Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
danh-sach-duong-cai-cau-sinh-ta-tai-tan-the-thang-cap-vat-tu

Danh Sách Đường Cái Cầu Sinh: Ta Tại Tận Thế Thăng Cấp Vật Tư

Tháng 2 9, 2026
Chương 839: Chọc thủng trời Chương 838: Chọc thủng trời
Buông Xuống Chư Thiên Thế Giới

Cao Lãnh Nữ Thần Sao, Chỉ Là Yêu Đương Não Mà Thôi!

Tháng 3 6, 2025
Chương 259. Thiếu tiền Chương 258. Dưỡng thành trò chơi
hac-khoa-ky-cung-ung-thuong.jpg

Hắc Khoa Kỹ Cung Ứng Thương

Tháng 1 23, 2025
Chương 348. Đại kết cục Chương 347. Lam Thiên ra sân
nguoi-tai-lop-12-cac-nang-doi-voi-ta-trong-do-y-lai.jpg

Người Tại Lớp 12, Các Nàng Đối Với Ta Trọng Độ Ỷ Lại

Tháng 2 3, 2026
Chương 269: Là ôm ôm (2) Chương 268: Là ôm ôm (1)
trong-sinh-ta-khong-phai-am-nam.jpg

Trọng Sinh Ta Không Phải Ấm Nam

Tháng 2 1, 2025
Chương 731. Tắt máy Chương 730. Bạo lôi (6)
o-tu-chan-the-gioi-viet-tieu-thuyet.jpg

Ở Tu Chân Thế Giới Viết Tiểu Thuyết

Tháng 1 22, 2025
Chương 1000. Đương cái vui sướng tiểu tả thủ Chương 999. Toàn 9 châu đại lục người nỗ lực thành quả
lam-nhan-loai-toan-the-gioi-deu-bien-mat-ve-sau.jpg

Làm Nhân Loại Toàn Thế Giới Đều Biến Mất Về Sau

Tháng 1 23, 2025
Chương 496. Bá khí vênh váo Chương 495. Lần nữa vào hố cảm giác thế nào
ta-la-lam-sao-lam-than-hao

Ta Là Làm Sao Làm Thần Hào

Tháng 12 26, 2025
Chương 1618 Xin lỗi, thống khoái Chương 1617 biện hộ cho (2)
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 67.Tỉnh giấc.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 67. Tỉnh giấc.

Tô Khuynh Thành nắm chặt bàn tay, cuộc đời này, tương lai sắp tới, nàng không muốn phụ thuộc vào thứ gì nữa cả, chỉ dựa vào mỗi Trần U mà thôi, chiến đấu gì đó, nàng không cần vũ khí, chỉ cần lấy nắm tay của mình mà ra trận.

Nàng vung nắm đấm, vì tâm trí thông tuệ nên dù là lần chiến đấu đầu tiên, nàng vẫn đánh trúng vào điểm mình muốn đánh, đầu của Thiết Giác Ngưu.

Rầm.

Sự va chạm của nắm đấm và cái đầu mạnh mẽ đến mức khiến không khí chấn động, tạo ra luồng gió nhẹ. Kết quả cũng rất bất ngờ, cơ thể to lớn, nặng hàng trăm căn của Thiết Giác Ngưu bị Tô Khuynh Thành đấm văng ngược ra phía sau một đoạn, nằm liệm trên đất, không hơi thở, không sức sống, chết mà chẳng kịp kêu lên bất kỳ thanh âm nào.

Nàng ngơ ngác, nhìn Thiết Giác Ngưu nằm đó rồi nhìn nắm tay đang nhuốm đầy máu đỏ tanh òm. Nó đau, nó tê, nhưng nó lại làm nàng vui mừng, vui sướng, và không thể tin được.

Vui mừng vì Thiết Giác Ngưu đã bị nàng đánh chết, không thể tin được cũng vì nó đã bị nàng đánh chết.

Đây là lần đầu tiên nàng chiến đấu, không kỹ năng, không Linh Nhân Kỹ, dù thực lực chênh lệch lớn với Thiết Giác Ngưu, nhưng một đấm đánh chết ma thú Cửu Cấp, đã thế còn đấm vào bộ phận cứng nhất của nó, thật sự… thật sự… không thể tin được.

Tô Khuynh Thành không biết sức mạnh của việc mở hai tầng kinh mạch, người đồng cấp ăn một đấm bình thường của nàng còn ngất ngư, huống chi là ma thú Hoàng Phẩm Cửu Cấp.

Nàng quay người nhìn Trần U, thấy hắn vẫn còn nằm yên tĩnh ở đó, không bị chiến đấu ảnh hưởng thì thở phào rồi cười nói:

“Trần U, chàng thấy ta giỏi không? Một đấm đánh chết ma thú Cửu Cấp đó, tất cả là công lao của chàng, hì hì.”

“Sợ chàng thức dậy lại không tin ta, nên ta sẽ không rửa nắm đấm này, giữ lại làm bằng chứng, lúc đó xem chàng khen ta thế nào?”

Nàng nhìn về phía trước rồi chợt quát lớn:

“Này này, bỏ ra, bỏ ra, đó là thành quả của ta, ta muốn giữ lại cho chàng xem, chúng bây không được chạm vào nó.”

Một đám ma thú chủng sói đang lôi xác Thiết Giác Ngưu đi, nghe tiếng quát của nàng liền tăng cường tốc độ, cả bầy hợp sức, con kéo con đẩy, rất nhanh đã biết mất sau những thân cây của cánh rừng.

Không thể ngăn cản việc này, nước mắt nàng bắt đầu tuôn rơi, thầm ghi hận trong lòng, nàng nhớ mặt đám sói đó rồi, khi Trần U tỉnh lại, nàng sẽ nói hắn dẫn nàng đi đánh bọn chúng, cho chừa cái tội dám cướp của nàng.

Trên ngọn cây ở xa xa, Tiểu Tiểu đang nhìn về hướng này mà gật gật đầu. Nó là ma thú Đế Vương, có linh có trí, biết Trần U muốn đào tạo con người giới tính cái này, nhưng hiện tại hắn chưa tỉnh, nên nó sẽ thay hắn huấn luyện theo cách của nó.

Con Thiết Giác Ngưu kia chả phải loại vô tội gì, dám phá hoại quy tắt mà nó đặt ra ở đây, đáng lẽ phải bị giết để răn đe, nhưng giết vậy thì phí quá nên nó tận dụng để làm ải huấn luyện.

Tiểu Tiểu nhìn xuống rừng cây phía sau, có đám đông ma thú đủ loại đang ru rú dưới tán cây, thấy ánh mắt của nó liền run chân, cúi đầu dí sát mặt đất, vừa sợ hãi trước đế vương, vừa sợ hãi với những hình ảnh vừa xem.

Lên kế hoạch huấn luyện đến tối, Tiểu Tiểu thong thả bước về hang động thì chợt bị Tô Khuynh Thành chộp lấy, gõ nhẹ lên đầu nó mấy cái, mắng:

“Sáng giờ mi chạy đi đâu? Biết có ma thú muốn tập kích Sủng Thú Sư của mi hay không? Nếu không có ta cản lại thì Trần U đã bị con Thiết Giác Ngưu đó phá hoại việc tu luyện rồi.”

“Từ ngày mai trở đi, mi không được chạy nhảy nữa, phải ở lại đây thủ hộ, biết chưa?”

Tiểu Tiểu gật gật đầu, bày ra biểu cảm dễ thương hối lỗi nhìn nàng, khiến nàng bị sự dễ thương này dụ dỗ, nhanh bớt giận mà xoa xoa đầu, cưng nựng nó.

Ngó vậy thôi chứ nó đang giả vờ, ngoài vui trong giận, thầm nghĩ ngày mai Trần U còn chưa tỉnh lại, nó sẽ tiếp tục huấn luyện con người giống cái này, và lần này, phải là con ma thú Bát Cấp mới được.

…

Trung Châu Hoàng Triều.

Cung Công Chúa.

Trong phòng, hơi nước từ hồ tắm bốc lên làm không khí phủ thêm lớp sương vụ mờ mờ ảo ảo, trông như Tiên Cảnh mà người ta hay miêu tả, và rồi, một cánh tay trắng, thon thả đưa lên từ dưới nước, mang theo từng dòng nước chảy trên làn da trắng như bạch ngọc, mịn màng như mỡ đông mà trở về lại hồ.

Theo sương vụ tan bớt đôi phần, hình ảnh một nữ nhân đang ngồi trong hồ dần dần hiện ra. Nhan sắc của nàng, có thể miêu tả là ‘Bàn bàn nhập họa’ quả thật như bước ra từ tranh vẽ của Đệ Nhất Họa Sư trên thế gian.

Thứ nổi bật thứ hai sau nhan sắc là đôi tuyết sơn đang bồng bềnh trong làn nước ấm, mặc dù khá lớn so với các kích cỡ thông thường, nhưng lại không làm xấu đi mỹ quan của nàng, trái lại, nó làm nàng càng thêm đẹp.

Cạch.

Lúc này, một bóng hình mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng, bộ dáng lén la lén lút, không phát tiếng động mà bước đến phía sau nữ nhân. Nhờ hơi sương nên bóng hình đó đã thành công tiếp cận, sau đó chợt lao xuống hồ tắm, vươn hai bàn tay mà chộp lấy đôi tuyết sơn tuyệt đẹp kia, vừa bóp nhẹ, vừa tận hưởng cảm giác từ bàn tay truyền lên.

Vị mỹ nhân kia dường như đã quen, mặc cho bóng hình nắn bóp, nàng cứ thong thả tắm rửa, sau một lúc mới khẽ lên đôi tay của kẻ xâm nhập, làm người đó phát ra tiếng ‘ui’ nhẹ nhàng và đầy nữ tính, nhanh rút tay lại rồi sờ sờ chỗ bị đánh.

Mỹ nhân đứng dậy, vươn tay lấy khăn che lại cơ thể tuyệt đẹp rồi nhìn người xâm nhập kia, cười nói:

“Cửu muội, muội không đi nghỉ ngơi đi, cứ canh lúc tỷ tắm lại mò đến là sao? Đây là lần cuối đó, còn lần nữa thì… hừ hừ.”

Tiểu Cửu che miệng cười hì hì, nhìn vào đôi tuyết sơn của Khổng Cầm Như, hay Tiểu Như:

“Như tỷ, tuyết sơn của của tỷ đúng là mềm mại và đàn hồi, bảo sao lúc trước thiếu gia lại thích sờ nó như vậy, muội là nữ nhân mà cũng thích nó rồi nè.”

Nói về thời gian trước, sau khi Tiểu Như và Tiểu Cửu được Thái Thượng Hoàng hộ tống trở về, Hoàng Triều liền xuất hiện cơn chấn động cực lớn, cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen.

Đầu tiên, hai nữ gặp Đế Hoàng Khổng Văn Uyên cùng Hoàng Hậu Thái Nhất Linh.

Thấy Hoàng Hậu và Đế Hoàng, trong lòng Tiểu Như liền xuất hiện cảm giác huyết mạch tương liên, dựa vào Tiểu Cửu mà òa khóc nức nở. Hoàng Hậu liền bước đến ôm hai nữ, không hiểu có cảm xúc gì mà cả ba cùng khóc hơn nửa ngày trời mới ngừng.

Theo sắp xếp của Trần U, vốn Tiểu Cửu sẽ trở thành Hộ Vệ Thiếp Thân cho Tiểu Như, nhưng, không biết xảy ra chuyện gì trên đường trở về mà Tiểu Cửu lại được Đế Hoàng và Hoàng Hậu cùng nhận làm con, đặt tên Khổng Cầm Cửu, trở thành Công Chúa hàng thật giá thật, qua ngày hôm sau lên Chính Điện gặp gỡ các vị Đại Thần của Hoàng Triều cùng với Tiểu Như.

Trong buổi gặp mặt, nghe cả hai nói muốn nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, Đế Hoàng và các Đại Thần liền huy động tài nguyên cho hai người, dược liệu mở rộng kinh mạch, cường hóa cơ thể, Linh Pháp, vũ khí, Linh Đơn,…

Vài ngày sau, bà lão kia xuất hiện, giải trừ Hoặc Ảnh trên mặt Tiểu Như, nhan sắc tuyệt đẹp của nàng cuối cùng cũng xuất thế, khiến Hoàng Cung chấn động lần thứ hai, ngay sau đó là tin tức chấn động thứ ba, bà lão kia muốn ký Sinh Tử Khế với nàng.

Bà lão chuyển về nguyên hình ma thú, là một con khổng tước cực lớn, màu trắng phủ từ đầu cho đến chân, phần đuôi dài và bồng bềnh như mây, đẹp đến vô cùng, cũng thoát tục vô cùng, nên được người đời gọi là, Tiên Tước.

Cả người Tiên Tước tỏa ra Tiên Khí, mang đến cho người nhìn cảm giác rất nhẹ nhàng, nhưng, khí tức phiêu miểu đặc trưng đã không còn. Ma thú hệ Tiên là vậy, một khi chủ nhân chết đi, nếu chúng còn chu du thì khí tức phiêu miểu sẽ còn, nhưng khi đã chọn dừng lại thì sẽ mất.

Vốn Tiểu Như cũng là Sủng Thú Sư, nhưng với trạng thái hiện tại của nàng thì đừng mơ tưởng đến việc nhận Tiên Tước là sủng thú. Tiên Tước là ma thú Thần Cấp, một trong những tồn tại đứng đầu thế gian, đã thế còn là hệ Tiên, đây là cơ duyên ngàn năm có một. Vì thế, Thái Thượng Hoàng, Đế Hoàng và Hoàng Hậu chấp nhận đánh đổi, cùng với sự đống ý của chính bản thân Tiểu Như, cho nàng và Tiên Tước ký Sinh Tử Khế.

Sau khi khế ước thành công, nàng và Tiểu Cửu liền lao đầu vào chuyện tu luyện.

…

…

Trần U cảm thấy bản thân chìm vào khoảng không gian kỳ lạ, dường như… có chút giống… trong cơ thể của hắn.

Nơi này có những lối đi thuần một màu đỏ máu, có lối đi lớn, có lối đi nhỏ, cũng có những lối bị bịt kín. Mỗi khi bước về phía trước thì hắn lại có cảm giác rất khó tả, rất thư thái, rất nhẹ nhàng,… tưởng chừng như đang thoát thai hoán cốt.

Do đang ngâm trong suối với dòng nước luôn chảy đi, chứ nếu hắn đang ngâm trong vũng nước tĩnh thì bây giờ, khả năng cao là màu nước đã chuyển đen rồi, bởi cứ mỗi khi hắn đi thêm một chút thì bộ phận tương ứng với con đường đó sẽ ‘phun’ ra những thứ màu đen, là tạp chất trong cơ thể.

Vì càng đi thì càng ‘sướng’ cũng càng nhẹ nhàng, nên hắn cứ đi mãi, đi mãi, đi như thể chẳng có chút mệt mỏi nào.

Tất nhiên, con đường nào cũng có điểm cuối, việc nào cũng có sự kết thúc, đến cuối cùng, hắn dừng lại ở chỗ mà hắn đã khởi đầu, chỉ là, vào lúc này, ngoài con đường huyết sắc kia, trong mắt hắn lại có con đường mới màu trắng.

Mặc dù con đường này rất rộng, nhưng lại rất khó đi, mỗi bước tiến lên, hắn cảm giác rất rất đau, nhưng khi đã đặt chân xuống vững vàng, cảm giác ngay sau đó còn tuyệt vời hơn lúc hắn đi trên con đường huyết sắc.

Hắm cảm thấy bản thân bị ‘nghiện’ mất rồi, cứ thế mà tiếp tục đi, đi mãi, đi mãi, còn bên ngoài, cơ thể thải ra chất đen ngày càng nhiều, nhưng cũng bị dòng suối nhanh chóng cuốn đi.

Lại một lần nữa, con đường hắn đi đã kết thúc, cảm nhận hiện tại của hắn chỉ có một từ, đó là sướng, rất rất sướng, cứ lâng lâng như đang ở trên mây vậy.

Tận hưởng cảm giác này thêm một chút, hắn nhìn lại hai con đường đã được khơi thông rồi gật gật đầu, tỏ vẻ hài lòng, sau đó, tầm mắt hắn bắt đầu mờ dần, mờ dần.

Tô Khuynh Thành giật mình thức giấc, nàng đã không ngủ ngon giấc được mấy hôm rồi, cứ chộp mắt được một chút thì lại giật mình, ngó qua xem Trần U có ổn không rồi mới chợp mắt tiếp.

Lần này, nàng lại nhìn qua hắn theo thói quen đó, hắn vẫn đang nằm an nhiên, yên tĩnh, thở đều, mặc dù bình thường nhưng vẫn luôn cuốn hút ánh nhìn của nàng.

Nàng muốn lặng lẽ nhìn hắn thêm một chút, trực giác mách bảo hắn sắp tỉnh rồi, chỉ là, mí mắt phượng dần nặng tựa thái sơn khiến nàng không thể kháng cự, gục ngã trên nệm êm.

Trong cơn mơ, nàng bỗng cảm thấy có cơ thể ướt sủng nhưng ấm áp sờ đầu nàng một cách nhẹ nhàng, lướt qua gò má của nàng rồi đặt bàn tay nóng ấm trên đó.

Nàng thật sự muốn mở mắt ra để nhìn cơ thể đó, nhưng, nàng cũng thật sự mở không nổi, cảm giác ấm áp nó mang lại càng làm nàng thả lỏng bản thân, càng chìm sâu vào giấc ngủ.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vu-su-tu-hop-thanh-bao-thach-bat-dau.jpg
Vu Sư: Từ Hợp Thành Bảo Thạch Bắt Đầu
Tháng 1 9, 2026
cao-vo-chi-co-tri-du-moi-co-the-vo-dich
Cao Võ: Chỉ Có Trị Dũ Mới Có Thể Vô Địch!
Tháng 10 5, 2025
ta-lay-ma-than-tu-cuc-dao
Ta Lấy Ma Thân Tu Cực Đạo
Tháng 12 2, 2025
dong-phu-tu-tien-chi-co-ta-co-the-nhin-thay-nhac-nho.jpg
Động Phủ Tu Tiên: Chỉ Có Ta Có Thể Nhìn Thấy Nhắc Nhở
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP