Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hogwarts-tung-hoanh-vu-tru.jpg

Hogwarts Tung Hoành Vũ Trụ

Tháng 2 25, 2025
Chương 295. Chưa càng chi chí Chương 294. Phượng Hoàng chi thương
huyen-huyen-kiep-truoc-tu-vi-khong-phong-duoc-roi

Kiếp Trước Tu Vi Không Phong Được Rồi

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1797: Chương cuối Chương 1796: Hoàn Vũ Cảnh
thuong-thuong-khong-co-gi-la-ta-moi-se-khong-la-nhan-vat-chinh-dau.jpg

Thường Thường Không Có Gì Lạ Ta, Mới Sẽ Không Là Nhân Vật Chính Đâu!

Tháng 2 16, 2025
Chương 216. Kết thúc! Chương 215. Cho nên, ngươi đoán ta là cấp bậc gì?
bat-hu-thien-de

Bất Hủ Thiên Đế

Tháng 2 1, 2026
Chương 2822: Phía sau là Minh Tử Chiếu Chương 2821: Thánh tử làm sao không đi rồi? (bổ canh)
song-lai-chi-vo-dep-con-ngoan-chan-nem-am

Sống Lại Chi Vợ Đẹp Con Ngoan Chăn Nệm Ấm

Tháng 1 8, 2026
Chương 1486 phiên ngoại 4 ba ba vĩnh viễn là hậu thuẫn của ngươi (thiết trí lỗi , nhận lầm! Vốn là nghĩ thiết trí thành miễn phí ) (phần 2/2) (phần 2/2) Chương 1486 phiên ngoại 4 ba ba vĩnh viễn là hậu thuẫn của ngươi (thiết trí lỗi , nhận lầm! Vốn là nghĩ thiết trí thành miễn phí ) (phần 2/2) (phần 1/2)
tram-than-ta-trao-tai-chi-chu-bat-dau-tinh-hong-ao-thuat.jpg

Trảm Thần: Ta Trào Tai Chi Chủ, Bắt Đầu Tinh Hồng Ảo Thuật

Tháng 2 9, 2026
Chương 308: Tiên đoán chi thần tiên đoán Chương 307: Chu Bình, ta bảo định
Bất Diệt Kiếm Đế

Bất Diệt Kiếm Đế

Tháng mười một 8, 2025
Chương 2701 từ nay về sau, Nhân tộc vô song! ( đại kết cục ) Chương 2700 độ kiếp chi cảnh, xin chỉ giáo!
nien-dai-ta-dua-vao-moi-ngay-tinh-bao-cuop-mat-vuong-phu-nang-dau.jpg

Niên Đại: Ta Dựa Vào Mỗi Ngày Tình Báo Cướp Mất Vượng Phu Nàng Dâu!

Tháng 2 6, 2026
Chương 515: Hươu sao trại chăn nuôi giấy phép! Chương 514: Giang Vệ Đông thúc thúc đến!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 58.Cái miệng hại cái thân.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 58. Cái miệng hại cái thân.

Cùng nằm trong Thành Hải Sa, khu vực phía Bắc là tụ điểm ăn chơi, nghỉ ngơi, nên nó rực sáng và ấm áp với cơ số đống lửa lớn nhỏ, trong khi đó, khu vực phía Nam gần như hoàn toàn trái ngược, nó không có những đống lửa, cũng không có các nhóm người ca múa nhảy hát, bầu không khí se lạnh và tĩnh lặng, binh lính tuần tra cũng nhiều hơn.

Có sự khác biệt rõ ràng như vậy là bởi nơi đây buôn bán quần áo, nhu yếu phẩm hằng ngày, nhất là lương thực và nước sạch, hai thứ cực kỳ thiết yếu, phải cẩn thận tránh cháy và ăn cướp, lỡ có chuyện, Thương Nhân khổ một thì người dân trong thành khổ đến mười.

Là người được gia tộc kinh doanh nuôi lớn nhưng ánh mắt lại tệ, bị người ta lừa vố đau, nên sau khi khỏe lại, Tô Khuynh Thành muốn vớt chút mặt mũi, chẳng thèm nghe lời khuyên, nằn nặc đòi Trần U dẫn nàng đi mua những bộ y phục kia, bởi nàng không tin đến chuyện y phục mà nàng còn chẳng bằng hắn.

Kết quả, nàng đúng là chẳng bằng thật.

Nàng mặc lên người y phục hồng sắc với loại vải bao quanh bắp tay làm từ lụa, là kiểu cao cấp nhất, nhìn từ phía trước, thật sự không có gì để chê, nàng vừa có eo thon, vừa có cơ bụng, làn da trắng kết hợp với sợi dây chuyền ngọc đã hòa lại với nhau tạo nên bức tranh rất đẹp.

Chỉ là, khi nhìn sang ngang, bức tranh lại trở nên xấu đi, tuyết sơn và đào của nàng hơi lớn, còn bụng thì nhỏ, nên khi nhìn từ hướng này sẽ thiếu đi sự hài hòa. Lúc này, nàng thật sự mong ước hai nơi đó sẽ nhỏ đi một chút, chỉ một chút thôi là đẹp rồi.

Nàng chợt lắc lắc đầu bỏ đi ý nghĩ này, nàng đang vì một loại y phục mà bỏ đi một rừng y phục khác, hơn nữa, tiểu đệ đệ kia cũng thích mà, hì hì, không có tối nào mà tiểu đệ đệ chẳng ôm tuyết sơn nàng khi ngủ cả.

Thế là, nàng vui vẻ trở lại, thay y phục cũ, không tính toán, suy nghĩ đến chuyện này nữa, tiếp tục cùng hắn đi dạo đến gần giữa đêm.

Về lại phòng, hai người liền ôm nhau ngủ mà chẳng làm chuyện kia, vì buổi sáng đã làm bù rồi, phải để cơ thể nghỉ ngơi, nhưng tất nhiên, vẫn phải hoạt động một vài chuyện cơ bản trước khi ngủ, như xoa tuyết sơn, hôn hít,…

Sáng hôm sau.

Mặt trời vừa mới vươn lên tường thành một chút thì nam hầu đã gõ cửa phòng, thông báo rằng, Thành Chủ có chút thời gian rảnh, muốn gặp và nói chuyện với hai người một chút.

Chủ nhà muốn thể hiện tinh thần đãi khách, không có lý do và không nên từ chối, và tất nhiên, Trần U sẽ đi gặp.

Tô Khuynh Thành thì không muốn đi, thứ nhất vì nàng cảm thấy lười, thứ hai là nàng đã tìm được trò vui mới, đó là ôm đuôi của Tiểu Tiểu.

Đuôi của nó vừa mềm vừa mịn, bồng bồng khó tả, lúc cọ mặt cảm giác rất sướng, còn giúp giấc ngủ sâu và ngon hơn nữa chứ, vì thế, từ ngay về sau, nàng sẽ có thêm một thú tiêu khiển mới.

Tiểu Tiểu nằm dài trên giường, quơ ba cái đuôi qua lại với dáng vẻ lười biếng cho Tô Khuynh Thành chụp lấy, nó cảm thấy, vị nhân loại bị chủ nhân giao phối này cũng thú vị đấy chứ.

Nhìn nàng chơi như vậy, hắn chỉ biết lắc lắc đầu cười cười, mặc y phục chỉn chu rồi theo nam hầu dẫn đến chỗ Thành Chủ.

Nơi gặp nhau là một căn phòng nhỏ chẳng xa hoa, sau cuộc thưởng loại trà độc đáo trên sa mạc cùng nói chuyện phiếm, Thành Chủ mở lời mời hắn tham gia Hội Đấu Giá tại hai ngày sau, đồng thời đưa cho hắn xem trước danh sách vật phẩm.

Thấy vật kia vẫn được bán như trong ký ức, hắn liền ngỏ lời muốn mua tại đây, tất nhiên là Thành Chủ lắc đầu, vì vật này đã lên danh sách, không thể không đấu giá, chỉ là, nếu hắn đã có nhu cầu, ông nói sẽ tự đấu giá rồi tặng cho hắn.

Tuy nhiên, hắn lắc đầu cảm ơn để tránh mang thêm ân nợ, với lại, là người có kha khá tiền, hắn không tin có ai ở trên Đảo Kinh Nam này có thể tranh vật phẩm đấu giá với hắn cả.

Thêm nữa, vật đấu giá này khá tầm thường, nếu có người tranh, chắc cũng chả ai thèm tranh lại.

Hai người nói chuyện phiếm thêm tầm vài phút thì có Hộ Vệ chạy đến thông báo, nhìn vẻ mặt chắc vấn đề cũng khá nghiêm trọng nên Thành Chủ liền đứng lên và mong hắn thông cảm.

Kiếp trước, hắn cũng gặp qua khá nhiều Thành Chủ trên hòn đảo này, trừ Thành Chủ Bắc Khiên Thành ra thì ai ai cũng rất bận, ít có thời gian nghỉ ngơi. Ma thú tập kích đoàn buôn trong địa phận của thành, cửa thành hỏng, nước có vấn đề, đoàn buôn đánh nhau, bị trộm,… tất cả đều do Thành Chủ giải quyết.

Đây là luật từ phía trên đưa xuống, nên bọn họ không thể không nghe và làm theo, mặc dù có cơ số cách để giúp bản thân nhàn hạ hơn.

Tất nhiên, công việc khổ cực như vậy mà người ta vẫn tranh nhau ầm ầm, vì làm Thành Chủ sẽ được trả công cực kỳ xứng đáng, không nói đâu xa, chỉ việc khi sủng thú của Thành Chủ đến giới hạn, sẽ được đích thân Hội Trưởng của Dưỡng Tiên Hội tìm ra phương pháp thăng phẩm, chưa kẻ tài nguyên, tiền tài, địa vị,…

Vì thế, mỗi Thành Chủ đều tích cực làm việc, không dám sai sót lơ là, chức vị Thành Chủ này, không phải nhiều mà là có cơ số người ham muốn, làm không cẩn thận là bị thay thế, mất chức như chơi.

Làm việc tích cực, có tâm thì ắt luôn khát cầu nhân tài hỗ trợ, nên, trước khi rời đi, Thành Chủ Phú Tuấn hỏi Trần U một câu dù đã biết trước đáp án:

“Trần U, cậu có muốn ở lại tòa thành này không? Đãi ngộ tuyệt đối làm cậu hài lòng.”

Tất nhiên, hắn lắc đầu, nhưng lời nói ra lại không phải từ chối:

“Thành Chủ, lúc vãn bối cùng Khuynh Thành đi dạo, cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn, kha khá người mặc áo choàng đen dạo quanh các ngõ ngách và hỏi thăm các vật phẩm, Hội Đấu Giá sắp bắt đầu, vãn bối nghĩ, có người muốn phá hoại hay chiếm đoạt gì đó, mong Thành Chủ đề cao cảnh giác.”

Nghe vậy, Thành Chủ hơi nhíu mày, suy ngẫm trong danh sách vật phẩm có gì đáng giá để cướp?

Xong, ông thật sự nghĩ không ra, thôi thì cứ theo lời Trần U, nâng cao trị an cũng không có gì quá khó, tốn thêm chút tiền cho binh lính là được, phòng bệnh hơn chữa bệnh, chứ để Hội Đấu Giá thất bại, lúc đó thì…

Ông nhìn hắn, gật gật đầu:

“Ta sẽ tăng cường cảnh giác, nếu có việc gì xảy ra, mong cậu cũng trợ giúp một tay, yên tâm, ta chắc chắn không để cậu giúp không công.”

Nói rồi ông rời đi xử lý công việc, để lại hắn ngồi ngẩn người ở đó, rồi hắn thở dài, vỗ nhẹ lên miệng vài cái:

“Người xưa nói chẳng sai, cái miệng hại cái thân mà.”

Hắn biết chắc Hội Đấu Giá sẽ xảy ra chuyện, kiếp trước, có nhóm người muốn cướp vật phẩm cuối cùng, là một quả trứng ma thú không nhận ra giống loài, nên dự tính của hắn là mua được vật phẩm mong muốn rồi cùng Tô Khuynh Thành nhanh chóng rời đi, tránh việc dính thân.

Chỉ là, ăn nhờ ở đậu mấy ngày qua cũng ngại, nên hắn mới đáp trả bằng việc nhắc nhở Thành Chủ cẩn thận, cuối cùng vẫn lôi bản thân vào, đây là số phận cố tình sắp đặt sao?

ÀI.

Thở dài chán chường, người ta đã mở lời nhờ, đối đãi cũng tốt, thôi thì trợ giúp vậy, làm người thì không nên quá bạc nghĩa vô ơn.

Theo người hầu bước ra khỏi cửa Phủ Thành Chủ, Trần U thấy một nhóm người mặc y phục sang trọng đang đi tới, có bốn người, đều là nam nhân, hai trung niên Khải Linh trung kỳ, hai thiếu niên Nhập Linh trung kỳ.

Nhìn dáng vẻ và khí chất, hắn suy đoán, khả năng cao bọn họ là Gia Chủ và Sủng Thú Sư thế hệ này của hai gia tộc trong thành.

Bốn người thấy hắn thì hơi ngẩn người, bởi bọn họ biết hắn là vị Dưỡng Thú Sư bát cấp ba sao đến thành vài ngày trước, chỉ là hắn đã biểu hiện không muốn giao lưu nên họ cũng không cố chấp làm gì.

Bốn người cùng chấp tay, gật đầu chào với hắn, hắn cũng chào đáp lại, đây không phải là giao lưu, chỉ là xã giao cơ bản mà thôi.

Chào xong, bọn họ cũng không làm phiền hắn mà bước thẳng vào cửa Phủ Thành Chủ, theo người hầu dẫn đường đến nơi nào đó.

Đối với hai gia tộc ở đây, không, gần như là các gia tộc ở vùng phía Tây Đảo Kinh Nam, bọn họ không quá cần Dưỡng Thú Sư, nếu móc nối quan hệ được thì tốt, không được thì chẳng sao cả.

Bởi vì, cơ nghiệp của họ ở vùng sa mạc, nơi ban ngày thì nóng, đêm thì lạnh, toàn cát và gió, tài nguyên, dược vật,… cũng chẳng có nhiều, nên rất ít Dưỡng Thú Sư chịu đến những nơi này mà sinh sống.

Biết hoàn cảnh của bản thân không thể thu hút Dưỡng Thú Sư ở lại, nên những thế lực trên sa mạc chọn hướng phát triển hơi khác, gọi là truyền thừa ma thú.

Cái tên truyền thừa thì hơi quá bá khí, thực tế là Sủng Thú Sư của mỗi gia tộc chỉ nhận sủng một chủng ma thú duy nhất, tiếp nối từ thế hệ này sang thế hệ Sủng Thú Sư khác, vì thế, sự hiểu biết của họ đối với chủng ma thú đó sẽ tích lũy theo tháng năm mà đã đạt đến trình độ khá cao.

Không cần Dưỡng Thú Sư, bọn họ vẫn tự biết chăm sóc trứng ma thú như thế nào? Biết cách nuôi dưỡng, biết dùng dược liệu gì để chữa thương, biết cách dạy Thú Kỹ, biết cách thăng phẩm,…

Phần Thú Kỹ và thăng phẩm, không phải như tưởng tượng đâu, khi sủng thú phát triển đến giai đoạn cố định ghi trong sách, họ cứ theo ghi chép mà dạy Thú Kỹ hay thăng phẩm, may mắn thì được, không may mắn thì thôi.

Như hai gia tộc ở nơi này, một bện chọn U Sa Hạt là sủng thú truyền thừa, ma thú bọ cạp với hai hệ: Độc và Bọ. Một bên khác là Bạch Nhãn Cự Tích, ma thú thằn lằn với hai hệ: Đất và Thường.

Nhờ truyền thừa từ các đời trước, sủng thú của Gia Chủ hai nhà đều là Huyền Phẩm, có chiến lực mạnh mẽ nhờ huấn luyện và học các Thú Kỹ được truyền lại.

Đi theo con đường này, thay vì chọn một loại ma thú khác thì sủng thú thứ hai, hoặc thứ ba của các Sủng Thú Sư cũng chỉ là một chủng để tối ưu nhất, bởi nếu nhận sủng chủng ma thú mới, họ sẽ không biết cách chăm sóc, không biết nhiều thứ, cũng không có Dưỡng Thú Sư để nhờ vã. Nếu có trùng hợp với sủng thú truyền thừa của gia tộc nào đó, bọn họ cũng sẽ không giúp đỡ bất kỳ thứ gì, nên thôi, cứ sủng thú truyền thừa mà nhận sủng tiếp.

Thật ra, ở khắp năm châu, nơi nào cũng có những gia tộc đi theo con đường này, họ độc tôn một chủng ma thú, tìm hiểu rất sâu về chúng, từ đó nâng sức mạnh, phẩm chất chúng trở nên rất vượt bật.

Tuy nhiên, cái gì cũng có giá của nó, độc tôn một loại là tốt, nhưng điểm yếu cũng lộ ra rõ ràng, như để diệt một gia tộc dùng sủng thú thuần hệ Lửa, chỉ cần đem sủng thú hệ Băng hay Nước đến là xong.

Thế nên, những gia tộc này, hoặc là liên kết với nhau, hoặc sẽ dựa vào một thế lực lớn nào đó, chuyên đào tạo ra những ma thú tốt cho thế lực để đổi lại sự bảo hộ, đồng thời bán ma thú ra ngoài, kiếm được rất nhiều Linh Nguyên.

…

Trần U về lại phòng, vừa mở cửa thì mí mắt hắn liền giật giật.

Tiểu Tiểu ngồi thong thả trên ban công, ngẩng cái đầu mà nhìn về xa xa, đuôi phất phơ theo làn gió, trong khi đó, Tô Khuynh Thành ôm lấy gối nằm trên giường, với đôi mắt bị lớp năng lượng mỏng màu trắng phủ lên, thỉnh thoảng thả cái gối ra rồi chụp cái gối lại, cọ cọ mặt như đang làm với đuôi của Tiểu Tiểu.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-tai-phu-thanh-chu-lam-tieu-binh-thuc-luc-da-vuot-thanh-chu.jpg
Ta Tại Phủ Thành Chủ Làm Tiểu Binh, Thực Lực Đã Vượt Thành Chủ
Tháng 1 24, 2025
dai-chu-bai-gia-tu.jpg
Đại Chu Bại Gia Tử
Tháng 2 2, 2026
xuyen-thu-nu-tan-ta-lien-muon-tuyen-nu-ma-dau.jpg
Xuyên Thư Nữ Tần, Ta Liền Muốn Tuyển Nữ Ma Đầu
Tháng 1 31, 2026
xuyen-thanh-phan-phai-ninh-than-ta-nhac-dien-roi.jpg
Xuyên Thành Phản Phái Nịnh Thần, Ta Nhạc Điên Rồi
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP