Chương 69. Diệu dụng của Kỳ Kỹ.
Sáng hôm sau.
Mí mất Tô Khuynh Thành mở lên nhẹ nhàng, cảm thấy tinh thần thư sướng và cơ thể nhẹ nhàng vì vừa có được giấc ngủ ngon sau bao ngày qua.
Nàng ngồi dậy, vươn tay lên đầu để giãn cơ, cũng khiến y phục dán sát vào cơ thể làm lộ những đường cong nóng bỏng mê người, và hình ảnh đó được Trần U thu vào mắt một cách trọn vẹn.
Lúc này, nàng mới ngó qua hắn. Hai người nhìn nhau rồi chẳng cần nói gì, cứ như rơm khô gặp lửa, đất khô gặp nước, một khi đã tiếp xúc liền lao vào vồ vập nhau.
Rất nhanh, y phục của mỗi người đã bị đối phương cởi ra, ném tứ lung tung khắp hang động. Lần này, nàng muốn chủ động, cầm lấy rồi ngồi xuống, ngay sau đó, nàng chợt kêu a khá lớn, nhíu nhẹ mày liễu và biểu cảm tỏ ra khá đau, nhìn hắn và hỏi với giọng đầy nghi hoặc:
“Trần U, chàng… sao hôm nay… của chàng lại lớn như vậy? Đã thế còn rất… rất… cứng?”
Do hắn đã dẫn linh lực vào huyết mạch nên thứ kia cũng được linh lực cường hóa, to hơn, cứng hơn là chuyện bình thường.
Hắn nở nụ cười đểu cán, hỏi lại:
“Nàng không thích sao?”
Nàng gật gật đầu ừm nhẹ:
“Nó… nó làm… ta đau… chàng có thể làm cho nó nhỏ hơn được không? Nhỏ hơn của chàng lúc trước một chút thì càng tốt.”
Nụ cười của hắn đơ lại, lập tức rút đi gần hết lượng linh lực ở nơi đó, chỉ giữ lại một lượng đủ để chèo chống độ cứng, đồng thời cũng rút bớt máu cho nó nhỏ lại.
Cảm nhận vật tạo ra hạnh phúc kia đã đạt kích cỡ rất phù hợp, nàng bắt đầu nhóm lên, rồi ngồi xuống.
Cứ như vậy mà hai người dính với nhau đến tận trưa.
Sau trận chiến căng thẳng và mệt mỏi, Tô Khuynh Thành áp mặt lên ngực Trần U, lắng nghe tiếng tim đập rõ ràng của hắn, khuôn mặt còn lưu dư vị mưa xuân rất nồng.
Nàng dùng ngón tay trái vẽ vời trên ngực hắn, giọng hơi mệt:
“Trần U, chàng… thật lợi hại.”
Nàng từng đọc qua kha khá sách về chuyện đó, nội dung đều ghi rằng sức chinh chiến của nam nhân không bao giờ có thể bằng nữ nhân, nhưng, tiểu quỷ này đã phá vỡ quan điểm đó, liên tục đưa nàng lên đỉnh vu sơn này đến đỉnh vu sơn khác, đến khi nàng thật sự hết sức, hết chịu được mới dừng lại.
Hắn hôn nhẹ lên tóc nàng, cười nói:
“Không phải ta lợi hại, mà do nàng quá yếu mà thôi.”
Khiêm tốn thì tốt đó, nhưng cái khiêm tốn này của hắn, thật sự khiến người khác, nhất là nam nhân khác muốn đấm vào mặt hắn. Không phải hắn lợi hại? Đúng rồi, bởi sự lợi hại đó đâu phải đến từ ‘chính hắn’ mà đến từ tình trạng cơ thể do hắn đánh bậy đánh bạ mà tạo thành, cũng như nhờ vào việc hắn học được Kỳ Kỹ của Đế Vương một nước nhỏ ở Đông Châu.
Vị Đế Vương này cũng xem như là thiên tài trong phương diện đó, sáng tạo ra Kỳ Kỹ giúp thu phục hậu cung hơn trăm người, mỗi phi tần đều có tài trí, hoặc thực lực, hoặc tài lực, hỗ trợ hắn ta xây dựng cơ đồ lên đỉnh cao.
Nhìn vẻ mặt đáng ăn đòn kia, nàng lườm rồi hừ nhẹ để tỏ vẻ bất mãn, sau đó đấm lên ngực hắn vài cái, rồi nàng chợt tỏ vẻ lả lơi, cười nói:
“Ừm, là do ta yếu, không chịu được chàng chinh phạt, từ nay về sau, ta không cùng chàng làm nữa đâu, kẻo chàng lại buồn phiền vì không hết sức, hì hì.”
Chách.
Hắn vỗ mạnh lên trái đào làm nàng kêu nhẹ, lại lườm hắn với vẻ giận dỗi, nhưng hắn cười khà khà, đặt tay trái đào mà nắn bóp, nói:
“Yêu tinh, nàng có tin ta chinh phạt nàng tới tối luôn không?”
Nghe vậy, nàng cảm thấy sợ hãi. Tới tối? Qua hôm sau, chắc nàng nằm trên giường một ngày là ít nhất, thế là nàng làm nũng, cọ mặt vào ngực hắn:
“Ta biết sai rồi, chàng tha cho ta đi, nếu chàng đồng ý, lần sau ta cho chàng khám phá chỗ kia nữa nha.”
Hắn liền lật nàng nằm sấp, cười đểu:
“Cần gì tới lần sau, hôm nay nàng chết chắc rồi, đừng hòng xuống giường.”
Nàng giật mình, vừa quay đầu nói ‘chàng’ thì hắn đã vào trận, còn vào một cách dồn dập.
Chỗ này lượt bỏ 300 chữ.
…
Sáng hôm sau.
“Chàng đứng lại cho ta, chàng còn chạy thì đừng bao giờ mơ tưởng đến chuyện đó nữa.”
“Nàng bắt được ta đi rồi nói, với lại, nàng chắc chưa? Sau này đừng nhân lúc ta đang ngủ mà làm chuyện không nên nha.”
Trần U mặc mỗi cái quần cộc, vừa chạy vừa quay đầu ra sau mà cười nói chọc tức Tô Khuynh Thành. Còn nàng thì cầm cành cây to cỡ cánh tay, choàng tạm lớp y phục mỏng mà đuổi theo hắn ráo riết.
Mới sáng sớm, vừa mở mắt ra mà đã cầm cây rượt đánh hắn, bởi nàng thật sự rất giận, rất rất giận, cứ ngỡ hôm qua, hắn khám phá hang động rồi tha cho nàng, không ngờ, hắn lại chinh phạt nàng tới gần tối. Nàng đã ngất một lần, tỉnh dậy lần nữa vẫn thấy hắn đang chinh phạt, miệt mài đến nửa đêm mới chịu tha cho nàng.
Lúc đó, nàng thật sự muốn đánh chết cái tên đang nằm ngủ kế bên, nhưng khổ nỗi, tay chân nàng chẳng có chút sức lực nào, nên mới dồn nén sự tức giận mà chuyển sang sáng hôm sau để phát tiết.
Tuy đang trêu chọc nàng, nhưng tâm trí hắn lại đang suy ngẫm về chuyện hôm qua. Lúc đó, hắn chỉ muốn khám phá hang động của nàng một lần rồi nghỉ ngơi, sau khi xong việc thì theo thói quen, hắn lại vận Kỳ Kỹ của vị Đế Vương kia để hồi phục thể lực và ‘sức khỏe’.
Thời gian trước, sau khi làm chuyện đó với Tiểu Như hoặc Tô Khuynh Thành, hắn đều vận Kỳ Kỹ này, hoàn toàn chẳng có vấn đề gì xảy ra, chỉ là lần này, khi vận Kỳ Kỹ thì cái kia còn đang nằm trong cái kia.
Việc này… như thỏa điều kiện nào đó, nên khi hắn vận Kỳ Kỹ thì nó lại có công dụng khác, tinh thần của hắn chìm vào không gian tối đen giống trạng thái lúc ngủ, còn cơ thể lại được Kỳ Kỹ tự điều khiển, chinh phạt nàng không biết mệt biết mỏi.
Thể chất hắn mạnh mẽ thật, nhưng vẫn nằm trong phạm trù ‘con người’ làm chuyện ấy từ sáng đến nửa đêm là chuyện mà con người có thể làm hay sao?
Còn có điều may mắn khác, nàng là Võ Sư hai tầng kinh mạch, thể chất được cường hóa rất mạnh, nếu thay bằng nữ nhân bình thường, bị hắn làm chuyện đó đến chết cũng là điều có thể xảy ra.
Bây giờ, hắn đã hiểu tại sao Đế Vương kia có thể đảm bảo dàn hậu cung hơn trăm người yên ổn rồi, quả thật là thiên tài.
Mãi mê suy nghĩ, hắn đã dừng việc chạy lúc nào không hay. Khi Tô Khuynh Thành đuổi đến, thấy hắn đứng trầm ngâm như vậy thì không làm phiền, và nàng cũng ngẫm nghĩ lại, hắn quả thật rất mạnh mẽ, nhưng, đến trâu cày còn biết mệt, còn hắn cày hơn cả trâu nhưng lại chẳng thấy mệt mỏi, đến sáng còn chạy nhảy như bay, đúng là quá kỳ lạ.
Nàng cũng mãi mê suy nghĩ, đứng như trời trồng, đến khi tỉnh hồn thì đã thấy bản thân bị hắn ôm vào lòng.
Hắn nở nụ cười nhẹ, giọng trầm ấm:
“Xin lỗi nàng.”
Dù chuyện hôm qua không phải do hắn cố tình, nhưng hành động của cơ thể đã đối xử với nàng như công cụ, hắn là chủ nhân của cơ thể, hắn phải có trách nhiệm xin lỗi nàng.
Haizzz
Tô Khuynh Thành thở dài, sự tức giận trong lòng hoàn toàn vơi đi theo tiếng thở. Nàng vòng tay ôm nhẹ hắn, thì thào:
“Ta biết không phải lỗi của chàng, chàng không cần phải xin lỗi.”
Hắn siết cái ôm chặt hơn một chút, ngửi hương thơm trên tóc nàng, thì thào bên tai:
“Cảm ơn nàng, để bồi thường, ta nguyện làm ngựa cho nàng cưỡi lần nữa.”
Vừa dứt lời, hắn liền cười ha hả, thả tay khỏi người nàng rồi chạy đi xa, để lại nàng đứng ngẩn người ở đó, sau vài giây mới giật mình tỉnh lại, cầm cành cây chỉ hắn, mắng:
“Chàng… được lắm… có ngon thì đứng lại.”
Nói rồi nàng tiếp tục cầm cành cây đuổi theo.
Chơi đuổi bắt đến gần trưa, hai người tắm ở con suối, cùng nhau ăn cơm rồi nghỉ ngơi một chút, đến chiều thì đi ra khu đất trống trước cửa hang.
Hắn nhìn nàng, chấp hai tay sau lưng, cả người toát lên vẻ nghiêm chỉnh, lão luyện, trải đời, hỏi với giọng vô cùng nghiêm túc:
“Khuynh Thành, nàng xác định bản thân muốn chiến đấu bằng quyền cước?”
Làn gió nhẹ thổi qua làm tà váy dài và vài lọn tóc nàng phất phơ. Nàng vuốt những lọn tóc đó ra sau tai rồi gật đầu chắc nịch:
“Ta chắc chắn.”
“Nàng có thể cho ta biết lý do vì sao không?”
Nàng hít một hơi, không cần suy nghĩ mà đáp ngay:
“Như ta đã nói với chàng, chàng từng nói, ta sẽ tìm được bản năng chiến đấu phù hợp với bản thân nhất khi lâm vào trận chiến. Khi đó, vì để bảo vệ chàng khỏi Thiết Giác Ngưu, ta không bỏ chạy mà lựa chọn chiến đấu, chỉ một lúc ngắn ngủi đó, ta đã suy nghĩ rất nhiều.”
“Ta không thích cung, cũng không thích kiếm, ta thích thương, vì theo suy nghĩ của ta, nữ nhân cầm thương rất uy phong và mạnh mẽ, không thua kém gì nam nhân. Thương cũng dài, cũng sắc bén, ta từng thấy người dùng thương chiến đấu, vì nó dài nên có khoảng cách an toàn nhiều hơn.”
“Thế nhưng, ngay lúc đó, tại nơi này, không có bất kỳ cây thương nào, cũng chẳng có bất kỳ món vũ khí gì, ta nhận ra rằng, ta không muốn dùng thương nữa, vì khi chiến đấu, ta sẽ bị phụ thuộc vào nó, thương mất, ta nào đánh được ai?”
“Vì thế, ta, Tô Khuynh Thành quyết định dùng quyền cước, để mãi mãi không phụ thuộc vào bất kỳ thứ vũ khí nào mà chiến đấu, chỉ dựa vào một thứ là bản thân, cũng như, cả đời này… chỉ dựa vào chàng.”
…
…