Chương 110:
Bạch Linh Nguyệt đúng là bị tỉnh lại, miễn cưỡng hồi phục khả năng khống chế nội lực liền vội vàng vận chuyển công pháp. Dần dần quen thuộc cảm giác đau đớn, theo nội lực tuần hoàn chu thiên thì độc tính nhanh chóng bị cơ thể tiêu hóa, sau đó độc tính lại bị nội lực rút ra.
Cơ thể hấp thu độc dược cùng với bị nội lực rút đi độc được một cách rất nhanh chóng, dưới tác dụng của công pháp tăng tốc rèn luyện cơ thể, sinh ra kháng tính với độc dược.
Đương nhiên để toàn bộ cơ thể sinh ra tính kháng độc không phải chỉ một gốc độc dược là được, ít nhất phải ăn mấy lần. Hơn nữa Bạch Linh Nguyệt đã sớm không thể vận chuyển Thiên Độc Quyết một cách bình thường được, bởi vì cơ thể của nàng cũng tràn đầy độc tố chứ không phải thanh tịnh tràn đầy kháng tính như người khác. Ai bảo nàng dùng Hồi Thiên Thất Luyện để nội lực có độc quay về rèn luyện thân thể cơ chứ.
Một hồi lâu sau, lông mày của Bạch Linh Nguyệt khẽ giãn ra, tình trạng đã được ổn định thì Thanh Thu mới ngồi trở về bàn ở giữa phòng. Không nghĩ đến tu luyện Thiên Độc Quyết sẽ mang đến tác dụng phụ như vậy, không chỉ làm cho vẻ ngoài bị ảnh hưởng mà khi hấp thu độc tố còn mang đến cảm giác vô cùng đau đớn.
Bạch Linh Nguyệt đã hấp thu nhiều chất độc như vậy, thân thể trở thành bách độc bất xâm chứng tỏ nàng đã hấp thu ít nhất trăm loại chất độc, dù vậy vẫn bị độc dược làm cho đau đớn đến không thể vận chuyển được công pháp.
Chờ đợi một lát thì Bạch Linh Nguyệt mới hoàn toàn tỉnh lại tinh thần, nhẹ nhàng thở ra một hơi mới phát hiện lưng áo đã bị mồ hôi thấm ướt. Bạch Linh Nguyệt nhìn về phía Thanh Thu, nhẹ giọng nói.
“Cảm tạ”.
Thanh Thu lắc đầu, tiến về bên cạnh Bạch Linh Nguyệt sau đó vươn tay rút ra kim châm, cảm giác đau đớn lại một lần nữa xông lên đầu, chỉ là âm ỉ kéo dài chứ không bùng nổ, Bạch Linh Nguyệt có thể chịu đựng được, thậm chí sắc mặt không thay đổi chút nào.
Thanh Thu thấy thế liền hỏi.
“Không có biện pháp giảm xuống đau đớn sao?”
Bạch Linh Nguyệt nhẹ nhàng nói.
“Cấp tốc thay đổi thân thể mang đến triệu chứng, không thể tránh được, cũng không đáng nhắc đến”.
Thanh Thu lại gật đầu nói.
“Thiên Độc Quyết không cần vội vàng như vậy, ngươi không tu luyện Dược Vương Điển tẩm bổ lại thân thể sao?”
Bạch Linh Nguyệt lắc đầu nói.
“Còn thiếu một chút mới có thể thống hợp công pháp, tăng trưởng trước một chút công lực mới được”.
Thanh Thu nghe vậy liền không hỏi thêm nữa, Bạch Linh Nguyệt có thiên phú võ học rất cao, ít nhất cao hơn Thanh Thu một khoảng. Tự luyện mấy chiêu kiếm pháp cơ sở cũng có thể ngạo nghễ kẻ cùng tu vi, trong hàng võ giả nhị lưu ít người có thể địch nổi.
Hiện tại muốn thống hợp công pháp thì tốn chút thời gian chứ không phải chuyện khó khăn gì. Bạch Linh Nguyệt đã nói chỉ thiếu mấy phần công lực, chẳng trách đối phương sẽ chịu đựng kịch độc để tu luyện. Thiên Độc Quyết là hàng thật giá thật tà công, đồng nghĩa với việc tốc độ tu luyện rất nhanh, luyện hóa một loại độc dược có thể rút ra hơn nghìn sợi nội lực, bù đắp được người khác khổ tu bốn năm tháng.
Thanh Thu trầm ngâm một hồi lại hỏi.
“Vậy phương pháp của Hàn cung chủ cho ngươi thì sao?”
Bạch Linh Nguyệt lắc đầu, bình đạm nói.
“Không vội”.
Bạch Linh Nguyệt có ý nghĩ rõ ràng, Thanh Thu không hỏi thêm gì nữa, bắt đầu tu luyện Dược Vương Điển. Nói đúng ra thì Thanh Thu chỉ nhặt một bộ phận của công pháp chứ không hoàn toàn là Dược Vương Điển, chọn chi tiết giống nhau làm điểm xuất phát, lựa chọn phương thức vận hành khác nhau để kiểm nghiệm thành quả.
Nếu để võ giả khác biết được Thanh Thu làm như vậy chắc chắn sẽ mắng to “cả gan làm loạn”. Dù sao công pháp không phải chuyện đùa, một chút sơ sẩy liền có thể để bản thân bị thương nặng, thậm chí phế mất võ công, tàn phế cả đời.
Thanh Thu tất nhiên biết rõ chuyện này, nhưng hắn có thể tùy ý làm bậy là bởi vì nội lực của hắn ngưng tụ thành sợi tơ, thao túng tỉ mỉ cho nên nếu gặp tình huống không đúng có thể lập tức ngừng lại, thu hồi mà không sợ bị tổn thương gì. Về phần khí huyết khó khống chế hơn nhưng không sợ xảy ra ngoài ý muốn, cùng lắm là lưu lại tổn thương trên nhục thể thôi, ngoài đau một chút thì rất dễ dàng phát hiện.
Lại nói khí huyết bắt nguồn từ cơ thể, tổn thương cơ thể sẽ không lớn, chữa trị dễ dàng. Dược Vương Điển kích thích sinh cơ trong thân thể, vết thương sẽ chóng lành, Thanh Thu dự định tu luyện nhập môn để tăng cường cơ thể sau đó mới tìm công pháp luyện thể khác.
Về phần gia tăng chiến lực cũng phải tìm tuyệt học võ kỹ mới được, không gia tăng nội lực thì chỉ có thể tìm võ kỹ mạnh mẽ, nếu không chiến lực của hắn chỉ có thể dừng bước quanh quẩn ở chỗ này.
Nói cho cùng chính là trời sinh quá yếu kém.
Kỳ thực khí hải bị giới hạn cũng có thể mở những huyệt vị khác chứa đựng nội lực, không mênh mông được như khí hải nhưng chứa đựng năm bảy đấu vẫn được, mở nhiều mấy huyệt vị là được. Nhưng mở huyệt vị phụ sẽ không tăng lên lực lượng của bản thân, chỉ có thể tăng thêm “lượng” đánh đổi chính là tốc độ vận chuyển của nội lực sẽ bị kéo chậm lại.
Tốc độ vận chuyển của nội lực còn ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng phát huy của võ kỹ, nội lực vận chuyển chậm chạp thì thời gian vận chiêu thức cũng kéo dài, tạo thành chiêu thức chậm chạp.
Tất nhiên đây là đối với võ giả khác chứ Thanh Thu không có ý định mở huyệt vị khác làm gì. Thứ nhất là giá trị không cần băng, hao tổn thời gian tâm trí nhiều hơn thu hoạch. Thứ hai là hắn không thiếu nội lực, có thể lấy nội lực của người khác cho mình dùng, không dung luyện vào thân mình thì đánh ra ngoài cũng được.
Nguyệt Liên Quyết có thể ngưng tụ thành sợi tơ cũng có thể tùy ý vứt bỏ, không sợ nội lực mới hút đến sẽ hòa lẫn vào nội lực cũ, trừ khi Thanh Thu cố ý đi luyện hóa hòa trộn vào với nhau.
Cuối cùng thì Thanh Thu cần gia tăng lực lượng phát ra từ đó đề cao chiến lực chứ không cần nhiều nội lực làm gì cả. Nếu như điều kiện để đột phá đến cảnh giới cao hơn là lượng nội lực thì đến lúc đó lại nói.
Lại nói Đại Hải Quy Nguyên Quyết có thể tự động hội tụ nội lực vào khí hải, không cần vận chuyển công pháp, nội lực ngưng tụ ra sẽ tự động chảy về giống như sông chảy về biển. Dựa theo lẽ thường suy đoán thì mở rộng những huyệt vị khác chứa đựng nội lực vào bên trong, một khi không chú ý khống chế thì nội lực sẽ chảy vào khí hải, cuối cùng khí hải quá đầy mà tiêu tan ra ngoài thân thể, chẳng giữ lại được gì.
Dựa theo nhu cầu cùng suy tính, Thanh Thu mới không lãng phí thời gian đi mở những huyệt vị khác. Có sức lực này còn không bằng tìm kiếm một môn tuyệt học võ kỹ nào đó mà tu luyện, tác dụng lớn hơn nhiều.
Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt chuẩn bị đồ đạc ba ngày, vừa chờ đợi người của Tri Kiếm Phái đến. Nhưng mà chờ mãi cũng không thấy người nào, thậm chí người giang hồ cũng không thấy xuất hiện trước mặt các nàng, giống như cố ý tránh đi xa xa.
Thanh Thu còn trùng hợp phát hiện ra Phù Vân Trà Quán, lúc này hắn mới nhớ ra Lý Thiên Dương từng nói có thể dùng lệnh bài đến tìm hiểu tin tức. Thanh Thu tất nhiên sẽ không bỏ qua đặc quyền này, hỏi thăm một chút thông tin liền biết cách đây mấy trăm dặm có một nơi gọi là Mặc Lô Cốc, kỹ nghệ rèn đúc rất tốt cho nên Thanh Thu dự định tiện đường ghé qua.
Thanh Thu vốn nghĩ cưỡi ngựa đi, nhưng khoảng thời gian này quá thanh tĩnh an nhàn, trên người lại có rất nhiều dược liệu cho nên Thanh Thu trực tiếp mua một chiếc xe ngựa để lên đường.
Xe ngựa của thời đại này chẳng ra sao cả, thêm chặng đường không phải rất tốt cho nên ngồi xe ngựa vừa lung lay vừa sóc nảy, không phải rất thoải mái. Nhưng mà trên đường có thể dùng làm chỗ ngủ, che mưa che nắng, lại chứa được nhiều đồ.
Ngồi xe không thoải mái cho nên ngày này liền thấy một cỗ xe ngựa chậm rãi ra khỏi cửa nam của thành Bạch Thiển. Người đánh xe mặc áo choàng trong trong nắng lộ ra ánh tím nhẹ nhàng, có tia vàng lóe qua, dịu dàng mà cao quý, thần bí mà mỹ lệ.
Đi cùng xe ngựa là một người mặc bạc y, hông đeo kiếm, đầu đội mịch ly, tốc độ đồng hành không nhanh không chậm, cứ như vậy thẳng về phía nam.
p/s: Dị ứng nhập viện một cái, có hơi kẹt văn :”) hicc. Chờ chút ta chỉnh lý lại mạch truyện, thật sự không biết viết gì về giang hồ liền viết chém chém giết giết vậy =.=