Chương 109: Tâm khiếu
Một bát thuốc có thể làm cho khí huyết thịnh vượng hơn rất nhiều, thậm chí máu trong người cũng nhiều hơn, tốc độ lưu chuyển của dòng máu cũng nhanh hơn người khác một chút, máu trong người lúc nào cũng nóng ấm hầm hập.
Tất cả biểu hiện của dược nhân đều xuất hiện trên người Thanh Thu.
Thanh Thu lại điều động khí huyết theo phương pháp của Huyết Luyện Bảo Thuật, dùng khí huyết rèn luyện cơ thể. Tiến độ rất chậm, hiệu quả cũng không rõ ràng nhưng khí huyết đúng là từ từ bị tiêu hao mất.
Một giờ đồng hồ sau, Thanh Thu mở mắt ra, khí huyết đã tiêu hao bảy tám phần. Không thể tiêu hao toàn bộ được, nếu không hắn sẽ cảm thấy đói bụng mà khó ngủ cho nên tình trạng hiện tại là vừa đủ.
Mở mắt đã thấy Bạch Linh Nguyệt trải xong chăn đệm, bát canh cũng trả lại cho tiểu nhị, mọi thứ thu xếp xong chuẩn bị đi ngủ. Không phải Bạch Linh Nguyệt lười biếng mà là nàng đã sớm luyện hóa xong canh thuốc, tạo nghệ của nàng trên mặt công pháp này mạnh hơn Thanh Thu nhiều, dù sao nàng tu luyện đã gần một tháng.
Đều cùng ăn cùng ngủ lâu như vậy, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt cũng không tách ra, thuê cùng một gian phòng trọ, đêm đến tất nhiên ngủ một chiếc giường.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, buổi sáng luyện hóa xong canh thuốc, Thanh Thu cùng Bạch Linh Nguyệt lại đi ra ngoài, trước hết để Bạch Linh Nguyệt mua hai bộ y phục khá tốt, lại mua mấy thước lụa đỉnh cấp, sau đó tìm người hỏi thăm tiệm rèn đúc để chuẩn bị sửa lại Tử La.
Nhưng mà Tử La dẫu gì cũng do thợ rèn hàng đầu của thành Hoàng Liên rèn đúc chế tạo, nào phải tiệm rèn của thành nhỏ này có thể sửa chữa. Cuối cùng Thanh Thu đành từ bỏ, không tiếp tục tìm tiệm rèn nữa.
Mục tiêu của cả hai đến thành Bạch Thiển là mua thêm đồ vật cần thiết, sau đó Bạch Linh Nguyệt sẽ lên đường báo thù. Tùy mới gây thù chuốc oán xong cả hai lại không vội vàng rời đi, kế hoạch định làm cái gì thì làm cái đó, không cần phải trốn chạy cái gì.
Thanh Thu biết rõ Cao Trường Ưng mới đột phá võ giả nhất lưu không lâu, giết chết được đối phương có thành phần đánh cược cùng may mắn, nếu có người mạnh hơn đến thì có khả năng phải bỏ chạy chứ không đánh lại được.
Cho dù biết điểm yếu của đám người Tri Kiếm Phái này là một khi đánh lên thì không suy nghĩ quá nhiều nữa, nhưng điểm mấu chốt là phải để đối phương ứng phó toàn lực, công pháp vận chuyển toàn lực từ đó mới lợi dụng một điểm yếu khác của Tri Nhân Quyết.
Tri Nhân Quyết chỉ quan sát được động tác, hoàn toàn không biết được hướng đi của nội lực cho nên có thể nhắm vào điểm này. Tất nhiên võ kỹ chỉ chú trọng vào vận chuyển nội lực thì động tác rất đơn giản, đỉ thẳng về thẳng, cơ bản không có biến hóa gì, đến lúc đó lại đi so bì về lực lượng chứ không cần kỹ thuật cho nên không lo bị phá giải.
Nói đến lực lượng thì Thanh Thu bị giới hạn bởi điều kiện trời sinh, khí hải của hắn có cực hạn chứ không nhiều đến cả trăm đấu như võ giả khác. Không thể thông qua ngưng tụ số lượng đến gia tăng chất lượng, từ đó để nội lực bộc phát ra lực lượng lớn hơn.
Hiện tại thì nội lực của Thanh Thu có thể bộc phát ra lực lượng chừng sáu trăm cân, so với võ giả vừa mới đột phá vào cấp độ nhất lưu thì nhỉnh hơn một chút nhưng không nhiều, lại không thể so sánh với cao thủ thành danh lâu năm. Đặt ở trong cùng cảnh giới chính là hàng thấp nhất, xếp ở dưới cùng.
Trong thời gian ngắn thì không mong có thể tiến bộ quá lớn ở trên phương diện nội lực, muốn mạnh lên chỉ có thể chuyển hướng sang tu luyện thân thể.
Dược Vương Điển tẩm bổ sinh cơ, không tăng phúc được bao nhiêu lực lượng, thậm chí không thể đột phá giới hạn của thân thể cho nên vẫn cần một bộ công pháp luyện thể mới được.
Lúc trước Thanh Thu tu luyện dựa theo sửa đổi của Bạch Linh Nguyệt, nhưng hắn nghĩ lại cảm thấy không phù hợp với mình cho lắm. Thanh Thu thử vận chuyển Dược Vương Điển nguyên bản, dùng nội lực hòa và khí huyết, theo dòng máu tuần hoàn ngưng tụ ra nhiều khí huyết hơn, tỏa khắp cơ thể.
Khó khăn trắc trở nhất là đả thông tâm khiếu mới có thể để nội lực và khí huyết kết nối, chuyển đổi tuần hoàn qua lại. Đối với người khác là chuyện rất khó, nhưng nội lực có thể kéo thành tơ, tỉ mỉ từng sợi như Thanh Thu thì đả thông tâm khiếu rất đơn giản, chỉ là quá trình này tương đối đau đớn, giống như trái tim khẽ thắt lại, có xúc động muốn hộc máu.
Phương pháp của Bạch Linh Nguyệt là dùng Thiên Độc Quyết làm cơ sở, Dược Vương Điển làm bổ sung cho nên thủ pháp khác biệt, hiện tại Thanh Thu mới đả thông tâm khiếu theo phương pháp của Dược Vương Điển.
Sau khi mở ra tâm khiếu liền dồn nội lực vào trong máu, máu tươi thậm chí giống như sôi lên, từng bọt khí nổ lách tách. Sau đó thu hồi nội lực, dùng nội lực tạm thời phong tỏa tâm khiếu, tránh cho khí huyết chảy ngược vào kinh mạch.
Lại dùng Huyết Luyện Bảo Thuật đi chủ động đánh tan nội lực ngưng tụ lại thành khí huyết. Lần đầu tiên thử nghiệm, Thanh Thu luyện ra hơn nghìn sợi khí huyết, sau đó thao túng khí huyết đi khắp cơ thể chứ không phải để nó tùy ý tuần hoàn theo dòng máu.
Chủ động tiêu hao khí huyết đi rèn luyện thân thể, không có công pháp cao siêu gì liền tùy tiện rèn luyện một chút, tác dụng không lớn nhưng đúng là có tiêu hao. Cả nghìn sợi khí huyết cũng không thấy tăng trưởng lực lượng rõ ràng.
Tiêu hao xong khí huyết, Thanh Thu mở mắt mới phát hiện ra thời gian đã qua mấy giờ đồng hồ, thật sự tu luyện không năm tháng. Buổi sáng khi trở về đã để tiểu nhị sắc thuốc, dù sao tu luyện Dược Vương Điển cần có canh thuốc phụ trợ.
Thanh Thu xuống bếp bưng về ấm sắc thuốc liền thấy Bạch Linh Nguyệt đang cầm một gốc thảo dược…ăn sống?
Thanh Thu: ???
Cả ấm thuốc này có thể chia làm hai phần, đủ hai người tu luyện mấy giờ đồng hồ nhưng Thanh Thu không hiểu vì sao Bạch Linh Nguyệt lại gặm dược liệu sống, hơn nữa mùi vị của dược liệu…tóm lại có rất ít dược liệu có mùi vị thơm ngon.
Thanh Thu đặt ấm thuốc xuống, hỏi.
“Sao ngươi lại ăn sống dược liệu?”
Bạch Linh Nguyệt nhai nhai một hồi mới có thể nuốt xuống cả cọng dược liệu, nghe hỏi liền thản nhiên nói.
“Thuận tiện, dù sao khí huyết có thể chuyển hóa tất cả, không có gì lãng phí”.
Thanh Thu: “…”
Nói vậy cũng không sai, nhưng mà mùi vị của thảo dược dở tệ, ai sẽ đi ăn sống cơ chứ. Lại nói nấu thuốc kết hợp các loại thảo dược có thể tăng tiến dược lực, hiệu suất tốt hơn nhiều là ăn sống.
Bạch Linh Nguyệt nói xong đổ nghiên ngã đổ về phía sau. Bởi vì nàng đang xếp bằng ở trên giường cho nên bản thân lập tức đổ xuống giường, cơ thể khẽ co giật, sắc mặt nhăn chặt lại.
Thanh Thu vội vàng tiến lên quan sát, chỉ thấy khuôn mặt của Bạch Linh Nguyệt khẽ nhăn lại, mồ hôi lấm tấm vã ra từ hai bên tóc mai, giống như vô cùng khổ sở, chẳng khác gì đang nhai một quả mơ vô cùng chua.
Thanh Thu thấy thế liền hiểu rồi, Bạch Linh Nguyệt đây là nhai sống độc dược chứ không phải thảo dược, vừa rồi không chú ý cho nên không biết đối phương ăn loại độc dược gì mà phản ứng lớn đến vậy.
Phải biết Bạch Linh Nguyệt hiện tại có thể chất bách độc bất xâm, có thể làm nàng khó chịu như vậy, chất độc chắc chắn vô cùng mạnh mẽ. Thanh Thu chỉ nghiên cứu qua Thiên Độc Quyết chứ chưa từng tu luyện, nắm rõ nguyên lý nhưng bị độc dược làm cho đau đớn thì hắn không biết nên giải quyết như thế nào.
Nghĩ nghĩ Thanh Thu liền lấy ra hào châm, nhanh chóng kích thích mấy huyệt vị ở trên đầu. Nói đến mấy huyệt vị này còn phải đề cập đến Liễm Tức Quyết mà Thanh Thu lấy được ở Tàng Thư Các của Lạc gia, mặc dù không có tác dụng gì cho lắm nhưng mấy tác dụng của huyệt vị cũng được giải thích rõ ràng, có thể làm cho đầu óc thanh minh tỉnh táo, suy nghĩ lý trì bình tĩnh đồng thời cảm nhận về hoàn cảnh xung quanh cũng rõ ràng hơn.
Thanh Thu đây coi là lấy ngựa chết làm ngựa sống, miễn cưỡng để ý nghĩ của Bạch Linh Nguyệt trở nên thanh tỉnh, sau đó để đối phương vận chuyển Thiên Độc Quyết hóa giải độc tính.
…