dương Phi Yến mấy câu, sau đó nhìn về phía những người khác, nhẹ nhàng nói.
“Các ngươi đã bắt đầu luyện võ rồi, hiện tại để cho ta tới kiểm tra một chút thành quả của các ngươi”.
Đám nữ tử nghe vậy đều thấp thỏm nhìn Thanh Thu, cho đến lúc Thanh Thu đứng ở sân luyện tập cũng không có ai dám tiến lên, lưỡng lự ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta.
Cuối cùng vẫn là Phi Yến dẫn đầu tiến lên.
…
p/s: Cầu đề cử!!!