Chương 103: Quy nguyên
Bạch Khuynh Nhiễm trở lại một chuyến vẫn mang đến ảnh hưởng không nhỏ, nhất là Thanh Thu.
Thanh Thu không hiểu phải “ngộ” cái gì, hắn có tương đối nhiều tuyệt học ở trong tay nhưng có vẻ không có gì cần phải “ngộ”. Đại đa số đều là công pháp, võ kỹ rất ít, ngoài Phượng Vũ Lục Đạo ra không có võ kỹ nào đạt đến cấp độ tuyệt học.
Nhưng nhìn thế nào thì Thanh Thu cũng không thấy Phượng Vũ Lục Đạo có huyền diệu cần phải “ngộ” thuần túy dùng thao tác điều động nội lực độ khó cao để chồng chất uy lực của chiêu thức.
Về phần công pháp, vẫn là đừng nói đến. Năm bộ công pháp thì hết bốn bộ là tà công, đừng nói “ngộ” cái gì mà toàn bộ đều dùng ngoại vật hỗ trợ đắp nội lực đến cảnh giới nhất lưu.
Trước đây Thanh Thu cảm thấy rất tốt, bản thân lấy được rất nhiều công pháp huyền diệu, không dùng đến nhưng có thể mở mang góc độ suy nghĩ. Hiện tại mới thấy nội tình của bản thân vẫn còn quá ít.
Mấy ngày nay Thanh Thu đã sớm cân nhắc vấn đề công pháp, lượng nội lực của Thanh Thu đạt đến cực hạn của khí hải cho nên hắn không có nhu cầu về việc hút nội lực của người khác. Nội lực của hắn tinh thuần như vậy, lại đi hút nội lực của người khác thì hại nhiều hơn lợi, không cần làm chuyện thừa thãi.
Lại nói lượng nội lực bị giới hạn bởi thiên phú, Thanh Thu cần một bộ nội công huyền diệu hơn chứ không phải chỉ dùng số lượng làm ưu thế. Đáng tiếc Thanh Thu không có bộ nội công nào thích hơp. Nguyệt Liên Quyết rất tốt, có thể tương thích với nội lực của Thanh Thu hiện tại, tương lai thậm chí có khả năng nhòm ngó cánh cửa tông sư.
Đáng tiếc Thanh Thu không tu luyện được, không nói đến chuyện hắn không có Nguyệt Liên Đăng, chỉ riêng việc kinh mạch ở tay trái bị tổn thương đã cắt đứt đường tu luyện rồi.
Hồi Thiên Thất Luyện ngưng tụ ra nội lực khá bình thường, nghiêng về phương hướng bảo dưỡng thân thể, là một lựa chọn rất tốt. Nhưng nội lực của Thanh Thu không có khả năng thuế biến nếu chỉ dùng Hồi Thiên Thất Luyện, cho nên công pháp này không phải lựa chọn tốt. Lại nói có Bạch Linh Nguyệt sửa đổi, Hồi Thiên Thất Luyện có thể nối tiếp vào bất cứ công pháp nào, có thể coi nó như bí pháp phụ trợ là được.
Hai bộ công pháp tử tốt nhất đều không phải lựa chọn tối ưu, về phần mấy bộ tà công kia thì càng không cần đề cập đến. Thật vất vả mới cứu chữa được thân thể, Thanh Thu mới không nghĩ quẩn mà dùng mấy bộ tà công này đi giày xéo bản thân.
Thanh Thu ngồi ngẩn người suy nghĩ nửa ngày cũng không suy nghĩ ra được lựa chọn nào tốt, từ năm đầu ngón tay vươn ra năm sợi tơ nội lực đang không ngừng đan xen bay múa ở trên lòng bàn tay, giống như đang xoay chuyển đồ chơi tiêu khiển giết thời gian.
Lại nhìn về phía Bạch Linh Nguyệt, đối phương không bị ảnh hưởng quá nhiều, vẫn chăm chỉ rèn luyện kiếm pháp, động tác càng lúc càng thông thuận trôi chảy, kiếm pháp cũng có đường lối rõ ràng, mỗi lần xuất kiếm đều có thể bộc phát ra uy lực to lớn, động tác nối tiếp vào với nhau nhưng không có biến hóa gia trì lộ ra tương đối đơn điệu.
Có điều động tác kiếm pháp được Bạch Linh Nguyệt phá giải từ Phượng Vũ Lục Đạo, một loạt động tác chính là biến hóa, chỉ cần tốc độ biến đổi nhanh chóng chính là chiêu thức biến ảo.
Bạch Linh Nguyệt cũng hiểu rất rõ ràng chuyện này cho nên nàng cũng tập trung vào tốc độ, càng lúc càng nhanh. Theo từng động tác diễn luyện, đến cuối cùng một kiếm chém ngang ra, nội lực tuôn trào trên lưỡi kiếm vậy mà mơ hồ có một chút tia sáng lóe lên giống như phản chiếu ánh mặt trời.
Nội lực thoát khỏi lưỡi kiếm biến thành một vòng khí nhận chém ra ngoài, bay xa gần ba thước chặt đứt một góc sào phơi đồ. Sào phơi đồ chỉ là từng thanh tre buộc vào với nhau, trực tiếp bị khí nhận chém đứt chân cọc tre.
Thanh Thu vốn ngồi ở một bên xem kiếm chợt thấy nội lực hóa thành khí nhận lóe lên một cái, đưa mắt nhìn phương hướng của khí nhận liền biết chuyện không tốt, năm sợi tơ nội lực trong lòng bàn tay vội vàng vung ra ngoài.
Từ vị trí của Thanh Thu đến sào phơi đồ chừng bốn năm thước, chân sào phơi đồ vừa muốn nghiêng đổ liền bị từng sợi nội lực quấn lên, Thanh Thu khẽ kéo một cái cả xà ngang của sào phơi đồ bị kéo về phía bản thân.
Bật dậy khỏi chỗ ngồi, bàn chân bước ra một bước liền đến bên cạnh sào phơi đồ, vươn tay đỡ lấy mới tránh cho y phục rơi đầy đất. Thanh Thu phản ứng rất nhanh mới tránh cho một hồi tai nạn, Bạch Linh Nguyệt vội vàng thu kiếm, hơi thở còn chưa kịp bình ổn đã vội vàng chạy đến.
Sắc mặt của nàng hơi lúng túng cùng xoắn xuýt, rất giống với tiểu hài tử làm sai chuyện, vừa lo vừa sợ lại biết lỗi mà uể oải, ấp úng nói.
“Thật xin lỗi, là ta không khống chế tốt lực lượng”.
Thanh Thu vận chuyển Lược Hồng bắt một thanh tre vào trong tay, nội lực tràn đến sau đó nhẹ nhàng nhấn cọc tre xuống đất, vững vàng đóng sâu vào trong đất. Dựng lại sào phơi đồ chắc chắn chỉ trong phút chốc, Thanh Thu mới nói.
“Không trách ngươi, hẳn là tình huống bất ngờ”.
Thanh Thu chắc chắn bản thân không nhìn nhầm, dù sao cũng là lần thứ hai gặp phải kiếm khí ngưng ngân, lần trước vẫn là Hà Kim Phượng biểu diễn. So với kiếm khí của Hà Kim Phượng thì Bạch Linh Nguyệt đánh ra kiếm khí kém về cả uy lực lẫn độ ổn định.
Kiếm khí ngưng ngân còn không thể ổn định được ngân mang một cách rõ ràng, lóe lên một cái rồi biến mất chứ không thể duy trì lâu dài được, rõ ràng là vừa mới đột nhiên sử dụng ra được, lại đúng lúc bộc phát nội lực nên đánh ra kiếm khí.
Bạch Linh Nguyệt nhẹ nhàng thở phào một hơi, lập tức nói.
“Cũng may mà ngươi phản ứng nhanh. Vừa rồi ngươi làm thế nào mà giữ được sào phơi đồ không rơi xuống vậy?”
Thanh Thu nghiêng đầu, không hiểu lắm mà xòe bàn tay ra, từ lòng bàn tay duỗi ra một sợi nội lực viền trắng trong suốt hỏi.
“Chính là một phần vận dụng của Nguyệt Liên Quyết thôi, không phả ngươi cũng từng luyện tập qua sao?”
Bạch Linh Nguyệt: ?
Lần này đến lượt Bạch Linh Nguyệt mê man, giơ lòng bàn tay ra ngưng tụ một sợi tơ nội lực, đồng dạng có thể điều khiển linh hoạt, kéo dài đến hơn một thước ở ngoài cơ thể nhưng một khi thu hồi nội lực vào trong người, vận chuyển Thiên Độc Quyết thì sợi tơ này liền tan đi.
Bạch Linh Nguyệt nghi ngờ hỏi.
“Không phải ngươi không luyện được Nguyệt Liên Quyết sao? Chẳng lẽ ngươi vẫn luôn ngưng tụ những sợi tơ nội lực này?”
Thanh Thu không hiểu hỏi lại.
“Mấy sợi tơ ngưng tụ xong thu hòi vào trong khí hải không phải vẫn luôn tồn tại sao? Chỉ cần bỏ chút thời gian đi luyện tập thao túng là được, rảnh rỗi lại ngưng tụ mấy sợi nội lực là được rồi, không có ảnh hưởng gì”.
Bạch Linh Nguyệt vội vàng lắc đầu nói.
“Làm sao có thể, ta vận chuyển Thiên Độc Quyết thì sợi nội lực đều bị hòa tan đi ngay”.
Thanh Thu nghe vậy trầm mặc, nhắm mắt đi cảm ứng khí hải của mình. Từng sợi nội lực liền mạch chậm rãi di chuyển trong vòng xoáy, mấy trăm sợi tơ dày đặc giống như sắp hóa thành một dòng nước lững thững di chuyển.
Mở mắt, vận chuyển Đại Hải Quy Nguyên Quyết kích thích vòng xoáy sau đó lòng bàn tay ngưng tụ lực hút, thi triển Lược Hồng bắt về phía khúc tre bị Bạch Linh Nguyệt chặt đứt.
Nhìn lại số sợi nội lực vẫn như cũ, không tổn hao chút nào. Lại vận dụng nội lực bao phủ lên khúc gậy tre, không bao lâu trên bề mặt gậy tre liền ngưng tụ ra giọt nước lấm tấm, nhiệt đột cũng hạ xuống mát lạnh.
Bạch Linh Nguyệt thấy Thanh Thu dùng một loạt thao tác liền biết đây là đổi đi đổi lại mấy loại phương thức vận chuyển của các loại nội công tâm pháp khác nhau, Bạch Linh Nguyệt nhìn xem cũng không biết nên nói gì. Đợi đến khi Thanh Thu kết thúc vận hành nội lực mới nói.
“Sao ngươi có thể vận hành nhiều nội công tâm pháp như vậy? Không xung đột lẫn nhau hay sao?”
Thanh Thu nghĩ nghĩ nói.
“Có thể là do công pháp của ta đặc thù, có thể bao dung các loại nội lực giống như trăm sông đổ về một biển cho nên mới có thể tùy ý chuyển đổi, lại bao dung các đặc tính vào với nhau…”
Tiếng nói của Thanh Thu càng lúc càng nhỏ, trong đầu giống như có gì đó nổ tung, suy nghĩ lập tức vận chuyển nhanh chóng bắt lấy ý tưởng lóe lên, phát triển mạnh mẽ như bén rễ nảy mầm.
Bao dung mọi thứ, mọi loại nội lực như nước trong sông suối, cuối cùng quy về thân ta chính là Đại Hải Quy Nguyên.
…