Chương 127: Vật chứa
Không thể không nói nội lực đối phương thật hùng hậu, cuồn cuộn như thủy triều, không ngừng tuôn trào đến, thấm vào trong cơ thể của Thanh Thu.
Thanh Thu tất nhiên sẽ không từ chối người khác cho mình nội lực, tuy rằng lượng nội lực của hắn bị giới hạn, nhưng bây giờ Thanh Thu có thể chuyển hóa nội lực trở thành khí huyết, cho dù nội lực này tương đối hỗn tạp nhưng chuyển đổi thành khí khuyết sẽ bị cơ thể tự động thanh lọc trở thành khí huyết thuần túy, tẩm bổ cơ thể mà không gây hại gì.
Tất nhiên khí huyết quá dồi dào không phải chuyện tốt, nhưng hiệu suất chuyển đổi giữa đống nội lực hỗn tạp này trở thành khí huyết thật sự không cao, đồng thời có Huyết Luyện Bảo Thuật vận hành có thể nhanh chóng tiêu hao khí huyết rèn luyện thân thể.
Không phải rèn luyện toàn thân mà tập trung vào một vị trí nhất định, quen thuộc nhất cũng có tốc độ rèn luyện nhanh nhất. Thanh Thu lựa chọn chính là ngón tay.
Không có công pháp luyện thể, Thanh Thu đành dùng phương pháp ngu ngốc nhất, tích lượng lớn để sinh ra biến đổi về chất. Một phút qua đi, tay vẫn nắm vào cổ tay, nội lực vẫn cứ từ trong người nữ tử cuồn cuộn chảy vào trong cơ thể Thanh Thu.
Nữ tử kia không có bất cứ dấu hiệu suy yếu nào, nội lực nhiều như biển, phảng phất không có tận cùng, dùng sao cũng không hết. Tốc độ luyện hóa khí huyết của Thanh Thu lại không theo kịp nội lực tràn đến, đồng thời nội lực này còn không ngừng quấy nhiễu khí huyết cùng nội lực của Thanh Thu, thậm chí đã kích thích cơ thể cảm thấy được một chút khác thường.
Nữ tử này không chỉ từ các phương diện làm quyến rũ ám thị mà nội lực của nàng còn trực tiếp kích thích thân thể, từ phương diện này dẫn dắt đối thủ…nói đơn giản chính là “thôi tình”.
Thậm chí một số mùi hương trong không khí, cũng có tác dụng bổ trợ cho nội lực phát huy ra uy lực lớn hơn, kích thích càng mạnh mẽ hơn.
Đổi lại là người khác đã sớm bị kích thích đến toàn bộ cơ thể bủn rủn, thậm chí trực tiếp phát tình nằm rạp xuống cũng không phải chuyện không thể nào.
Đáng tiếc nữ tử gặp phải Thanh Thu, nội lực vừa vận chuyển toàn thân liền có thể ổn định khí huyết cùng nội lực.Nguyệt Liên Quyết ngưng tụ ra sợi tơ nội lực, không làm được một chưởng đóng bắn đối thủ như Bạch Khuynh Nhiễm hay Lý Đạo Linh, nhưng cố ý vận chuyển có thể mát lạnh toàn thân, thậm chút hơi rét buốt như nước đá lạnh.
Nước lạnh dễ dàng dập tắt xao động của thân thể, kích thích gì đó bị rét lạnh tưới qua liền không thể lật được sóng gió.
Thanh Thu đưa mắt nhìn sang thấy sắc mặt của Bạch Linh Nguyệt ửng đỏ lại rất nhanh khôi phục như thường, chỉ là ánh mắt có hơi mông lung tựa như chưa tỉnh táo hoàn hồn.
Bách độc bất xâm không phải chỉ nghe dọa người thôi đâu, tác dụng vô cùng mạnh mẽ. Về phần “xuân dược” là dược không phải độc, chưa nói hương khí có thật sự là xuân dược hay không, luyện Dược Vương Điển chẳng lẽ là tốn công vô ích hay sao. Bất kể là “độc” vẫn là “dược” đều có khó có khả năng gây khó dễ cho Bạch Linh Nguyệt.
Thu hồi tầm mắt, cảm thấy khí huyết của mình càng lúc càng dồi dào, Thanh Thu lập tức thi triển bí pháp thiêu đốt khí huyết. Ở trong Dược Vương Điển có ghi lại bí pháp mà ngày trước Cao Mậu sử dụng, chính là Phí Huyết Viêm Bạo.
Không thiêu đốt huyết dịch mà trực tiếp tiêu hao khí huyết, lực lượng cơ thể lập tức tăng mạnh một mảng, nội lực trong người vận chuyển cuồn cuộn, dũng mãnh như dòng lũ, có thể bộc phát ra lực lượng khổng lồ hơn lúc trước.
Nhưng mà Thanh Thu không có làm cái gì, mặc kệ đối phương truyền nội lực đến, một biên thiêu đốt khí huyết một bên chuyển hóa nội lực thành khí huyết, xem cực hạn của đối phương ở nơi nào.
Nắm phút qua đi, sắc mặt của nữ tử đã trở nên đỏ ửng, hai mắt mê ly, bàn tay mềm nhũn không nắm được cánh tay của Thanh Thu, đôi môi căng mọng đã tái nhợt đồng thời hơi hé ra, nhìn vô cùng ngu ngốc.
Trọn vẹn năm phút đưa vào nội lực đã mệt đến thở hổn hển, Thanh Thu có thể cảm nhận được đối phương vẫn còn lại một lượng nội lực nhưng nữ tử đã mềm nhũn muốn nằm vật xuống sàn, không có ý định tiếp tục đưa nội lực vào cơ thể Thanh Thu nữa.
Thanh Thu trở tay bắt lấy cổ tay của nữ tử, vận chuyển Đại Hải Quy Nguyên quyết, vẻn vẹn nửa phút liền hút sạch hai thành nội lực còn lại của nữ tử. Nữ tử giống như bị hút quá thô bạo dẫn đến đau đớn kích thích khôi phục lại lý trí, hai mắt vô thần lúc này lại tập trung nhìn về phía Thanh Thu, khó có thể tin nói.
“Tại sao ngươi còn có thể ngồi vững được?”
Thanh Thu cười nhạt, không đáp mà hỏi.
“Ngươi đưa nội lực vào trong người của ta có mục đích gì?”
Thủ đoạn của đối phương không cao minh, thậm chí có thể nói là thô thiển nhưng mà có hiệu quả trực tiếp. Nếu Thanh Thu không tu luyện Đại Hải Quy Nguyên Quyết cùng Nguyệt Liên Quyết thì đã có khả năng trúng chiêu rồi, đồng thời không có Dương Vương Điển cùng Huyết Luyện Bảo Thuật thì giải quyết vấn đề sẽ không nhẹ nhõm như thế này, cực kỳ phiền phức.
Nữ tử không thể hiểu được thủ đoạn của Thanh Thu, tựa như khi nàng bắt đầu đưa nội lực vào cơ thể của người khác thì nàng cũng lâm vào trong trạng thái kỳ dị nào đó, hoàn toàn không thể tập trung quan sát trạng thái của Thanh Thu, nếu không nữ tử đã sớm chấm dứt động tác của mình.
Nàng kinh nghi nhìn Thanh Thu, mặc dù đã lấy lại tinh thần nhưng cả người đều không có sức lực gì cho nên chỉ có thể mở mắt nhìn trừng trừng. Thanh Thu lại nhướng mày một cái, lại đến giai đoạn nàng chán ghét nhất, thật sự vừa không ưa thích vừa không am hiểu tra hỏi.
Giằng co đánh tan phong tuyến tâm lý của người khác rất mệt mỏi, chẳng bằng một tát đập chết cho nhanh.
Đối phương đã động thủ trước, chính là tự gây nên thù oán, Thanh Thu sẽ không nhân từ mà tự nhiên tha cho đối phương. Nhưng mà hành động của đối phương để Thanh Thu không đoán ra được, thật sự rất muốn biết rõ ngọn ngành.
Giọng nói của Thanh Thu trở nên lạnh lùng, đồng thời ẩn chứa một chút bực bội hỏi.
“Nói ra mục đích của ngươi hoặc là chết”.
Hai đầu ngón tay kẹp lấy phi đao, sau đó phi đao liền biến mất, lúc xuất hiện lại đã cắm vào mu bàn tay phải của nữ tử, đóng chặt bàn tay xuống mặt sàn gỗ. Máu tươi cấp tốc tràn ra, đau đớn xông lên đầu để lông mày của nữ tử khẽ nhíu chặt một cái, cắn chặt môi dưới phát ra một tiếng “ưm~” sau đó liền không có phản ứng gì khác.
Bộ dáng mảnh mai yếu đuối lại cố tỏ ra kiên cường làm cho người ta thấy mà yêu. Rõ ràng đã đến lúc này rồi vẫn còn không quên tỏ vẻ quyến rũ, mị hoặc bắn ra bốn phía. Thanh Thu cũng không biết đầu óc của đối phương có vấn đề hay là thật sự không để ý sống chết.
Thanh Thu cau mày nói.
“Thật sự không sợ chết? Chỉ cần thành thật khai báo ta có thể tha ngươi một mạng”.
Ánh mắt của nữ tử lóe lên, đồng tử hơi nhúc nhích một chút, một hồi sau liền nói.
“Ngươi giết liền giết đi, ân công sẽ báo thù cho ta. Nội lực cũng sẽ hồi báo cho ân công”.
Thanh Thu thế mới biết nữ nhân này thật sự không sợ chết, hơn nữa còn có người đứng sau lưng. Hắn không biết “ân công” kia là ai nhưng nội lực của nữ tử này thật nhiều, ít nhất có đến năm mươi mấy đấu có thể tính hàng đầu trong đội ngũ võ giả nhất lưu. Lại thêm thủ đoạn của nàng tuy thô thiển lại có hiệu quả rất tốt, chỉ cần ở để nàng có đủ bố trí thì không võ giả nhất lưu nào có thể coi thường.
Mặc dù thủ đoạn của nằng bị Thanh Thu hóa giải dễ dàng lại không thể phủ nhận năng lực của đối phương. Nàng lại tin tưởng vào thực lực của “ân công” như vậy, đối phương lại có thủ đoạn bậc nào?
Thanh Thu không biết nhưng cảm thấy hẳn là không yếu, chỉ là hiện tại không có ở đây. Nữ tử này chỉ khoác một cái sa y, ngoài ra hoàn toàn không có gì, Thanh Thu nhẹ nhàng dùng nội lực chấn xuyên thủng thùy trán của đối phương, ra đi hết sức an tường.
Không muốn sống vậy thì đừng sống.
Bởi vì nữ tử động thủ không thành công, Thanh Thu không bị thu thiệt gì thậm chí thu hoạch rất nhiều khí huyết cho nên mới xuất thủ nhẹ nhàng như vậy.
Bạch Linh Nguyệt nhìn về phía thi thể của nữ nhân, sau đó quay sang nhìn Thanh Thu, lẩm bẩm nói.
“Thật nhẫn tâm, mỹ nhân như vậy ngươi cũng hạ thủ được”.
Thanh Thu biết đối phương đang trêu chọc mình liền không phản ứng mà đi về phía tấm rèm, định dò xét xem hai người nào nằm ở trên giường. Trên giường đúng là nằm hai người, hai nữ nhân trần trụi không có mảnh vai che thân. Vóc người cùng nữ tử bên ngoài không thua kém bao nhiêu, da như bạch ngọc láng mịn, chỗ nên hồng đều hồng, thật sự là vưu vật nhân gian.
Hai nữ tử này nằm rất an tường, hít thở chậm rãi giống như đã ngủ thiếp đi nhưng Thanh Thu cố ý gây ra tiếng động cũng không thể đánh thức các nàng. Bạch Linh Nguyệt tiến đến lay người cũng không có tác dụng, hiển nhiên đây không phải giấc ngủ bình thường.
Thanh Thu thấy vậy cũng tiến lên dò xét một chút, bắt mạch xong sắc mặt của Thanh Thu cũng lạnh xuống, nhìn Bạch Linh Nguyệt nói.
“Bị người cố ý đả thương đầu não sau đó dùng làm vật chứa nội lực”.
…