Chương 66. Phương thức mới.
Trần U ngó qua Tiểu Tiểu, thực lực của nó đã là Trung Thất Cấp, linh lực ùa vào cũng yếu hơn kha khá rồi, theo đà này mà ước tính, khi nó bước vào Lục Cấp thì hiện tượng này cũng biến mất.
Nhìn qua bên cạnh, Tô Khuynh Thành còn một chút nữa là bước vào Dẫn Linh trung kỳ, cũng đã vượt qua và thích nghi với sự nhàm chán của việc tu luyện.
Thật ra, việc tu luyện cũng không nhàm chán gì lắm, mỗi ngày, hai người đều cho bản thân thời gian nghỉ ngơi, giải trí,… Hắn thì săn thú, bắt cá về ăn, cứ cách hai ngày sẽ đi xách nước ở một con suối khá lớn gần đó cho nàng tắm rửa. Nàng cũng bắt đầu học hành nấu ăn, nhớ lại lần đầu tiên, hắn giao cho nàng việc nướng thịt, cuối cùng miếng thịt cháy đen còn hơn than.
Hằng ngày, Tiểu Tiểu cũng tự cho bản thân sự nghỉ ngơi, chạy nhảy lung tung khắp nơi, có lần, hắn đang nấu ăn thì thấy nó cưỡi trên lưng một con Thiết Giác Ngưu, ra lệnh cho con trâu hung mãnh đó rượt đuổi một đám ma thú khác chạy tán loạn.
Còn buổi tối, hai người một hồ ôm nhau ngủ, vì tu luyện cả ngày khá mệt mỏi nên cũng chẳng ham hố mấy chuyện kia.
…
Hít.
Thấy mọi thứ đã đi vào ổn định, Trần U hít một hơi thật căng phổi rồi thở mạnh, đứng dậy bước ra khỏi hang động, vừa bước đi vừa chỉnh lại tâm lý, bởi hắn sắp làm một chuyện quan trọng, cũng điên rồ nhất từ lúc quay lại đến nay.
Hắn đi đến dòng suối sạch ở gần đó, cởi sạch quần áo rồi thả mình, ngâm trong làn nước trong lành và mát lạnh. Hắn từ từ thả lỏng tứ chi, đôi mắt dần nhắm lại, còn tinh thần bắt đầu tập trung tuyệt đối vào việc điều khiển linh lực di chuyển.
Gia tộc kia nghiên cứu kinh mạch hơn ngàn năm, thành tựu đỉnh cao chính là phương pháp mở hai tầng kinh mạch và Linh Pháp không tên kia, tất cả đều xuất phát từ một thiên tài của gia tộc.
Thiên tài có năng lực của thiên tài, người thường không thể sánh bằng, nhưng, hàng trăm cái đầu hợp lại với nhau, nối tiếp qua các thế hệ, chắc chắn phải có thành tựu gì đó.
Trong quá trình nghiên cứu trải dài, vào một ngày đẹp trời, gia tộc đó chợt nhận ra, kinh mạch tốt, nhưng… không hoàn hảo, bởi có nhiều nơi trên cơ thể không có kinh mạch, và những nơi đó thường yếu hơn những nơi có kinh mạch đi qua do ít được tiếp xúc với linh lực, bớt đi sự cường hóa.
Khái niệm kinh mạch của con người ở đây không phải như khái niệm cũ, nó là những đường to nhỏ, không có gì lưu thông trong nó. Người ta có câu, đường mòn không ai đi, lâu ngày sẽ phủ cỏ, đường đá không ai đi, lâu ngày sẽ bám rêu, vậy nên khi càng lớn, nếu vẫn không có thứ gì lưu thông thì kinh mạch sẽ bị dẹt lại, chuyển thành trạng thái tắt, và cần phải khai thông nếu muốn sử dụng.
Kinh mạch là con đường có hàng trăm, hàng ngàn lối, nhưng không phải lối nào cũng đi, có những lối được dùng rất nhiều, cũng có những lối bị bỏ hoang đến khi chết. Cứ cho là có thể khai thông hết kinh mạch trong cơ thể, nhưng vì sự phân bố không đều, sẽ có nơi yếu, nơi mạnh.
Ví dụ: dùng một vật nhọn sắc bén đâm lên bắp tay của Võ Sư Khải Linh Cảnh, khả năng cao là vị Võ Sư đó chỉ bị thương nhẹ, thậm chí là chẳng bị thương, nhưng, với cùng vật nhọn đó, cùng một lực đó, đâm vào hông mạn bụng, thái dương, tai,… sẽ cho ra kết quả rất khác.
Ví dụ khác rõ ràng hơn là tên Khủng Ma Nhân hắn đối đầu lúc trước. Nếu hắn dùng Đạp Tinh Thất Bộ đạp vào ngực, khả năng tên đó còn thở là khá cao, vì ngực vừa có xương, vừa có kinh mạch chủ chảy qua nên được cường hóa rất nhiều.
Chỉ là, hắn lại đạp vào lưng eo của tên đó, nơi ít được cường hóa, còn không có xương bảo vệ, một đạp liền gãy, tiễn tên đó xuống thẳng địa ngục.
Ặc, lại nói lan man nữa rồi, quay về vấn đề chính.
Vì những yếu tố ở trên, nên gia tộc kia đã phân ra một nhánh để tìm hiểu một loại mạch khác trong cơ thể, huyết mạch.
Sau hơn chục năm nghiên cứu, bọn họ nhận ra rằng, huyết mạch quá quá hoàn hảo, nó đi đến tất cả các bộ phận, các ngõ ngách trong cơ thể, không bỏ sót bất kỳ nơi nào, từ mắt, tai, mũi,… Nếu linh lực có thể hòa vào huyết mạch thì tốt biết mấy.
Lấy vấn đề này làm mục tiêu, bọn họ lại nghiên cứu điên cuồng, cố gắng tìm ra cách hòa linh lực vào huyết mạch. Theo thời gian, bọn họ dần dần có các thành tựu, nhưng, đến cuối cùng, vẫn luôn thiếu một cái gì đó để xem là thành công viên mãn.
Bọn họ có thể dẫn linh lực vào huyết mạch, nhưng… lại không thể tách linh lực ra khỏi máu, tức là mỗi lần dùng linh lực thì máu cũng tuông theo, rất kinh dị, cũng rất dễ giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm.
Vốn Trần U không tìm được cách, nhưng khi lạc đến Tây Châu, hắn đã tìm ra.
Một vài bộ lạc của Tây Châu ở tận cùng phía Tây có một thủ đoạn rất đáng gờm, họ có thể hòa độc tố vào máu, theo huyết mạch vận chuyển khắp cơ thể, khi cần đầu độc, họ sẽ tách phần độc tố đó ra, theo ngón tay, môi lưỡi, hay bất cứ bộ phận nào để đầu độc đối phương.
Những bộ lạc này, hoặc bị truy sát, hoặc được mời gia nhập các thế lực để làm sát thủ, nhưng sau rất nhiều biến cố, bọn họ quyết định ẩn cư sâu trong lòng núi, khó mà tìm ra, nên có thể nói hắn vừa may mắn, mà vừa xui xẻo khi đi lạc vào nơi sống của bọn họ.
May mắn là hắn gặp, được bọn họ chỉ dẫn thủ đoạn đó. Xui xẻo cũng chính vì lạc vào đây, bị ma thú thủ hộ của bọn họ đầu độc, chỉ cần bọn họ đến trễ tầm nửa phút thì hắn đã được trọng sinh sớm rồi.
Xóa đi suy nghĩ trong đầu, hắn tiếp tục tập trung điều khiển linh lực, từng chút, từng chút chảy về tim, chỉ cần qua bước này thì hắn đã thành công một nửa rồi.
…
…
Tô Khuynh Thành kết thúc tu luyện, mở mắt nhìn quanh không thấy hình bóng Trần U đâu. Tối hôm qua, hắn đã dặn dò rồi nên nàng cũng biết hắn đang ở đâu, chỉ là, nàng thật sự lo lắng cho hắn nên không nghe lời hắn dặn, ôm nệm chăn mà đi ra chỗ con suối.
Đi đến nơi, nàng nhìn hắn đang nhắm mắt thả mình trong dòng suối, không có dấu hiệu gì khác lạ. Nàng trải nệm chăn, đi vào lại trong hang ôm củi và chất sẵn thành đống, chờ Tiểu Tiểu ngủ dậy rồi nhờ nó đốt hộ.
Nàng ở bên suối, nằm sấp trên nệm, chống cằm lên tay mà nhìn hắn, cứ nhìn như người mất hồn, như người đang chìm vào dòng suy tư, mặc thời gian trôi qua một cách lẳng lặng.
Một lúc sau, Tiểu Tiểu bước ra, phun lửa vào đống củi rồi ngồi bên cạnh nàng, cũng nhìn vào hắn.
Qua thêm một ngày, nàng ngồi bên bờ suối mà ngắm nhìn Trần U, hắn vẫn chưa tỉnh lại.
Lại qua thêm một ngày, nàng vừa nướng thịt, vừa ngắm nhìn Trần U, hắn vẫn chưa tỉnh lại, nhưng miếng thịt của nàng đã hóa thành than mất rồi.
Lại qua thêm một ngày, Tiểu Tiểu dẫn đến một đám ma thú, cùng nàng nhìn Trần U, hắn vẫn chưa tỉnh lại.
Lại qua thêm một ngày…
Lại qua thêm…
Lại…
Mười lăm ngày đã trôi qua, Trần U vẫn chưa tỉnh lại, Tô Khuynh Thành đã không còn chú tâm tu luyện được nữa, chỉ ngồi nhìn hắn suốt cả ngày, nếu không phải hắn vẫn còn hô hấp đều đều thì nàng đã cuống lên rồi.
Lại qua thêm một ngày.
Nàng ngồi bên suối, hai tay ôm lấy gối, gối cằm lên đó mà nhìn hắn, thì thào:
“Trần U, sao chàng vẫn chưa tỉnh lại? Chàng mau mau tỉnh lại đi, Khuynh Thành buồn chán lắm rồi.”
“Trần U, chàng nhớ lần đầu ta dẫn chàng ra khỏi phủ của Đại Sư không? Ta chỉ muốn trêu ghẹo chàng một chút, không ngờ chàng lại háo sắc như vậy, liền sờ lấy đồi núi của ta. Ta bị chàng sờ liền mất giá rồi, muốn gả cho chàng, ai ngờ chàng lại chẳng ngó ngàng đến.”
“…”
“Trần U, mẫu thân ta vốn là Cơ Kỹ, người muốn đi ra thế giới ngoài kia lắm, nhưng với thân phận đó, người không thể thực hiên ước mong được. Ta muốn đi ra thế giới vì ta muốn nhìn ngắm nó thay cho người, nhưng phận ta cũng như phận người, nào được nắm trong tay?”
“…”
“Trần U, thật sự… đôi lúc ta nghĩ, hình như mẫu thân luôn đi theo phù hộ cho ta, cho ta có duyên gặp chàng.”
“Lúc chàng khảo sát Dưỡng Thú Sư, hôm đó, đáng lẽ ta không đến học với Đại Sư đâu, đám lão già trong tộc muốn ta chuẩn bị lễ vật để đến thăm ba gia tộc.”
“Nhưng, lúc đó, ta không hiểu tại sao ta muốn chống cự? Không nghe lời bọn họ mà đi đến chỗ Đại Sư, từ đó gặp chàng lần đầu tiên.”
“Còn lần kia, thật ra Tô Toàn muốn đến gặp Đại Sư vào buổi chiều, còn buổi sáng, hắn muốn cùng ta dạo thành, nhưng, ta lại khuyên hắn đi gặp Đại Sư vào buổi sáng, cũng chẳng vì lý do gì, ta chỉ khuyên như thế, hắn nghe thì nghe, không nghe thì thôi, bởi ta… cũng biết số phận của bản thân sắp tới rồi.”
“Chỉ là, ta khuyên vu vơ như vậy, hắn lại đồng ý, cùng ta đi đến thì lại gặp chàng. Chàng nói xem, đây có phải là mẫu thân phù hộ ta không?”
“…”
Nàng ngồi đó, nói rất nhiều tâm sự, có buồn, có đau, có vui vẻ,… nhưng, hắn vẫn không tỉnh lại.
“Trần U, chàng nhanh tỉnh lại đi, chỉ cần chàng tỉnh lại, Khuynh Thành sẽ cho chàng khám phá lần nữa.”
Nàng nhìn chăm chăm vào hắn, bởi hắn rất thích khám phá hang động, mỗi lần đều rất ra sức, nhưng hôm nay, có lẽ, hắn không thích nữa rồi.
Lại một ngày trôi qua.
Ngưuuu.
Đang ngồi bên bờ suối như bao ngày, Tô Khuynh Thành chợt nghe thấy tiếng kêu của ma thú cách đó một đoạn. Nàng lập tức quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh, và đập vào mắt là hình ảnh một con Thiết Giác Ngưu Thượng Cửu Cấp.
Đôi mắt nó đỏ ngầu, hằng lên cơ số tia máu mà nhìn về phía nàng, thở phì phì và đạp đạp chân trước. Nàng giật mình vì sợ hãi, tức tốc nhìn xung quanh để tìm kiếm hình bóng của Tiểu Tiểu nhưng chẳng thấy, điều này làm nàng càng hoảng, càng sợ.
“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu… nhanh về… nhanh về… có ma thú tập kích…”
Nàng gọi lớn, gào lên muốn khàn cả cổ, nhưng chẳng có gì đáp lại, một cái bóng, một tiếng kêu cũng không.
Ngưuuu.
Thiết Giác Ngưu hống lên lần hai, cúi đầu cho đôi sừng sắt hướng thẳng về phía trước, dần dần tăng tốc mà lao về phía nàng.
Nàng không trải qua huấn luyện chiến đấu, từ nhỏ đến giờ chưa từng giết con gà con vịt, bản năng yếu đuối khiến nàng thấy Thiết Giác Ngưu phóng tới liền muốn bỏ chạy, và nếu chạy, nó chắc chắn chạy không lại nàng.
Thế nhưng, còn Trần U thì sao? Lỡ con ma thú này phá hỏng việc tu luyện của hắn thì sao?
Nàng, không thể, tuyệt không thể bỏ chạy được.
Thế nhưng, không bỏ chạy thì làm sao? Đứng lại thì làm sao? Làm cách nào để ngăn cản? Làm cách nào để chiến đấu?
Nàng đứng lặng người, trong mắt toàn là hình ảnh Thiết Giác Ngưu phóng tới. Đôi sừng sắt nhọn, dáng vẻ hung hãn của nó làm nàng rất sợ hãi, mồ hôi tuông ra như suối, sống lưng lạnh buốt, hai chân hơi run, bắt đầu đứng không vững.
Chách.
Nàng chợt tự tát thật mạnh, mạnh đến mức dấu tay hằn đỏ lên má, sự nóng rát và cơn đau đó giúp nàng nhanh chóng lấy lại sự tỉnh táo.
Nàng có cách, đó là dụ con ma thú này đi khỏi nơi này. Dụ dỗ… nàng làm được, nhưng… sao đó thì sao? Không lẽ cứ dụ nó mãi?
Chạy không được, dụ đi không được, phải nghĩ cách chiến đấu. Đúng rồi, Trần U từng nói, chỉ có từ trong chiến đấu, nàng mới có thể tìm ra vũ khí phù hợp cho bản thân và bản thân muốn dùng.
Đối mặt với Thiết Giác Ngưu đang phóng tới, nàng tự hỏi, bản thân thật sự muốn như thế nào?
Nàng muốn nhảy lên cây, dùng cung bắn nó? Không, nàng không muốn, nơi này cũng không có cung.
Nàng muốn rút kiếm, phóng lên đâm chém nó? Không, nàng không thích kiếm, nơi này cũng không có kiếm.
Nàng muốn cầm trường thương, trường đao nhảy lên đâm nó? Nàng thích thương, nhìn rất uy vũ, nhưng… nơi này cũng không có.
Vậy, chỉ còn một thứ mà thôi.
Ầm.
…
…