Chương 158: Sắp xếp
Húc nhật hàm thanh chướng, tình vân tẩy lục đầm.
Bạch Linh Nguyệt chỉ cảm thấy thân thể của mình hơi trầm xuống, toàn bộ lưng eo hơi mỏi một chút mặc dù tư thế này ngủ rất thoải mái nhưng không hữu hảo cho xương sống.
Khẽ cọ sát một chút, giống như mọt con mèo nhỏ không muốn thức dậy nhưng Bạch Linh Nguyệt cảm thấy có gì đó không đúng.
Nằm nghiêng để má nàng đè lên lại không phải là chiếc gối phẳng phiu, tuy rằng mềm mại nhắn nhụi nhưng lại có một chút cảm giác cấn giống như chạm vào vật cứng.
“Ngô ~~!!”
Bạch Linh Nguyệt khẽ ngâm một tiếng, mùi thơm truyền vào chóp mũi kèm theo một cảm giác mát lạnh làm cho Bạch Linh Nguyệt thoáng tỉnh táo lại. Mùi hương này thật quen thuộc, quen thuộc đến Bạch Linh Nguyệt không thấy có gì khác lạ, dù sao mỗi sáng sớm tỉnh lại đều có thể thấy được.
Rất nhanh thì Bạch Linh Nguyệt lấy lại tinh thần, bởi vì mùi thơm này quá gần, không phải thoảng qua mà liên miên không dứt, giống như hương hoa trong vườn cùng với việc áp sát vào bông hoa là hai cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Mi mắt khẽ rung, Bạch Linh Nguyệt vội vàng bật đậy ngồi thẳng người liền đối đầu với một đôi mắt đen nhánh, thanh tịnh lại sâu không thấy đáy. Thanh Thu liếc nàng một cái, nhẹ nhàng chào hỏi.
“Tỉnh rồi?”
Sắc mặt của Bạch Linh Nguyệt không khỏi thoáng đỏ lên, phơn phớt hồng lại giống như người vừa mới chùm chăn ngủ dậy, không rõ là nguyên do gì. Bạch Linh Nguyệt rất nhanh đánh tan ngượng ngùng cùng bối rối, khẽ gật đầu một cái lại bị Thanh Thu trừng mắt nói.
“Tỉnh rồi còn không xuống, đè chết ta”.
Bạch Linh Nguyệt nhanh chóng nhảy xuống khỏi người của Thanh Thu, hai tay vội vàng điều chỉnh quần áo cùng mái tóc cho ngay ngắn. Thanh Thu cảm thấy cả người nhẹ đi hẳn cũng đứng dậy, khẽ bẻ cổ vươn vai, xương khớp phát ra từng tiếng nổ vang. Ngồi một đêm không đến mức bị đè tê liệt nhưng xương khớp đúng là không thoải mái, duỗi người một cái mới tìm lại cảm giác thư thái nhất với bản thân.
Bạch Linh Nguyệt chỉnh lý xong quần áo cùng thả xuống mái tóc mới cảm thấy trên thân mình tràn đầy mùi máu tanh, cau mũi khó chịu. Thời gian sinh hoạt cùng với Thanh Thu đã làm cho Bạch Linh Nguyệt trở nên thích sạch sẽ, hay nói đúng hơn là nàng vốn thích sạch sẽ, hiện tại chỉ càng chú ý hơn, khó mà chịu được mùi vị khác lạ.
Hiện tại nàng có nhu cầu đi tắm ngay lập tức.
Bạch Linh Nguyệt nhìn về phía Thanh Thu, nhẹ nhàng nói một tiếng “cảm ơn” mới quan sát tình cảnh xung quanh. Có chút quen thuộc nhưng không biết đây là nơi nào, trong góc còn xếp một đống vàng bạc châu báu nhìn rất lóa mắt.
“Chúng ta đang ở nơi nào?”
Thanh Thu điều chỉnh lại y phục, lại nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, khẽ nhíu mày nói.
“Đây là trong Tụ Nghĩa Đường, đây không phải chuyện quan trọng. Hôm qua ngươi đã xảy ra chuyện gì?”
Thanh Thu đang đề cập đến chuyện sát ý ngưng tụ trên người Bạch Linh Nguyệt, cho dù trải qua một đêm, đến tận hiện tại thì sát ý vẫn không có dấu hiệu tiêu tan, thậm chí giống như đạt đến sự ổn định nào đó.
Bạch Linh Nguyệt lại giống như không bị sát ý này ảnh hưởng, nếu như Thanh Thu không nói thì nàng cũng không tự nhận ra được. Bị Thanh Thu hỏi như vậy, Bạch Linh Nguyệt cảm nhận thân thể một chút lại hồi ức chuyện ngày hôm qua, suy nghĩ một chút mới nói.
“Ban đầu chỉ là sát ý quá nồng mà thôi, về sau ta cũng không biết vì sao sát ý lại ngưng tụ mà không tiêu tan”.
Vừa nói Bạch Linh Nguyệt vừa thử động chạm đến sát ý ở trong ý nghĩ, sát ý không phải thứ có thể thấy được hay nắm bắt được, nhưng trong suy nghĩ lại giống như có thể định vị đến, giống như có thực thể mà đụng chạm hay sử dụng.
Là một loại cảm giác rất kỳ diệu, khó mà miêu tả được lại không thật sự biết nên sử dụng như thế nào. Điều động cũng không mang lại lợi ích cụ thể gì, nhưng Thanh Thu ở phía đối diện có thể cảm nhận bản thân bị sát ý tập trung, cảm giác vô cùng mãnh liệt đến gần như để thân thể của hắn làm ra phản ứng từ bản năng.
Nội lực trong người khẽ vận chuyển, chuẩn bị bộc phát giống như một con rắn nâng cao đầu, bành căng cổ ra đề phòng bốn phía. Cũng may mà năng lực khống chế của Thanh Thu rất mạnh, nhanh chóng ổn định lại tâm tình. Chuyện này không liên quan đến việc có sợ hãi hay không, giống như đột nhiên có người hù mình một cái, không sợ nhưng thân thể vẫn theo bản năng giật mình.
Chỉ mang đến áp lực về mặt tinh thần nhưng vậy là đủ thay đổi rất nhiều chiến cuộc, chưa kể đến bản chất của nội lực là lực lượng tinh thần cùng khí, nếu như sát ý có thể kết hợp vào bên trong thì uy lực có thể tăng mạnh chứ không phải chuyện đùa.
Bạch Linh Nguyệt giống như cũng nghĩ đến điểm này, chẳng qua nàng điều động nội lực hội tụ đến đầu ngón tay, sát ý gia trì vào bên trong sau đó nhẹ nhàng bắn ra ngoài.
Nội lực nhẹ nhàng đâm xuyên sàn nhà, lưu lại một cái lỗ ngón tay trên mặt gỗ. Quả nhiên nội lực cô đọng hơn, cũng sắc bén hơn nhưng gia trì không được quá nhiều, đổi lại việc phải tập trung tinh thần cùng chậm trễ thời gian thì được không bù mất, nếu khi nào có thể vận dụng tự nhiên như nội lực thông thường thì mới có giá trị chiến đấu.
Nghĩ nghĩ, Bạch Linh Nguyệt nói.
“Có thể là trong hang động kia tích lũy quá nhiều oán niệm chăng, ta có cảm giác rất tương tự với Oán Trầm Châu nhưng vẫn có sự khác biệt, lúc đó cũng không để ý cho lắm, về sau liền thành dạng này”.
Thanh Thu không khỏi vò đầu, chẳng lẽ là chuyện gì đó huyền diệu ngoài tầm hiểu biết của bản thân về võ đạo. Thanh Thu không hiểu ra sao nhưng cũng có một chút suy đoán, cảm thấy mạch suy nghĩ có thể chính xác liền nói.
“Chẳng lẽ sát ý điều động oán niệm ngưng tụ lại trở thành một sợi ý niệm đặc biệt”.
Bạch Linh Nguyệt không biết, cũng không muốn suy nghĩ nhiều, nhu cầu bức thiết của nàng là đi tắm. Bạch Linh Nguyệt nhún vai nói.
“Không vội vàng, ta cần phải đi tắm trước đã”.
Nói xong liền muốn đi ra ngoài tìm chỗ tắm rửa. Vừa mới hé cửa liền thấy một loạt nữ nhân thấp thỏm xếp hàng ở ngoài cửa, khuôn mặt nhợt nhạt lấm lem, hai mắt có quầng thâm rõ ràng, hiển nhiên đêm qua không thể ngủ ngon giấc.
So với ngày hôm qua thiếu di năm sáu người cùng với một đứa trẻ, chỉ còn có chừng mười nữ nhân cùng ba đứa trẻ. Hiển nhiên vẫn có người “thông minh” bỏ chạy trong đêm.
Mười mấy người nhìn thấy Bạch Linh Nguyệt, lại nhìn y phục bị nhuộm màu lập tức bị dọa cho run rẩy, bất giác liền lui lại hai bước, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng. Hôm qua Bạch Linh Nguyệt đồ sát một vòng sơn trại đã đem các nàng dọa cho sợ mất mật, đến hiện tại vẫn còn lưu lại bóng ma trong lòng không thể xóa nhòa.
Thanh Thu cũng đi từ trong Tụ Nghĩa Đường ra, hắn không quan tâm mấy người “thông minh” đã tự mình trốn đi, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về sự lựa chọn của mình, các nàng đã rời đi thì không còn gì liên quan đến hắn cả.
Thanh Thu quét mắt nhìn các nàng một lượt, không tính đến việc các nàng lo lắng bất an thì bản thân các nàng cũng tương đối ốm yếu, hiên nhiên đã trải qua cuộc sống rất không như ý.
Hôm qua chưa kịp làm ra sắp xếp, hiện tại Thanh Thu đã có ý nghĩ rõ ràng rồi, hắn liền lên tiếng nói.
“Đại Lang Trại đã bị phá diệt, các ngươi hiện tại liền tự do, nếu muốn rời đi hay muốn trở về nhà thì vào trong lấy tiền bạc sau đó nhanh chóng rời đi thôi. Có thể lấy được bao nhiêu liền xem năng lực của các ngươi. Nếu như không muốn rời đi hoặc không có chỗ nào có thể đi thì ở lại dọn dẹp sơn trại, ta sẽ ở lại nơi này một khoảng thời gian, các ngươi đi theo ta làm việc là được”.
Mấy nữ tử không khỏi đưa mắt nhìn nhau, trong lòng bất an cùng không chắc chắn, cuối cùng tất cả ánh mắt đều hội tụ đến trên người nữ tử nhìn thành thục nhất. Nữ tử này nhìn cũng tương đối tiều tụy, chỉ là đôi mắt rất sáng, quần áo đơn giả nhưng cũng chỉnh tề, đầu tóc hẳn đã chỉnh lý qua, nhìn gọn gàng hơn những người khác rất nhiều.
Nữ tử này chừng hai hai hai ba tuổi, có thể trong nguy nan mà vẫn có một chút trấn định, chứng tỏ nội tâm nàng tương đối cường đại. Mà những người khác tìm nàng hỏi ý kiến, lấy nàng dẫn đầu, đủ thấy ngày thường nàng cũng thể hiện ra sự đáng tin cậy của mình.
Nữ tử hít sâu một hơi, cố gắng trấn định nhưng trong lòng cũng quấy quýt muốn chết. Nàng thật sự không biết nên làm như thế nào, không dám chắc lời nói của Thanh Thu có thật hay không, nếu lựa chọn rời đi liền bị giết thì các nàng sao phản kháng được. Hôm qua nữ tử áo trắng kia giết đến áo đổi màu, hung ác giết đám ác đồ đến mức những kẻ ngày thường hống hách sợ tè ra quần, các nàng cũng chẳng phải người lương thiện.
Kỳ thực trong lòng nữ tử biết bản thân chỉ có một sự lựa chọn, nàng bị bắt đến nơi này đã ba năm, dựa vào một chút thông minh trải qua không đến mức khốn khó nhưng chẳng tốt đi nơi nào.
Bị sơn tặc giày vò như vậy, nàng còn có thể trở về nhà hay sao? Gia tộc chẳng lẽ lại chấp nhận một vết nhơ lớn như vậy hay sao. Không trở về gia tộc thì nàng còn có đi nơi nào, một nhược nữ tử không có sức tự vệ còn có thể đi đến nơi nào.
Tương lai tràn đầy sự nguy hiểm, trong khi lựa chọn ở lại hầu hạ hai nàng thì ít nhất không có nguy hiểm đến tính mạng ngay được, về phần tương lai xa hơn thì từ từ suy nghĩ thôi.
Nữ tử tiến lên một bước, nhanh chóng quỳ xuống nói.
“Nô gia nguyện nghe hai vị nữ hiệp phân phó”.
Đám nữ tử thấy vậy cũng vội vàng quỳ xuống, đồng loạt nói.
“Nguyệt nghe hai vị nữ hiệp phân phó”.
Cuối cùng chỉ còn một nữ tử lôi kéo con trai của nàng đứng ở một góc, khuôn mặt cấp tốc trở nên tái nhợt, luống cuống không biết làm sao, muốn quỳ xuống lại không muốn quỳ, trong lúc nhất thời cấp bách muốn chết.
Thanh Thu thấy khẽ gật đầu nói.
“Được rồi, đã quyết định liền phải nghiêm túc tuân thủ, nếu không các ngươi sẽ không muốn biết hậu quả như thế nào đâu”.
Lại nhìn về phía hai mẹ con kia, Thanh Thu cũng không có nói lời dư thừa, chỉ tay vào trong Tụ Nghĩa Đường, nói.
“Tiền bạc ở bên trong, ngươi có năng lực lấy được bao nhiêu liền lấy, lấy xong liền có thể rời đi”.
Nói xong mới nhìn về phía nữ tử thành thục nhất kia, nói.
“Đều đứng dậy đi. Ngươi tạm thời làm người quản lý, hiện tại đi thanh lý sơn trại”.
Bạch Linh Nguyệt lúc này đi xuống, chỉ vào hai người nói.
“Các ngươi đi nấu nước nóng, ta cần tắm rửa một phen. Ngươi đi vào trong hầm giam phía kia câu thông với mấy người bị giam trong đó, đãi ngộ giống như các ngươi, muốn ở hay đi tùy vào quyết định của bản thân”.
…
p/s: Cầu đề cử!!!