Chương 102: Không hoàn toàn
Gội đầu xong, Bạch Linh Nguyệt còn giúp đỡ Thanh Thu chà lưng. Kỳ thực lúc trước những tạp chất bị rèn luyện ra đã sớm vỡ nát theo lớp băng ở bên ngoài, cơ thể của Thanh Thu không đến mức không nhuốm bụi trần nhưng thật sự rất sạch sẽ.
So với người thường còn sạch sẽ, càng sẽ không có mùi kỳ quái gì, chỉ là Thanh Thu suy nghĩ nhiều mà thôi. Bạch Linh Nguyệt trợ giúp một chút xong, Thanh Thu tắm rửa rất nhanh sau đó cũng trợ giúp Bạch Linh Nguyệt gội đầu.
Mặc dù dùng chung một thùng nước tắm làm cho Thanh Thu cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng Bạch Linh Nguyệt không ngại thì hắn có thể nói gì. Thanh Thu cũng giúp đối phương vò nát bồ kết để gội đầu, cũng chỉ gội đầu mà thôi, Thanh Thu không giúp Bạch Linh Nguyệt chà lưng mà thu dọn quần áo đi ra ngoài, giặt quần áo.
Bạch Linh Nguyệt ngâm mình trong thùng tắm chỉ lộ ra một chút phần vai, nhưng bởi vì góc độ cho nên Thanh Thu có thể trông thấy sơn phong như ẩn như hiện. Thanh Thu không vội vàng đi giặt quần áo thì chỉ sợ máu mũi sẽ không khống chế được mất.
Đúng là có hỏa dấy lên, khô nóng dễ dàng chảy máu mũi. Thanh Thu tận lực bình tâm nhưng hai bên tai cũng không tránh được thoáng đỏ, phải ra ngoài một hồi mới khôi phục bình tĩnh được.
Kỳ thực tắm rửa không phải đại sự gì, ăn cơm uống nước, tắm rửa ngủ nghỉ là chuyện thường ngày. Luyện võ cũng là chuyện thường ngày.
Thanh Thu cùng với Bạch Linh Nguyệt thường ngày đều không rời sân nhỏ, tự mình luyện võ rèn luyên thân thể, củng cố căn cơ. Ngày hè qua đi, ngày thu sơ lập, sáng sớm có sương, đêm có trăng lạnh, ngày có nắng nhạt chiều gió heo may.
Ngày này Bạch Khuynh Nhiễm trở lại.
Đây là lần đầu tiên Thanh Thu cảm nhận được khí tức của Bạch Khuynh Nhiễm lại có thể nhận ra ngay lập tức. Khí tức của Bạch Khuynh Nhiễm rất đặc biệt, lạnh băng băng nhưng lẫn bên trong có một loại cảm giác “chói sáng” chiếu rực rỡ trong tầm cảm ứng của Thanh Thu.
Bên trong sự chói lóa kia không biết ẩn giấu thứ gì, Thanh Thu không thể thấy rõ được. Chỉ có điều khí tức này dao động bất ổn, giống như bóng đèn hơi nhấp nháy rất nhẹ nhưng có thể chắc chắn nguồn gốc của cỗ khí tức này đang bị nội thương.
Không phải vấn đề rất lớn, ít nhất thì không ảnh hưởng quá nhiều đến Bạch Khuynh Nhiễm. Về phần ai đả thương nàng, vậy thì không cần phải nói.
“Gia a trở về rồi?”
Bạch Khuynh Nhiễm vẫn duy trì khí độ ung dung quý phái, y phục cùng phụ kiện đều chỉnh lý ngay ngắn vào vị trí đẹp mắt nhất. Bạch Khuynh Nhiễm gật đầu một cái, nhìn về phía Thanh Thu nói.
“Ngươi khôi phục nhanh như vậy?”
Thương cân động cốt một trăm ngày không phải một câu nói xuông, tổn thương gân xương đều phải nuôi dưỡng một thời gian rất lâu mới có thể khôi phục được. Thanh Thu chỉ dùng mấy ngày, cho dù thời gian Bạch Khuynh Nhiễm rời đi nửa tháng thì tổng thời gian bị tổn thương vừa mới qua hai mươi mấy ngày. Tốc độ khôi phục như vậy đủ làm người kinh ngạc.
Kỳ thực Thanh Thu chưa hoàn toàn khôi phục, không thể vận động mạnh được, nếu không vết gãy xương có thể một lần nữa tái phát. Dù sao da thịt còn chỉ có thể mọc ra da non, để lại vết sẹo lồi khác màu sắc nói gì đến gân xương.
Một phần là vì hắn mang theo vết thương nhưng một phần là Thanh Thu không thể cảm nhận tinh tường tình trạng cơ thể, không điều tiết nội lực vào đúng vị trí được.
Thanh Thu chắp tay hành lễ chào hỏi với Bạch Khuynh Nhiễm, thật sự thì đối phương giúp đỡ rất nhiều, Thanh Thu biết ơn cho nên một lễ này cam tâm tình nguyện.
“May mà có cung chủ giúp đỡ mới có thể khôi phục nhanh như vậy, miễn cưỡng có thể khôi phục”.
Bạch Khuynh Nhiễm gật đầu, dù sao đây cũng là lời nói thật. Chào hỏi qua loa là được, Bạch Khuynh Nhiễm dẫn đầu ngồi xuống ghế trên sân. Trong nhà không có trà cũng không có nước, Bạch Khuynh Nhiễm trở về nhà của mình cũng không chờ đợi Thanh Thu hay Bạch Linh Nguyệt rót nước bưng trà.
Bạch Khuynh Nhiễm nói.
“Có chút chuyện xảy ra, ta cần cầm về Nguyệt Liên Đăng”.
Thì ra quả cầu kia gọi là Nguyệt Liên Đăng, bên trong cũng ẩn chứa một số bí mật mà Thanh Thu không biết được. Thanh Thu không quá tò mò về bí mật bất truyền của Tuyệt Hàn Cung, dù sao Thanh Thu không luyện được Nguyệt Liên Quyết, chỉ học được cái nội lực hóa sợi tơ.
Nguyệt Liên Đăng vốn là đồ vật của Tuyệt Hàn Cung, lúc trước Thanh Thu hỏi mượn đồ vật từ tay Bạch Khuynh Nhiễm, nay đã dùng xong, chính chủ đến đòi cũng nên phải trả lại.
Thanh Thu tất nhiên sẽ trả lại, đi vào trong phòng ôm Nguyệt Liên Đăng ra ngoài, giao cho Bạch Khuynh Nhiễm. Bạch Khuynh Nhiễm lấy được đồ vật, lại quay sang hỏi Bạch Linh Nguyệt.
“Ngươi theo ta đi về Tuyệt Hàn Cung chứ? Lần này ta sẽ ở lại Tuyệt Hàn Cung một khoảng thời gian, mới có tinh lực chỉ dạy võ công cho ngươi”.
Lần này Bạch Khuynh Nhiễm gửi thư về Bạch gia thực tế đúng là nhắm đến Bạch Linh Nguyệt, dù sao đều là người cơ khổ bởi vì “dị đồng”. Việc nhỏ tiện tay làm thôi, sau khi gửi thư thì Bạch Khuynh Nhiễm không còn để ý đến nữa, cho nên nàng cũng không biết Bạch Linh Nguyệt bị sơn tặc bắt đi trên đường đến hồ Nguyệt Nha.
Bạch Linh Nguyệt đã đến nơi rồi, lại còn có bản lĩnh không tệ, lại thêm tình cảnh lúc đó cho nên Bạch Khuynh Nhiễm không vội vàng truyền dạy Bạch Linh Nguyệt cái gì. Bây giờ có thời gian, Bạch Khuynh Nhiễm cũng cho Bạch Linh Nguyệt một lựa chọn.
Bạch Linh Nguyệt bị hỏi thăm đột nhiên không biết làm sao, lưỡng lự một chút mói trả lời.
“Không được, ta còn có chuyện phải làm. Chờ ta làm xong ta mới có thể đi Tuyệt Hàn Cung tìm ngài”.
Bạch Khuynh Nhiễm điềm nhiên gật đầu, lựa chọn thế nào cũng không thể khiến cho nàng động rung. Im lặng một chút, nghĩ nghĩ Bạch Khuynh Nhiễm liền nói.
“Chú ý an toàn”.
Bạch Linh Nguyệt gật đầu, chắc nịch nói.
“Yên tâm, bọn ta đều đạt đến võ giả nhất lưu, đặt trên giang hồ cũng là cao thủ một phương, đủ sức để tự vệ”.
Lông mày của Bạch Khuynh Nhiễm khẽ gảy một cái, lẩm nhẩm hỏi lại.
“Nhất lưu?”
Bạch Linh Nguyệt lúc này hơi mím mím môi, một hồi mới không chắc chắn mà nói.
“Mặc dù nội lực của ta lui bước xuống hơn hai mươi đấu nhưng Thanh Thu thì không, nội lực của nàng rất hùng hậu, cũng có thể phóng ra ngoài, đó chẳng phải nhất lưu sao?”
Bạch Khuynh Nhiễm im lặng một chút mới nói.
“Nội lực phóng ra ngoài là tiêu chí của võ giả nhất lưu không sai, nhưng võ giả nhất lưu không chỉ như vậy. Tuyệt học không phải võ công tam lưu nhị lưu có thể so sánh được”.
Nói đến đây thì Bạch Khuynh Nhiễm không khỏi nhìn về phía Thanh Thu. Thanh Thu kỳ thực không rõ ràng lắm, kiến thức về võ giả nhất lưu của hắn tương đối nửa vời, trong nguyên tác cũng không đề cập chi tiết. Thanh Thu suy xét một chút, không hiểu liền hỏi.
“Không phải dựa theo lực lượng phát ra để suy tính cấp độ hay sao? Chẳng lẽ tuyệt học có gì đặc biệt?”
Bạch Khuynh Nhiễm không nghĩ đến Thanh Thu cũng không hiểu rõ, ngón tay gõ gõ mặt bàn sắp xếp từ ngữ bắt đầu lạnh nhạt nói.
“Không có tuyệt học không thể trở thành võ giả nhất lưu, tuyệt học dựa vào “ngộ” cho nên võ giả nhất lưu có chênh lệch rất lớn, không động thủ không thể biết được ai mạnh ai yếu.
Tuyệt học không chỉ là võ kỹ còn có công pháp, các ngươi không “ngộ” ra huyền bí bên trong không thể hoàn toàn coi là võ giả nhất lưu được. Số lượng nội lực bất quá thô thiển hiển lộ bên ngoài mà thôi”.
Thanh Thu nghĩ vậy hơi sững sờ, hắn chỉ biết chồng chất nội lực nhưng bất kể tốc độ cùng lực lượng đều tăng mạnh không phải võ giả nhị lưu có thể so sánh, như vậy mà Bạch Khuynh Nhiễm lại nói hắn “không hoàn toàn là võ giả nhất lưu”.
Thanh Thu đang định hỏi chi tiết đã thấy Bạch Khuynh Nhiễm nghiêng đầu, ngữ khí lạnh nhạt nhưng lời nói ẩn chứa cổ quái hỏi.
“Rõ ràng công pháp của ngươi đạt đến cấp độ đại thành, ngươi thật sự trở thành võ giả hất lưu nhưng ngươi có vẻ không hiểu, cũng không biết cách vận dụng, thật là kỳ quái”.
Thanh Thu không có người dẫn đạo, mấy chuyện này đúng là không rõ ràng, công pháp đều tự mình suy nghĩ tự mình tu luyện cho đến nay mới biết bản thân tu luyện lên “đường lệch”.
Không hiểu liền muốn hỏi đã thấy Bạch Khuynh Nhiễm đứng dậy nói.
“Được rồi, năng lực của các ngươi như vậy cũng đủ tự vệ rồi. Hiện tại ta đi trước”.
Mọi việc ở đây đã xong, Bạch Khuynh Nhiễm không tiếp tục ở lại nữa, lập tức thi triển khinh công rời đi, lộ ra phá lệ vội vàng.
Trước khi đi còn để lại cho Bạch Linh Nguyệt một tấm lệnh bài chứng minh thân phận, ngoài ra không có gì hơn. Kỳ thực Bạch Khuynh Nhiễm đúng là vội vàng thật, dù sao Tuyệt Hàn Cung còn một đống việc cần phải xử lý.
Cảm xúc của Bạch Khuynh Nhiễm rất lạnh nhạt nhưng lúc này cũng không khỏi cảm thấy phiền phức. Lúc trước ở Tuyệt Hàn Cung rảnh đến không có gì làm, nàng có thể tùy ý ra ngoài dạo chơi, cả năm cũng không phải xử lý sự vụ gì.
Bây giờ thì chuỗi ngày an nhàn của nàng đã rời xa, phải đi thực hiện nghĩa vụ của cung chủ.
…