Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-max-cap-kim-chung-trao-cha-ta-bi-can-ba.jpg

Bắt Đầu Max Cấp Kim Chung Tráo, Cha Ta Bị Cặn Bã!

Tháng 1 31, 2026
Chương 318: Ngọc kinh hồng a ngọc kinh hồng! Tiểu tử ngươi cũng có hôm nay! Chương 317: Bớt nói nhảm! Cho ngươi tiền, ngươi có muốn hay không?
Trêu Chọc Cẩu Lưu Miêu! Thưởng Thức Trà

Trêu Chọc Cẩu! Lưu Miêu! Thưởng Thức Trà!

Tháng mười một 5, 2025
Chương 523: Hết trọn bộ Chương 522: Uyển Du lại thắng
van-ngu-giao-phu.jpg

Văn Ngu Giáo Phụ

Tháng 2 26, 2025
Chương 1068. Con gái của ta Lạc Thiên Y Chương 1067. Điện ảnh phá kỷ lục
deu-trung-sinh-ai-con-duong-dai-gioi-nha-giau-nhat-a.jpg

Đều Trùng Sinh Ai Còn Đương Đại Giới Nhà Giàu Nhất A

Tháng 2 8, 2026
Chương 426: Tiểu Mễ một đời công trình cơ Chương 425: Khỏe mạnh kinh tế sinh thái, cần đủ loại nhân vật
tuoi-gia-tu-tien-ta-truong-sinh-bat-tu.jpg

Tuổi Già Tu Tiên Ta Trường Sinh Bất Tử

Tháng 5 22, 2025
Chương 495. 541: Vị chứng chân tiên! Hoàn Vũ trường sinh tiên Chương 494. 540: Thôn phệ Hoàn Vũ tiền chuẩn bị
ca5ce1daec5a37b9ac2cf96d0148130c

Hồng Hoang: Hỏng Rồi, Thông Thiên Đi Phương Tây Hóa Hình Rồi

Tháng 1 15, 2025
Chương 366. Cá lớn nuốt cá bé, Tiên Tôn ngã xuống Chương 365. Thái độ phách lối, người sau lưng
bat-dau-tap-dich-de-tu-ta-mot-tay-nghien-ep-dai-de.jpg

Bắt Đầu Tạp Dịch Đệ Tử, Ta Một Tay Nghiền Ép Đại Đế!

Tháng 2 9, 2026
Chương 205: Sắc phong đại điển, vô Số đỉnh tiêm thế lực đến đây xem lễ! Chương 204: Thiên Huyền thánh địa, không dưỡng người rảnh rỗi
c1070d5c6629881329ef6a1bc4eac627

Ta Cũng Không Phải Huấn Luyện Sư

Tháng 1 15, 2025
Chương 392. Việc đã đến nước này, ăn cơm trước đi! Chương 391. Lệ đại sư muốn cùng ta kết hôn
  1. Thanh Thu Linh Nguyệt
  2. Chương 157: An trí
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 157: An trí

“Làm xong?”

Đạp trên ánh đèn trở về, ngược theo nguồn sáng làm cho bóng dáng của Bạch Linh Nguyệt trở nên vô cùng rõ ràng, bạch y nhuốm máu bị nhuộm thành viền màu đỏ thẫm, phần còn lại đều phớt hồng, dưới ánh sáng vàng lộ ra càng thêm đỏ tươi, vô cùng nổi bật.

Toàn bộ sơn trại đều chìm trong bóng tối, chỉ có Tụ Nghĩa Đường này là có ánh sáng, cho nên Bạch Linh Nguyệt mới tìm đến. Ở trong Tụ Nghĩa Đường, Thanh Thu đang ngồi trên ghế da hổ ở chủ vị, thấy Bạch Linh Nguyệt bước vào trong cửa liền lên tiếng hỏi.

Nhưng sau đó lông mày của hắn khẽ nhíu lại.

Thanh Thu có thể cảm nhận được sát ý trên người Bạch Linh Nguyệt vô cùng đậm đặc, gần như hóa thành thực chất đâm đến tinh thần của người khác. Sát ý là một loại cảm giác vô cùng kỳ dị khó mà miêu tả chính xác, không phải thể hiện ở vẻ bề ngoài mà là một loại ý chí rung động, lực lượng tinh thần phát tán ra ngoài mang theo tín hiệu tác động đến thế giới.

Sát ý này quá đậm đặc, giết người xong còn không tiêu tan thậm chí còn có dấu hiệu ngưng tụ, sắc mặt của Bạch Linh Nguyệt chẳng có biểu tình gì lại mang đến cho người ta cảm giác lạnh lùng đến rợn cả người.

Ở trong Tụ Nghĩa Đường không chỉ có mỗi Thanh Thu mà còn có bảy tám nữ tử tập trung ở một góc cùng với bốn đứa trẻ. Theo Bạch Linh Nguyệt đến gần, bọn hắn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo giống như đưa thân vào trong ngày tuyết, nhưng lạnh lẽo giống như lưỡi kiếm dán thẳng vào sống lưng, sắc bén như có gai đâm ở sau lưng.

Lạnh lẽo lại mang theo cảm giác chơi vơi giống như người bị treo giữa không trung trên độ cao mấy nghìn thước rồi phải nhìn xuống, hoảng hốt, hoang mang, lo sợ đến nghẹt thở.

Mấy nữ tử cùng đám trẻ bị sát ý trên người Bạch Linh Nguyệt dọa cho sắc mặt trở nên tái nhợt, nhất là linh giác của mấy đứa trẻ nhạy cảm hơn người lớn rất nhiều, trực tiếp bị dọa ngất, hai mắt trắng dã thậm chí còn có dấu hiệu co giật sùi bọt mép.

Sát ý này thậm chí còn ảnh hưởng đến Thanh Thu, ít nhất thì hắn cũng có cảm giác hơi gai người nhưng tác động không quá mạnh. Thanh Thu không khỏi thả xuống quyển sách trong tay, đi đến trước người Bạch Linh Nguyệt, nhìn thẳng đôi mắt của nàng mà nói.

“Ngươi thế nào?”

Nghe được Thanh Thu đặt câu hỏi, ánh mắt của Bạch Linh Nguyệt khẽ lay động một cái, hào quang màu tím quanh đồng tử hơi lóe lên một cái, giống như hàn băng toát ra hàn khí trắng xóa, là dấu hiệu của băng đá tan rã.

Bạch Linh Nguyệt thả kiếm rơi leng keng xuống mặt sàn, vỏ kiếm vẫn còn cắm ở cửa sơn trại cho nên không có nơi để thu vào. Cũng không biết giết đến mệt mỏi hay trong lòng mệt mỏi, Bạch Linh Nguyệt thấy Thanh Thu đi đến trước mặt liền nghiêng người đổ về phía trước, cuối cùng tựa vào trên vai của Thanh Thu.

Chém giết bốn năm tiếng đồng hồ, đồ sát hơn năm trăm người thật sự không phải là một số lượng nhỏ, người bình thường trải qua chém giết như vậy mệt mỏi cũng là chuyện bình thường.

Hơn năm trăm người này bị Bạch Linh Nguyệt truy sát, vừa đuổi giết vừa lùng tìm nhưng vẫn có chừng hai trăm người trốn ra ngoài dù sao Bạch Linh Nguyệt không thể bao vây chặn đánh tất cả mọi người được.

Sơn trại này chỉ có một đường ra, cho nên Bạch Linh Nguyệt mới có thể chặn đường đồ sát, giết từ ngoài vào trong, nếu không đám người chạy tứ tán ra thì nàng cũng khó mà giết hết được.

Mà cửa ra chỉ có một, Thanh Thu ở bên ngoài chặn đường cũng giết không thiếu, mặc dù vẫn có người chạy thoát nhưng đây là chuyện không thể tránh khỏi, ước chừng hơn trăm người thoát thân.

Cuối cùng Thanh Thu không thấy người này chạy ra nữa mới đi vào trong sơn trại, tùy ý lật tìm được mấy người liền để cho các nàng đem hết tài bảo đi ra, tụ tập vào Tụ Nghĩa Đường, lúc này mới có tình cảnh mười mấy nữ nhân cùng bốn đứa trẻ co ro ở trong góc.

Một góc khác chất lên không ít vàng bạc châu báu, kỳ thực Thanh Thu không hứng thú với tiền tài cho lắm nhưng không đến mức vứt bỏ không để ý đến, cho nên mới tùy ý đặt ở một góc.

Thanh Thu hứng thú với võ công nhiều hơn, nhất là Lâm Lang còn tu luyện công pháp luyện thể, vừa vặn chạm ngay vào nhu cầu của Thanh Thu, sao có thể bỏ qua được.

Tự thân hắn lục tung tìm kiếm, cuối cùng tìm được hai cái hộp gỗ, trong đó một hộp chứa huyết linh chi trăm năm, một hộp chứa nhân sâm dược lực đạt đến ba trăm năm, đều là thảo dược hiếm có.

Bên trên hộp gỗ đặt vào một quyển công pháp.

“Huyết Luyện Bảo Thuật – Nhục Bì Tinh Kim”.

Thì ra đây chính là một phần khác của Huyết Luyện Bảo Thuật, nhưng dựa theo Thanh Thu vừa mới kiến giải thì đây là một bản sửa đổi, không giống với Huyết Luyện Bảo Thuật nữa mà đã thay đổi thành một chí nhánh hoàn toàn khác biệt, lại nhắm vào làn da cùng cơ bắp, đạt đến trình độ đao thương bất nhập

Tất nhiên chịu đựng được sức mạnh ngàn cân nhưng còn thua kém Đồng Bì một chút, ít nhất thì lực lượng mà Bạch Linh Nguyệt bộc phát ra còn chưa đủ phá phòng ngự của đặc dị Đồng Bì, nhưng lại có thể chém sâu vào lồng ngực của Lâm Lang, mạnh yếu lập tức có thể phân biệt.

Còn chưa kịp tìm hiểu sâu hơn liền thấy tình trạng của Bạch Linh Nguyệt không ổn lắm, Thanh Thu đành phải vòng tay qua sau lưng của nàng, ôm eo đỡ lấy tránh cho Bạch Linh Nguyệt trượt ngã đổ xuống sàn.

Bạch Linh Nguyệt giống như thật sự ngất đi, Thanh Thu giữ vững một chút thấy đối phương bất động đành thở dài một hơi, cơ thể khẽ khom xuống tay trái luồn qua hai đầu gối, nhẹ nhàng nhấc lên.

Dùng tư thế bế công chúa đem Thanh Thu đặt vào trên ghế, toàn bộ cái Tụ Nghĩa Đường này cũng không có chiếc giường nào, chỉ toàn bàn nhỏ cùng ghế bành cho nên Thanh Thu đành ôm lấy đối phương, ngồi trên ghế da hổ.

Không biết Bạch Linh Nguyệt đã ngủ vô ý điều chỉnh tư thế cho thoải mái hay là chưa ngủ cố ý cựa quậy. Nàng khẽ nhúc nhích điều chỉnh tư thế ngủ, đầu gối vào trên vai của Thanh Thu, chóp mũi khẽ chạm vào cổ ngọc làm cho một hồi ngứa ngáy dâng lên.

Bạch Linh Nguyệt ngồi ngang ở trên đùi mình, Thanh Thu giải phóng tay trái đi điều chỉnh mái tóc cùng y phục của Bạch Linh Nguyệt. Mùi máu tanh hơi nồng lại dinh dính không hề dễ chịu, hắn khẽ vận nội lực nhanh chóng làm cho máu tươi khô lại, xua tan bớt đi mùi tanh nồng sau đó mới nhắm mắt lại, cảm ứng sát ý ngưng tụ trên người Bạch Linh Nguyệt.

Có lẽ đây mới là nguyên nhân chính khiến cho Bạch Linh Nguyệt ngất đi.

Cỗ sát ý này giống như một thanh thép nóng, không lúc nào là không tỏa nhiệt ra bên ngoài, ảnh hưởng đến xung quanh. Nhưng sát ý này cũng không vì thế mà tiêu tán đi, trái lại càng tập trung, càng trở nên cô đọng, thậm chí càng tỏa ra lại càng nhiều, vô cùng kỳ quái.

Chẳng qua khi Bạch Linh Nguyệt lâm vào giấc ngủ, sát ý cũng vì thế mà bình thản hơn rất nhiều, vẫn con quấn quanh thân thể lại không mãnh liệt đến đâm vào tất cả mọi vật xung quanh nữa.

Nhưng mà không có nghĩa là sát ý đã tan đi, nó chỉ giống như một thanh thép đã nguội, sừng sững ở nơi đó, cô đọng chứ không phát nhiệt tỏa ra xung quanh.

Thanh Thu không biết đây là có chuyện gì, cảm ứng nhất thời lại không thể tìm ra phương hướng thích đáng, mạch suy nghĩ cũng không thể xây dựng đành phải phiền muộn mà cắt đứt suy nghĩ, nhắm mắt tĩnh thần chịu đựng lấy một chút sát ý quanh quẩn va chạm vào tinh thần của mình.

Đã thoáng phiền lòng, đám nữ nhân cùng trẻ con kia còn thút thít, tuy rằng tiếng động rất nhỏ nhưng Tụ Nghĩa Đường quá yên tĩnh làm cho âm thanh trở nên vô cùng rõ ràng.

Thanh Thu mở mắt nhìn về phía đám người, nội lực từ trên người tràn ra hóa thành hai sợi tơ sau đó đan xen che đậy lấy đôi tai của Bạch Linh Nguyệt, sau đó nhẹ nhàng lên tiếng nói.

“Các ngươi trở về thu xếp nghỉ ngơi đi, sáng ngày mai trở lại nơi này”.

Thanh Thu sẽ không làm gì đám người cơ khổ này nhưng còn cần các nàng làm mấy việc cho nên tạm thời chưa thể thả các nàng rời đi. Đương nhiên nếu ai tự cho là thông minh bỏ chạy trong đêm, gặp phải nguy hiểm gì cũng là tự làm tự chịu, Thanh Thu không thèm quan tâm.

Dù sao nơi này là Đại Lang Trại, bên trong Quần Lang Lĩnh, chính là nơi rừng sâu núi thẳm, có không ít nguy hiểm mà không phải mấy nữ tử yếu đuối này có thể chống đỡ được.

Nếu như ở lại thì còn có chút hi vọng tốt đẹp, nếu tự chạy đi thì chỉ có gian khổ mà thôi.

Đám người e dè đi ra khỏi Tụ Nghĩa Đường, lo sợ nơm nớp nhưng không dám tạo nên động tĩnh quá lớn, vừa vội vàng vừa dè dặt, nhìn quýnh loạn cả lên, phải mất một hồi thì mới rút lui toàn bộ.

…

p/s: Cầu đề cử!!!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

pokemon-chi-dan-ngheo.jpg
Pokemon Chi Dân Nghèo
Tháng 1 21, 2025
hong-hoang-ta-thuan-mieng-mot-loi-thong-thien-giai-tan-tiet-giao.jpg
Hồng Hoang: Ta Thuận Miệng Một Lời, Thông Thiên Giải Tán Tiệt Giáo
Tháng 1 11, 2026
toi-pham-he-thong-buc-ta-nhieu-con-nhieu-phuc
Tội Phạm Hệ Thống, Bức Ta Nhiều Con Nhiều Phúc
Tháng 10 10, 2025
song-xuyen-tan-the-the-gioi-nhung-ta-la-ma-tu-a
Song Xuyên Tận Thế Thế Giới, Nhưng Ta Là Ma Tu A
Tháng 1 7, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP