Chương 70. Huấn luyện chiến đấu cho ‘Mãnh nữ’.
Trần U nhìn chăm chăm Tô Khuynh Thành một lúc rồi lắc lắc đầu:
“Nàng nói đúng một nửa, nửa còn lại, là sai.”
“Sai ở chỗ, nếu xét về phương diện có vũ khí để chiến đấu, nàng chỉ phụ thuộc vào vũ khí khi thực lực từ Thất Cấp trở xuống, khi lên Lục Cấp, Linh Cương Cảnh, nàng có thể tạo thương từ linh lực của mình để chiến đấu.”
“Đúng là vũ khí do linh lực hóa thành chỉ mang tính dùng tạm, không so được với vũ khí làm từ ma thú, tinh thiết,… nhưng, như ta đã nói, đến Linh Cương Cảnh thì nàng sẽ luôn có vũ khí để chiến đấu, ta cũng có Linh Nhân Kỹ giúp cường hóa vũ khí làm từ linh lực, đảm bảo nó sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều.”
“Nàng nói đúng ở chỗ, khi Võ Sư dùng quyền cước gặp Võ Sư mất vũ khí thì sẽ có lợi thế hơn rất rất nhiều, tất nhiên, đến Lục Cấp thì yếu tố lợi thế cũng chẳng còn, trừ khi đi vào những địa điểm đặc biệt, cấm linh lực hay gì thì Võ Sư dùng quyền mới có lợi thế tối đa.”
“Và, có một điều đặc biệt, có lẽ nàng chưa từng nghe qua, dùng quyền cước, không có nghĩa là nàng không dùng vũ khí.”
Nghe đến đây thì nàng tỏ ra ngơ ngác, bởi hắn lại nói một điều phá đi quan điểm của nàng.
Chờ đến khi nàng hồi thần lại, hắn mới nói tiếp:
“Vũ khí cũng chia làm nhiều loại, tuy vào từng người, ta thì phân chia chúng theo hai hướng, sắc bén và không sắc bén.”
“Vũ khí có tính sắc bén thì sát thương cũng cao hơn, mỗi loại sẽ có một đặc điểm riêng, như cung tầm xa; kiếm thì dính chỗ nào cũng bị thương; đao thì nặng vừa, diện tích sát thương rộng; thương thì dài; phủ thì cực nặng để lấy nặng bù công,…”
“Vũ khí không sắc bén thì có côn, dài, chuyên về lực, và Tứ Thủ. Nàng chọn dùng quyền cước thì vũ khí của nàng chính là Tứ Thủ.”
“Nàng thấy lạ? Cũng dễ hiểu thôi, vì ở Đảo Kinh Nam này, chẳng có ai dùng Tứ Thủ cả, nó là vũ khí của địa phương khác.”
“Tứ Thủ bao gồm hai găng tay và một đôi giày, được làm từ tinh thiết hoặc từ ma thú. Công dụng của nó là bảo hộ bộ phận cốt lõi của Võ Sư dùng quyền cước, là tay và chân, đồng thời cường hóa sức ra đòn và sự phòng thủ của họ.”
“Có vài người còn trang bị thêm cho Tứ Thủ bằng cách gắn gai nhọn ở ngón tay, hoặc dao ở đế giày, hoặc vuốt nhọn ở đầu ngón tay, để cường hóa sức sát thương của nó.”
Nghe đến đây, nàng chợt trở nên buồn bã, nàng chọn quyền cước vì nghĩ nó không phụ thuộc vào vũ khí, không ngờ… lại ấu trĩ đến vậy, nghĩ lại… tay không thì khó mà đấu với kiếm lắm.
Trông nàng trở nên buồn như vậy, hắn cười nói:
“Sao nàng lại buồn? Sự lựa chọn của nàng vẫn đúng theo ý muốn của nàng, nàng nghĩ thử xem? Nàng đối mặt với Võ Sư dùng thương làm từ ma thú Thất Cấp, thì nàng cũng có Tứ Thủ làm từ ma thú Thất Cấp. Thương chém thì nàng dùng Tứ Thủ đỡ. Thương đâm thì nàng dùng Tứ Thủ bắt,… hoàn toàn có thể đấu với nhau.”
“Khi cả hai bị mất vũ khí, tên đó dùng thương làm từ linh lực, nàng cũng dùng Tứ Thủ làm từ linh lực, sau khi hai người hết linh lực, lúc đó là thời điểm nàng đập tên đó ra bã, đây mới chính là lợi thế lớn của người dùng quyền cước, đánh lâu dài, đánh đến cạn linh lực vẫn có thể đánh tiếp.”
Sự buồn bã của nàng liền biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là cảm xúc vui mừng, vui mừng vì sự lựa chọn của nàng vẫn tốt, vẫn có lợi thế.
Còn một điều mà hắn chưa nói với nàng, với hai tầng kinh mạch, Võ Sư cùng cấp khó thể so thể lực với nàng, còn nói về đấm nhau, ăn đến đấm thứ hai thì khả năng đã xanh mặt rồi, trừ đám thiên kiêu và Khí Vận Chi Tử mới có sức so bì hay áp đảo mà thôi.
Hắn nói tiếp:
“Nàng may mắn lắm đó, dù nam nhân của nàng không dùng quyền cước, nhưng ta biết rất nhiều Linh Nhân Kỹ bổ trợ, chỉ cần nàng học được, việc đánh đấm chẳng là vấn đề gì cả.”
“Võ học nhiều vô số, nhưng có những thứ cơ bản giống nhau và bắt buộc phải nắm vững, nào, làm theo ta, trước tiên là đứng tấn…”
“…”
Thời gian bắt đầu trôi qua chậm rãi.
Đầu tiên, hắn dạy nàng học và luyện đứng tấn, đứng cho thật vững, hắn đẩy mà nàng không lung lay, hắn sờ tuyết sơn mà nàng không nhíu mày, thế là qua, à mà, hắn sờ phía dưới thì nàng lại đánh hắn, không được, không thể cho nàng qua.
Sau khi học đứng tấn, hắn dạy nàng thế công và thủ, dù không rành về quyền cước, nhưng kiếp trước, hắn đã gặp rất nhiều Võ Sư luyện như vậy, nhìn sơ qua heo cũng biết heo chạy ra sao rồi.
Sau khi nàng nắm bắt các thế, hắn tiếp tục dạy cho nàng những Linh Nhân Kỹ chuyên về quyền cước mà nàng có thể học và thi triển được ở cảnh giới này, sau đó cho nàng luyện tập đến khi vận dụng chúng một cách thành thạo.
Khi nàng đã nắm hết ‘lý thuyết’ hắn nhường lại vị trí cho Tiểu Tiểu, để nó kêu gọi đám ma thú đến rèn luyện với nàng. Học là một chuyện, chiến đấu là một chuyện khác, hắn đã dạy nàng học, chuyện chiến đấu, nàng phải tự phát triển.
Trong thời gian đó, hắn chui vào hang động để tu luyện nâng cao cảnh giới của mình, linh lực trong thiên địa lại bị vòng xoáy trong đan điền kéo vào người hắn, cuồn cuộn như nước sông mùa lũ.
…
Thấm thoát, hai tháng đã trôi qua.
Trần U vừa vận xong một chu thiên Linh Pháp, thở ra một hơi rồi kết thúc tu luyện, sau đó vươn vai, lắc người qua lại cho xương cốt giản ra, rồi mỉm cười với sự hài lòng.
Hai tháng, từ Dẫn Linh trung kỳ, hắn đã bước Khải Linh hậu kỳ, tốc độ tăng tiến phải nói là như bay, đơn giản vì hắn là Sủng Thú Sư của Tiểu Tiểu, mà thực lực Tiểu Tiểu đã vào Trung Lục Cấp, hắn lại có Linh Pháp bá đạo, việc tăng tiến nhanh là chuyện dĩ nhiên.
Hắn đứng dậy, phủi phủi y phục cho bay bớt bụi, bước từng bước thong thả ra cửa hang rồi hít thật mạnh để không khí trong lành tràn vào phổi, sau đó nhìn về khu đất trống phía trước.
Lúc này, Tô Khuynh Thành đang đứng đối diện với một con Diệm Vĩ Lang Hạ Thất Cấp, là đàn em mới của Tiểu Tiểu.
Con Diệm Vĩ Lang này có chiều cao khoảng một thước, toàn thân màu đen, riêng cái đuôi lại có màu đỏ rực, dài chạm đến mặt đất, là ma thú Hoàng Phẩm, hai hệ Lửa và Thường.
Trong thời gian qua, nàng vừa rèn luyện, vừa tập chiến đấu mà cũng vừa tu luyện, vì chăm chỉ như vậy nên thực lực đã tăng lên Dẫn Linh hậu kỳ, tốc độ tăng tiến cũng chẳng vừa.
Thấy Tiểu Tiểu ra hiệu trận đấu sắp bắt đầu, nàng liền vào thế tấn công, chùn gối để hạ thấp trọng tâm xuống, chân trái đặt trước, chân phải đặt sau, hai tay nắm lại đưa song song với thân, nắm đấm chỉ thẳng vào Diệm Vĩ Lang, mặt cũng quay về cùng bên để nhìn con ma thú mình sắp đánh kia.
Thấy thế tấn công này, mí mắt hắn hơi giựt giựt, đúng là lý thuyết khác xa thực hành, vẻ xinh đẹp của nàng đã bị cái thế này phá hỏng sạch, trông cứ lững lững như pha giữa hình bóng nam nhân mạnh mẽ và nữ nhân yểu điệu vậy, khó tả thế nào ấy.
Gào…
Diệm Vĩ Lang gào lên, hai chân trước chợt hạ thấp rồi dùng lực của bốn chân đạp mạnh xuống mặt đất, phóng thẳng về phía nàng, đồng thời mở đôi hàm lớn có những cái răng nhọn, thi triển thủ đoạn tấn công thường dùng của nó, là cắn.
Theo quan điểm của hắn, trong tình huống này, nàng nên chạy ngang để ép Diệm Vĩ Lang bẻ hướng và tốn sức, hoặc vào thế né rồi chờ nó phóng đến gần rồi né qua một bên, đồng thời tung cúng đấm cực mạnh vào nó, dù trúng bất kỳ bộ phận nào thì nàng đều có lợi.
Chỉ là, hành động của nàng lại khác hoàn toàn với những gì hắn nghĩ trong đầu.
Nàng chợt xoay hai bàn chân song song với nhau, mũi chân cùng chĩa vào Diệm Vĩ Lang, bắt đầu vận chuyển linh lực xuống chân rồi bùng phát.
Nàng đạp mạnh lưu lại hai dấu chân nông trên mặt đất, thi triển Bạo Bộ phóng đến đối thủ, tay phải nắm lại và đưa về trước, thẳng một đường với cái miệng đang mở to của nó, muốn dùng cứng đối cứng.
Nó bị hành động này của nàng làm cho kinh ngạc, sau đó bị khí thế và sự tự tin cực độ của nàng ảnh hưởng, bắt đầu trở nên sợ hãi và chùn bước, thật sự không dám cứng đối cứng với đòn này.
Thế là, nó cụp cái miệng lại, rướn thân qua bên phải để né cú đấm của nàng.
Một người một thú không hề gây sát thương lên nhau, chỉ đơn giản là đổi vị trí sau đòn tấn công này.
“Con mọe nó, như vậy cũng được sao?”
Hắn nhìn mà chỉ biết há hốc mồm. Ma thú bị khí thế của nàng dọa sợ? Tự né đòn? Con Diệm Vĩ Lang đó có phải ma thú không vậy? Tiểu Tiểu tuyển đàn em kiểu gì vậy nhỉ?
Hắn liếc qua Tiểu Tiểu đang nhàm chán mà cuộn thân ngủ dưới tán cây rộng gần đó. Sau hai tháng, nó cũng đã thay đổi, trở nên to lớn hơn, ba cái đuôi đã dài hơn chiều dài cơ thể rồi.
Gào…
Là ma thú nhưng bị khí thế của con người chấn nhiếp, Diệm Vĩ Lang không cam lòng mà gào lên, rồi nó chợt mở miệng lần nữa, bụng hóp lại và vận linh lực, theo đó, một quả cầu lửa đỏ rực phóng ra từ miệng nó.
Nếu là Trần U, trong tình huống này. hắn sẽ dùng Bạo Bộ để né tránh, sau đó vừa né vừa lướt nhanh đến chỗ Diệm Vĩ Lang mà công kích nó.
Thế nhưng, Tô Khuynh Thành lại không làm vậy, linh lực được nàng dẫn lên tay phải, làm cánh tay được bao bọc trong thứ năng lượng màu đỏ, rồi nàng chợt vung tay, đấm trực diện vào quả cầu lửa đang phóng đến.
Ầm.
Hai thứ vừa chạm vào nhau liền tạo ra vụ nổ nhẹ, khói đen lan tràn xung quanh nhưng rất nhanh đã được gió thổi đi. Hắn quan sát thật chăm chú, nàng vẫn đứng đó, nhưng mặt và quần áo đã lấm lem vết khói đen từ vụ nổ, chả bù cho Diệm Vĩ Lang vẫn đang rất sạch sẽ mà đứng nhìn.
Hắn vỗ trán một cái chách, dạy nàng Bộc Phá Quyền, không phải để nàng dùng như thế này đâu. Đồng ý là nó có thể cản lại Thú Kỹ Hỏa Cầu, nhưng, nhìn lại nàng xem, hơn nữa Linh Nhân Kỹ này cũng tốn kha khá linh lực, Võ Sư bình thường đấm vài cái là cạn linh lực rồi.
Cô nương này, hoàn toàn đang ỷ vào thân phận Võ Sư hai tầng kinh mạch mà chiến đấu theo cách cường ngạnh mà.
Hắn đang suy nghĩ xem nên dạy lại nàng chiến đấu thế nào? Thì nàng bỗng chủ động chuyển sang tấn công, bằng cách… đi đến, nhổ một cái cây nhỏ lên rồi cầm nó như vũ khí.
Tuy nói là cây nhỏ, nhưng thân cây đã cao gần hai thước, to bằng bắp chân đàn ông, mà vẫn bị nàng nhổ bật cả gốc lên một cách dễ dàng, làm hắn và Diệm Vĩ Lang ngớ người, trên mặt viết rõ hai từ ‘kinh ngạc’ xong, Diệm Vĩ Lang nhanh chóng có phương án hành động.
Nó lại há mồm tụ một quả Hỏa Cầu rồi bắn về phía nàng, hắn suy đoán rằng, nàng sẽ né tránh rồi ôm thân cây mà đập Diệm Vĩ Lang.
Hắn đoán đúng, nhưng chỉ là ý sau thôi, bởi nàng không né tránh mà cầm cái cây… đập Hỏa Cầu bay lệch qua hướng bên trái, nhìn Diệm Vĩ Lang với nụ cười hả hê rồi thi triển Bạo Bộ lao đến.
Dù Diệm Vĩ Lang chênh với nàng một cấp lớn, nhưng… nó hoàn toàn bị dọa sợ rồi, trong thú sinh của nó chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy cả.
Nó làm gì còn suy nghĩ chiến đấu? Nhanh chóng co chân lên cẳng mà chạy, nhưng nàng bám riết như bóng của nó, dù vác cái cây to mà vẫn luôn đuổi kịp, khi dí sát đít thì quơ ngang cái cây, đánh vào mông nó một cái rồi cười ha hả đuổi tiếp.
Cứ như vậy, một người một thú rượt đuổi nhau lòng vòng trong khu đất trống, Tiểu Tiểu nghe tiếng ồn thì tự cụp tai lại, cứ thế mà ngủ tiếp, còn Trần U thì đứng như chết lặng rồi.
Phong cách của Tô Khuynh Thành, hơi dã man, không, là quá dã man rồi, không né mà toàn cường thế lao lên đánh, rất giống với nữ mãnh nhân ở Bắc Châu kia, cũng toàn là cường ngạnh mà đánh, chẳng biết phòng thủ là gì, à, còn thêm cái thế lực kia ở Trung Châu nữa, cũng toàn đào tạo ra mãnh nữ, chỉ là, đôi lúc bọn họ còn biết né né, còn nàng, ài…
Hắn ngẫm nghĩ, nếu nàng và nữ mãnh nhân kia gặp mặt, chắc là… hai người tiếc hận vì không gặp nhau sớm để kết tỷ muội đi?
…
…