Chương 57. Dẫn linh lực, học Linh Pháp.
Sáng hôm sau.
Tô Khuynh Thành cầm tấm Linh Nguyên Tử Sắc Tạp trên tay, lật qua lật lại, tỏ vẻ nghi ngờ, không thể tin được thứ nhỏ bé này đang chứa 70 triệu Linh Nguyên trong nó.
Lúc Trần U nói ra con số này, đầu của nàng cũng dừng suy nghĩ, 70 triệu Linh Nguyên, một con số nàng không hề có cách, không thể nào mà hình dung đến.
Là chi nhánh của Thương Hội Kinh Tô cực lớn, Tô gia ở Thành Hải Bình lại còn kinh doanh trong hơn trăm năm, nhưng, tổng tài sản mà nàng biết chỉ hơn mười ngàn Linh Nguyên.
70 triệu Linh Nguyên, tình hình hiện tại mà tính, dù Tô gia kinh doanh từ thời kỳ Ám Nguyên cũng không thể đạt đến con số này.
70 triệu Linh Nguyên, cho nàng tiêu sài hoang phí thì biết bao giờ mới hết đây chứ?
Trong lúc nàng còn ngẩn ngơ, hắn nhân cơ hội bóp nhẹ tuyết sơn mềm mịn, cười nói:
“Đây chỉ là con số nhỏ, khi đi đến những nơi xa hơn ngoài kia, nàng sẽ cảm thấy bảy mươi triệu Linh Nguyên này chẳng là gì cả, ở đó, mỗi khi đấu giá, lượng tiền chỉ tính bằng tỷ hàng Linh Nguyên thôi.”
Nàng gật gật đầu trong vô thức, quan sát thêm một lúc rồi đưa lại Linh Nguyên Tạp cho hắn, nhìn hắn với vẻ mặt không biết nói lời nào. Nàng hơi nghi ngờ, hắn… không phải là người của Trần gia, mà là công tử của một thế lực lớn nào đó, lúc nhỏ được Trần gia nuôi dưỡng, đến khi trưởng thành thì quay về.
Chỉ có như vậy mới có thể lý giải, chuyện năm nay hắn mới 15 tuổi mà đã sở hữu lượng kiến thức lớn và kỳ lạ, mà chẳng cuốn sách nào được lưu truyền ở Thành Hải Bình ghi lại, đồng thời giàu có như vậy.
Trong đầu nàng cũng bỗng xuất hiện suy nghĩ, nếu thế lực kia… không chấp nhận nàng đâu? Hoặc là hắn có hôn thê, nữ nhân đó sẽ truy sát nàng,… Những câu chuyện này, nàng nghe qua rất nhiều từ cuộc trò chuyện phiếm của các đoàn thương nhân.
Thấy vẻ mặt nàng biến hóa, hắn liền kí đầu nàng một cái, cười mắng:
“Nàng lại suy nghĩ linh tinh gì đó? Nằm xuống, ta dạy nàng học Linh Pháp.”
Nàng vâng lời, nằm thành hình chữ đại. Hắn lại nhét cho nàng một viên Linh Đơn, xong, hắn chợt chựng lại, bởi nàng không phải hắn, vốn chẳng biết phương pháp dẫn linh lực khi ở Nhập Linh Cảnh, nên hắn dạy Linh Pháp thì sao nàng thực hành được chứ?
Hắn thở dài, thầm nghĩ sao hắn lại quên mất chuyện quan trọng này nhỉ?
“Bây giờ, ta sẽ dẫn linh lực của nàng di chuyển, nàng hãy nhắm mắt cảm nhận quỹ tích của linh lực và ghi nhớ, khi tiến vào Dẫn Linh Cảnh, nàng hãy dẫn linh lực theo quỹ tích này, đây chính là Linh Pháp, thủ đoạn tăng tốc độ tu luyện.”
Nàng gật đầu, còn hắn suy ngẫm một chút, rất nhanh đã chọn được Linh Pháp phù hợp với nàng, và hắn bắt đầu di chuyển hai ngón tay trên cơ thể ngọc ngà, thu hút linh lực trong người nàng di chuyển theo.
Nàng nhắm mắt, theo lời dặn mà bắt đầu cảm nhận và ghi nhớ quỹ tích di chuyển của linh lực, việc khai thông kinh mạch trên đầu cũng giúp trí óc thông tuệ hơn kha khá, nên nàng cảm thấy việc này khá là nhẹ nhàng.
Theo sự dẫn dắt linh lực, Linh Đơn trong miệng Tô Khuynh Thành tan ra càng nhanh, hòa vào dòng linh lực mà di chuyển.
Quỹ tích linh lực mà hắn dẫn dắt rất kỳ lạ, đang tới giữa cánh tay trái tự nhiên quay lại chỗ vai, đi qua cổ rồi mới về lại đầu ngón tay của tay trái, tương tự với vai phải, còn phần chân thì càng lắc léo hơn.
Linh Pháp có cấp bậc càng cao, việc vận chuyển linh lực, hấp thu Linh Đơn, hồi phục linh lực,… sẽ càng nhanh, bù lại rất khó học và thực hành, cũng như được các thế lực giữ kín như bưng, không lộ cho người ngoài.
Như việc điều khiển linh lực đang di chuyển tới giữa cánh tay ròi đột nhiên quay trở lại vai, chắc chắn sẽ khiến linh lực rối loạn, giống việc chạy nhanh rồi bo cua gấp, rất nguy hiểm, nếu xui xẻo thì kinh mạch bị đứt, thậm chí cánh tay có thể bị phế
Muốn học và vận Linh Pháp cấp cao, cần phải có năng lực khống chế linh lực chuẩn xác, và trí tuệ phải cao mới hiểu được cách vận hành, đây chính là sự khác biệt của thiên tài và người thường.
Thế nhưng, như hắn đã nói, Bắc Châu quá bá đạo.
Chỉ cần phương pháp dẫn linh lực như hắn đang làm, là đã giảm cách biệt giữa người thường và thiên tài đi rất rất nhiều. Chỉ cần hắn nắm được quỹ tích vận chuyển của Linh Pháp, dù là Linh Pháp Thần Phẩm, hắn cũng có thể giúp người bình thường học được, nắm được.
Trở lại chính truyện.
Ngoài những những tác đụng đã nói ở trên, Linh Pháp còn có ảnh hưởng lớn ở những cảnh giới về sau.
Như có Linh Pháp cường hóa linh lực mang đặc tính Nước, khi người dùng bước vào Tố Linh Cảnh, tố linh hệ Nước, lúc này, những thủ đoạn tấn công và phòng thủ bằng linh lực hệ Nước của họ sẽ được tăng cường sức mạnh thêm một hoặc vài phần, Linh Pháp có cấp độ càng cao thì sự tăng cường này càng mạnh.
Hoặc, có Linh Pháp khá độc đáo, khi người tu luyện bước vào Phục Linh Cảnh thì tốc độ chữa thương, hồi phục,… sẽ nhanh và mạnh hơn ba phần so với người cùng cấp độ.
Linh Pháp hắn đang chỉ dẫn cho Tô Khuynh Thành, vốn… không có cấp độ, không phải hắn nói phét mà đây chính là sự thật, bởi không phải ai cũng có thể tu luyện nó, chỉ cần không phù hợp, dù là thiên tài đi nữa cũng phải bó tay, đồng thời danh tiếng nó quá nhỏ, nên chẳng ai biết để mà xếp hạng và phân bậc.
Linh Pháp này, không phải từ Bắc Châu bá đạo mà đến từ Đông Châu, từ một gia tộc đã lụi tàn mà khi hắn gặp, gia tộc này chỉ còn mỗi thành viên là một lão già, sống trong căn nhà tranh cũ nát, với khoảng đất rộng phía sau là Mộ Viên của gia tộc đó.
Gia tộc này dùng gần ngàn năm để nghiên cứu kinh mạch của con người, nên sự hiểu biết của họ về kinh mạch đã đến một mức độ rất khủng khiếp, đồng thời, bọn họ từng có một thiên tài, tự thân khai thông hai tầng kinh mạch, tự sáng tạo Linh Pháp riêng biệt cho bản thân, sáng tạo một đời truyền kỳ.
Thế nhưng, phận là Võ Sư, vẫn phải luôn phụ thuộc vào người khác, thay người khác làm việc, nên cuối cùng, sau một biến cố thì vị thiên tài này đã chết, để lại hai cuốn sách, một cuốn viết về khai thông hai tầng kinh mạch, một cuốn là Linh Pháp y sáng tạo ra.
Chỉ là, hai tầng kinh mạch, nào dễ khai thông như vậy? Từng người từng người trong gia tộc thử qua, tất cả đều thất bại, nặng thì chết, nhẹ thì tàn, nhưng lại khiến chấp niệm của bọn họ dâng cao, điên cuồng lao vào nghiên cứu về kinh mạch, quyết tâm phải thành công.
Tiết thay, sự thật quá đau lòng, đã gọi là thiên tài, tức không phải ai cũng có thể làm theo, hàng trăm năm qua đi, gia tộc to lớn kia chỉ còn lại một người thủ hộ Mộ Viên, cũng là thứ còn lại duy nhất, phủ đệ, tài sản,… đều tan theo cái chấp niệm kia.
Theo lời người thủ mộ nói, Linh Pháp này giúp người có hai tầng kinh mạch sỡ hữu hai đặc tính linh lực riêng biệt, đồng thời cũng là một Toàn Linh Pháp.
Nghe tới sở hữu hai đặc tính riêng biệt là hắn đã ngạc nhiên rồi, trừ khi là Sủng Thú Sư, hoặc sở hữu thể chất đặc biệt, cho dù Võ Sư có thiên tài thế nào đi nữa thì vẫn chỉ có thể sỡ hữu một đặc tính linh lực, mặc kệ có ba hay bốn tầng kinh mạch, bởi khi chuyển hóa linh lực ở Tố Linh Cảnh, chỉ có thể chuyển sang một đặc tính mà thôi.
Biến người thường thành người sở hữu hai tầng kinh mạch đã đủ bá đạo rồi, nhưng còn sáng tạo Linh Pháp để họ sở hữu hai đặc tính thì thật sự ‘điên’ vô cùng.
Đã thế, đây còn là một Toàn Linh Pháp, có thể tăng cường tất cả đặc tính linh lực, đồng thời cũng có sự tăng cường phụ trợ ở những cảnh giới tiếp theo.
Vậy nên, khi nghe điều này, hắn đã nghĩ rằng thiên tài của gia tộc này có phải là Khí Vận Chi Tử hay không? Bởi chỉ có đám người đó mới có thể tạo nên những truyền kỳ huyền thoại lẫn bá đạo như vậy.
Khai thông hai tầng kinh mạch, hắn đã thử trên hai huynh muội kia, hắn cũng giúp hai người tu luyện Linh Pháp này, và sau khi quan sát, hắn kết luận chuyện hai loại đặc tính linh lực là hoàn toàn chính xác
Vì Linh Pháp này có hai quỹ tích vận linh lực ngược nhau. Một là linh lực từ Linh Đơn tan ra, đi xuống cằm, đến cổ rồi xuống đan điền, từ đan điền đi khắp nơi rồi trở lên gáy, từ gáy chuyển qua trước cổ rồi về đan điền là xong một chu thiên.
Hai là linh lực đi ra sau gáy rồi xuống sống lưng, lan khắp kinh mạch thứ hai rồi về lại đan điền, từ đan điền vòng đi kinh mạch thứ nhất rồi trở lên cổ, cổ qua gáy, là một chu thiên khác.
Hai loại quỹ tích này sẽ tạo ra hai ‘trường’ linh lực, vì chưa thăng Tố Linh Cảnh nên chúng tạm thời sẽ hòa lại trong đan điền, khi nào tố linh thì chúng sẽ tách ra, cùng tồn tại với nhau.
…
Phù…
Thở ra một hơi thật dài, sau hơn nửa giờ, cuối cùng Trần U cũng đã dẫn linh lực hoàn thành chu thiên đầu tiên. Hắn nhìn Tô Khuynh Thành đang nằm sấp trên giường, hỏi với giọng hơi mệt:
“Nàng có nhớ được không?”
Nàng gật gật đầu:
“Đã nhớ được kha khá, chàng làm thêm vài lần nữa, ta tự tin có thể nhớ kỹ.”
Hắn ừm nhẹ, chuẩn bị luyện tiếp một viên Linh Đơn cho nàng sử dụng thì mắt hắn chợt đưa xuống, từ đó thấy được hình ảnh có nước chảy rỉ rỉ, thấm một ít xuống giường, thế là hắn dừng chuyện đang làm, bóp nhẹ trái đào, cười đểu cán:
“Nàng thư sướng nãy giờ rồi, bây giờ, tới lượt ta nghỉ ngơi.”
Nàng không hổ là Đệ Nhất Yêu Tinh ở Thành Hải Bình, dù hắn và nàng đã làm rất nhiều lần từ hôm qua đến giờ, nhưng nàng vẫn còn quá mê người, khiến hắn không kiềm được mà cho pháo binh xuất trận, theo đó, những thanh âm dụ hoặc lại bắt đầu vang lên trong căn phòng nhộn nhịp này.
Đến tối, hai người cùng đi dạo khu vực phía Nam của thành. Hiện tại, thực lực của Tô Khuynh Thành đã là Nhập Linh trung kỳ, nàng cũng đã nhớ kỹ cách vật chuyển Linh Pháp, dù sao, hắn đã dẫn linh lực cho nàng hơn 8 lần rồi, không nhớ được nữa thì chả phải uổng phí cái đầu được mở mang này hay sao?
Đã vậy, hắn còn nghỉ ngơi ba lần nữa chứ, chàng tiểu đệ này thật là, lấy sức đâu mà cày cấy nhiều như vậy nhỉ?
…
…