Chương 126: Sa y
Tầng lầu cũng không lớn, dài rộng chỉ chừng năm thước, không phải vuông vức mà hình dáng bát giác, góc cạnh không quá rõ ràng lại tạo một cảm giác không gian rộng thoáng hơn kích thước thực tế rất nhiều.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt dạo chơi một vòng, Bạch Linh Nguyệt thậm chí tiện tay mở ra cửa sổ để cho ánh đèn trong nhà hắn ra ngoài, mặc dù không chiểu rọi được khung cảnh gì nhưng ít nhất không khí trở nên trong lành hơn, mấy cái cửa sổ thông gió rất tốt.
Thanh Thu đang quan sát mấy cái đèn hạc liền nghe Bạch Linh Nguyệt nói.
“Cửa sổ này không đúng lắm”.
Thanh Thu liền tiến đến quan sát, cảm giác cửa sổ rất nặng nhưng đẩy ra rất mượt mà, thậm chí không có tiếng ma sát kẽo kẹt nhưng Thanh Thu lại có thể nghe ra âm thanh của chất lỏng dịch chuyển.
Hiển nhiên trong này có cơ quan nhưng giấu rất kỹ, từ bên ngoài không nhìn ra được vấn đề gì. Cả Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều không tinh thông gì về cơ quan, một số cấu tạo chi tiết đơn giản thì còn hiểu được chứ cơ quan ngầm trong tường thế này phải người chuyên nghiệp mới được.
Đang lúc Thanh Thu nghĩ có nên phá hẳn trần nhà ra để lên bên trên hay không liền nghe thấy một tiếng vang rất nhỏ, từ góc phải của trần nhà tách ra một khe nhỏ, khe nhỏ mở rộng cuối cùng trần nhà rơi xuống chậm rãi gãy gập lại trở thành bộ dáng cầu thanh rộng một thước.
Toàn bộ quá trình diễn ra chậm rãi nhưng rất yên lặng, ngoài tiếng nước dao động rất nhỏ ra thì không có bất cứ âm thanh nào, cho dù là cơ quan chuyển động cũng không truyền ra.
Sự việc diễn ra trước mắt giống như có một bàn tay vô hình tách ra trần nhà, uốn thành bậc thang rồi từ từ hạ xuống nối thẳng từ tầng một đến tầng hai, hết sức thần kỳ.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt liếc nhau một cái, Thanh Thu khẽ gật đầu tiến lên phía trước. Mặc dù không biết cụ thể là chuyện gì nhưng Thanh Thu tất nhiên sẽ tiến lên thăm dò, rất có thể sẽ gặp được chủ nhân của nhà này.
Đối phương mở ra cầu thang, hiển nhiên muốn mời bọn hắn đi lên, bây giờ mà đóng cửa rời đi chẳng phải quá thất lễ.
Chín bậc cầu thang rất nhanh, trên tầng hai là một kiểu trang trí nhã nhặn hơn rất nhiều, không còn hồng hồng đỏ đỏ ấm nóng nữa mà một loại nhan sắc màu xanh nhạt, mát mẻ làm lòng người thoải mái.
Trong tầng lầu cũng không phải mùi son phấn mà là mùi trà nhạt xen lẫn trong huân hương, thanh trang đạm nhã để lòng người bình thản.
Đầu cầu thang bày một bàn trà, hai tấm lót mây bày ở phía trước bàn, sau bàn trà có một nữ tử đang đứng quay lưng về phía cầu thang, hai tay giống như đang cân đo cái gì.
Tóc đen xõa dài quá mông, trên thân lại chỉ khoác một tầng sa y, thân thể bên dưỡi lớp vải mỏng như ẩn như hiện trong tia sáng nhá nhem. Nữ tử xoay người, đôi gò bồng đảo chống lên khẽ rung động như sóng, sa mỏng không che được đào tâm khẽ nổi lên, nếu không màu sắc cũng có thể thấy được rõ ràng.
Bước chân đi hai bước, tà áo xẻ cao lộ ra trọn vẹn bắp đùi. Đôi chân dài căn đầy giống như mỹ ngọc điêu khắc, trong đêm tối cũng không che giấu được đôi chân mỹ miều này.
Thậm chí dưới tà áo lấp lửng có thể trông thấy một vùng cấm khu, thật sự không nhìn rõ nhưng giống như…không mặc, chỉ thuần túy khoác cái sa y này.
Thanh Thu: “…”
Ăn mặc thế này là muốn làm thành dạng gì?
Ở trong lòng thoáng chửi bậy nhưng Thanh Thu cũng không biểu lộ gì, lạnh nhạt đi đến trước bàn trà. Nữ tử cúi người đưa tay ra hiệu mời ngồi, cổ áo không kiềm hãm được…thực tế cũng quá mỏng để che lấp thứ gì.
Nếu như đứng dưới trời nắng có thể thấy đến rõ ràng, tất nhiên lấy thị lực của Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt thì ánh sáng nhá nhem cùng đủ nhìn rõ chi tiết rồi.
Âm thanh của nàng lúc này mới truyền đến, hiển nhiên cố ý bày một loạt động tác mới lên tiếng.
“Mời hai tiểu muội muội ngồi”.
Tiếng nói như hoàng oanh véo von, âm thanh réo rắt lại xen lẫn một chút sánh ngọt như mật, giòn xốp thấm vào xương tủy để lòng người bị điều động theo từng câu nói.
Đây không đơn thuần là tiếng nói mà còn liên quan đến ngữ điệu cùng tiết tấu, không phải người bình thường có thể phát ra được. Thậm chí đây là một loại võ kỹ âm thanh cực kỳ cao siêu, đồng thời còn được rèn luyện đến cấp độ khá cao, mỗi từ mỗi chữ đều mang theo hiệu quả điều động tinh thần.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt thản nhiên ngồi xuống tám lót mây, cảm giác không mềm mại lắm nhưng có thể chấp nhận được. Nữ tử kia cũng ngồi xuống nhưng là kiểu ngồi quỳ, tay phải đưa ra đổ lộ đồ ở trong tay.
Thì ra là một chén lá trà, vừa rồi nàng đang đong lượng lá trà, bây giờ bắt đầu pha chế. Chỉ là nữ tử dùng nước lạnh chứ không có một chút khói nóng nào, nhưng theo động tác nhẹ nhàng linh động của nàng thì hương trà chậm rãi tỏa ra.
Thanh Thu không biết đây là trà gì, dù sao hắn cũng không học tập trà nghệ nhưng lấy kiến thức của hắn có thể nhận ra trong mùi hương này có tác dụng an thần rất mạnh, giống như mê dược.
Nhưng nếu là mê dược thì thủ đoạn quá sơ sài thậm chí là lộ liễu, rất khó có được hiêu quả. Đẩy hai chén trà về phía Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt, nữ tử bày ra thủ thế mời dùng.
Tất nhiên Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt đều không động, nữ tử cũng không để tâm mà chỉ cười nhạt rồi tự nhấp một ngụm trà, sau đó nói.
“Không biết hai vị muội muội đến thăm cần làm chuyện gì?”
Lời nói rất bình thường, nội dung không quan trọng nhưng từ trong miệng nữ tử nói ra luôn cho người ta một loại cảm giác quyến rũ đến muốn đắm chìm, bờ môi căng mọng khẽ mở khẽ hợp lưu lại suy nghĩ miên man vô tận.
Tất nhiên Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt còn không đến mức bị sắc đẹp mê muội, không biết Bạch Linh Nguyệt thế nào nhưng Thanh Thu lại cảm thấy trong lòng bị xúc động một cái, rất nhanh liền ổn định.
Không có biện pháp nào, Thanh Thu không phải thiếu nữ ngây thơ đơn thuần, trong đầu có quá nhiều hình ảnh để liên tưởng…
Nhưng chỉ có ý nghĩ thoáng qua mà thôi, Thanh Thu rất trấn định nói.
“Đi đường ngang qua muốn xin tá túc một đêm không biết có thể hay không?”
Nữ tử cười cười như hoa, nhẹ nhàng nói.
“Đương nhiên có thể, tỷ tỷ vô cùng hoan nghênh. Có điều trong nhà điều kiện đơn sơ, chỉ có một chiếc giường, hai vị muội muội nếu không thì chấp nhận cùng tỷ tỷ một đêm”.
Sau lưng của nữ tử có một tấm rèm, rèm rất mỏng có thể lờ mờ trông thấy một cái giường lớn, lớn đến chiếm gần nửa gian phòng, nằm bảy tám người đều thoải mái. Chỉ là trên giường giống như có người đang nằm, Thanh Thu cũng cảm ứng được hai luồng nội lực dồi dào ở bên trong.
Nội lực có cảm giác tương tự với nữ tử này nhưng có cảm giác hỗn tạp hơn nhiều, đồng thời còn trong trạng thái không ngừng tiêu hao ra bên ngoài, tốc độ tiêu hao không nhanh nhưng rất đáng kể.
Thanh Thu cảm thấy lời nói của nữ tử này có chút kỳ quái nhưng không đáng để tâm, hắn nói.
“Tỷ muội chúng ta có thể ở lại tầng một là được rồi”.
Nữ tử lại châm trà, cười cười nói.
“Như vậy sao được, hai vị muội muội đến làm khách tất nhiên phải giường lớn tiếp đãi”.
Ánh mắt tràn đầy mị ý vào lúc này hơi lóe lên một cái, giống như tham lam hay gì đó nhưng lướt qua rất nhanh liền biến mất, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt không phát hiện ra được.
Có điều hành vi của nữ tử này rất cổ quái, từ đầu đến cuối bày ra dụ hoặc thậm chí là dung tục đến khó hiểu. Đều là nữ tử, dụ hoặc cho ai nhìn?
Cũng không thể kéo kéo chứ?
Cho dù là kéo kéo thì vừa mới gặp mặt liền bày ra bộ dáng này không phải rất khả nghi hay sao?
Thanh Thu đang muốn nói gì liền thấy nữ tử kia vươn tay ra bắt vào cổ tay của Thanh Thu, động tác không nhanh không chậm, không mang đến uy hiếp gì. Còn chưa bắt được cổ tay thì nữ tử kia đã nói.
“Chớ xoắn xuýt chuyện này, hai vị muội muội muốn đi tắm trước hay là nghỉ ngơi trước?”
Lời nói vừa xong thì bàn tay cũng bắt vào cổ tay của Thanh Thu, Thanh Thu cảm thấy không có uy hiếp cho nên không cố ý né tránh, đồng thời cũng muốn xem đối phương định làm gì.
Không nghĩ đến hắn lại thấy bàn tay của đối phương rất nóng, không phải nóng đến bị bỏng mà là nhiệt độ cơ thể rất nóng, tựa như muốn sốt cao. Sau đó nhiệt ý này vậy mà từ tay của đối phương chậm rãi truyền vào trên tay của Thanh Thu, khí huyết theo đó cũng hơi cuồn cuộn lên, nội lực cũng bắt đầu trở nên kỳ kỳ quái quái, giống như không thể khống chế.
Thanh Thu khẽ nhếch khóe miệng, thì ra là thủ đoạn như vậy.
Mặc dù không biết đối phương dùng công pháp gì nhưng thao tác này chính là truyền nội lực vào cở thể quấy nhiễu nội lực cùng khí huyết, thủ đoạn không phải cao siêu, chẳng qua nội lực tương đối đặc thù, lan truyền nhanh chóng mà dễ dàng gây ra hỗn loạn.
Nhưng mà vừa vặn Thanh Thu tu luyện công pháp có thể cưỡng ép hút lấy nội lực của người khác, càng đừng nói đến nội lực bên ngoài chủ động tràn vào.
Chỉ có thể nói nước chảy về biển, không lên gợn sóng.
…