Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cai-nay-danh-dau-khong-qua-dung-dan

Cái Này Đánh Dấu Không Quá Đứng Đắn

Tháng 10 14, 2025
Chương 641: Chết ở đâu chôn cất ở đâu. Chương 640: Bốn phương đến tập hợp.
tan-the-mo-phong-tu-pham-nhan-den-chi-cao-sinh-menh.jpg

Tận Thế Mô Phỏng, Từ Phàm Nhân Đến Chí Cao Sinh Mệnh

Tháng 1 5, 2026
Chương 244: Tinh diễm diệt thi Chương 243: Hoàn thành lời thề
phan-phai-cuoi-nguoi-mu-vi-hon-the-dien-cuong-an-ai.jpg

Phản Phái: Cưới Người Mù Vị Hôn Thê, Điên Cuồng Ân Ái

Tháng 1 22, 2025
Chương 454. Phiên ngoại một: Tóm lại liền là phi thường đáng yêu! Chương 453. Đại kết cục
tan-the-giang-lam-ta-co-the-trieu-hoan-ky-jura.jpg

Tận Thế Giáng Lâm: Ta Có Thể Triệu Hoán Kỷ Jura

Tháng 1 24, 2025
Chương 458. Phần mới Chương 457. Đại kết cục
one-piece-tro-thanh-hai-quan-nguyen-soai-giac-tinh-song-kamui.jpg

One Piece : Trở Thành Hải Quân Nguyên Soái, Giác Tỉnh Song Kamui

Tháng 1 21, 2025
Chương 204. Đại Kết Cục! Chương 203. Quyết chiến cuối cùng (11)
ma-vuong-khong-can-bi-danh-nga.jpg

Ma Vương Không Cần Bị Đánh Ngã

Tháng 1 19, 2025
Chương 1040. Ma Vương không cần bị đánh ngã Chương 1039. Hướng tốt nhất phương hướng
tuan-theo-luat-phap-lien-co-the-thang-cap-ta-tinh-bao-moi-ngay-doi-moi.jpg

Tuân Theo Luật Pháp Liền Có Thể Thăng Cấp? Ta Tình Báo Mỗi Ngày Đổi Mới

Tháng 2 9, 2026
Chương 121: Trà xanh Chương 120: Thị trường tình thế
nhom-noi-chuyen-phiem-huynh-de-quy-hai-cau-sinh-giup-ta-thanh-sieu-pham

Chat Group: Huynh Đệ Quỷ Hải Cầu Sinh Giúp Ta Thành Siêu Phàm

Tháng 1 13, 2026
Chương 01: Khởi tử hoàn sinh hảo huynh đệ (2) Chương 01: Khởi tử hoàn sinh hảo huynh đệ (1)
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 27. Tặng quà.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 27. Tặng quà.

“Ma thú Huyền Phẩm?”

“Không thể tin được, thật không thể tin được, đã song hệ bổ trợ mà còn là chủng Huyền Phẩm?”

“Ha ha ha, thế hệ này có ba Sủng Thú Sư, đã vậy còn thêm một người sở hữu sủng thú Huyền Phẩm, Trần gia ta… quả thật được tổ tiên phù hộ.”

“…”

Hàng chục, hàng trăm lời nói tương tự vang vọng trong không gian, làm Trần Bảo đã vui lại càng mừng hơn, vui đến mức muốn nhảy cẩn lên, nhưng chuyện nhận sủng còn chưa thành, không được và không thể lơ là.

Trần Bảo nhanh chóng mở không gian sủng thú phía dưới Thạch Giáp Ngạc, các đường năng lượng màu vàng tuôn ra và nhanh chóng bao lấy nó.

Vì là ma thú Huyền Phẩm, sở hữu sức mạnh thể chất và tinh thần trội hơn, nên sự phản kháng của Thạch Giáp Ngạc cực kỳ kịch liệt, tạo ra ảnh hưởng rất lớn đến không gian sủng thú, khiến không gian vang lên những tiếng vỡ răn rắc rất nhỏ, từ đó làm Trần Bảo phun ra ngụm máu lớn.

Chuyện bất ngờ này làm tim mọi người đang xem nảy lên. Tê Linh Sương tỏ ra cực kỳ đau lòng, cầm lấy tay Trần Văn Tự, lắc lắc với ý nhờ ông cứu Trần Bảo.

Chỉ là, ông lắc lắc đầu, bởi thu phục sủng thú là chuyện của cá nhân, nếu có người nhúng tay sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến tiền đồ của Trần Bảo, nên khi xảy ra trường hợp bắt buộc ra tay thì mới được ra tay.

Không làm mất mặt cái danh Đại thiếu gia của Trần gia, Trần Bảo đưa tay áo lên lau máu trên miệng, dù đầu và ngực rất đau nhưng vẫn tiếp tục cố gắng, ánh mắt càng kiên định, quyết tâm phải thu phục được con sủng thú này.

Vốn đã mất rất nhiều sức vào việc phá vỡ vỏ trứng, nên sự phản kháng của Thạch Giáp Ngạc chỉ là chút ‘hồi quang phản chiếu’ mà thôi. Nó nhanh chóng trở nên kiệt sức, sau đó dần dần bị năng lượng vàng bao bọc hoàn toàn, thấm vào rồi biến mất.

Nhiệm vụ hoàn thành, mục đích của quyết tâm và cố gắng cũng không còn nên Trần Bảo liền ngất đi, được Trần Văn Giải nhanh chóng tiến lại đỡ, rồi ông cười lớn, tiếng cười vang vọng trời đất, nói với giọng điệu vô cùng vui sướng:

“Ha ha ha, Trần Bảo Nhận sủng thành công, sủng thú, Thạch Giáp Ngạc, HUYỀN PHẨM, chúc mừng Tân Sủng Thú Sư.”

“CHÚC MỪNG TÂN SỦNG THÚ SƯ.”

Gánh nặng trong lòng đã không còn, tất cả mọi người đồng thanh hô lớn, hò hét, vỗ tay chúc mừng vang trời.

Tê Linh Sương tức tốc chạy xuống từ khán đài, đỡ lấy Trần Bảo được Trần Văn Giải bế xuống bệ tròn, cùng Thạch Giáp Ngạc cũng đã ngất đi, nước mắt trào ra thành dòng.

Trần Văn Giải cười mắng:

“Đứa nhỏ này chỉ bị ngất thôi, không có nguy hiểm nên con khóc cái gì? Bây giờ đưa nó đi nghỉ ngơi đi, tiền đồ của nó, rất sáng.”

Bà đáp ‘vâng’ cùng người hầu đưa Trần Bảo về trạch viện của bà, để bà đích thân chăm sóc.

Chuyện bất ngờ tốt đẹp của ngày hôm nay làm người nghiêm nghị như Trần Văn Tự cũng phải cười vang, nói lớn:

“Ba Tân Sủng Thú Sư đều đã nhận sủng thành công, một người còn có sủng thú Huyền Phẩm, việc tốt, việc tốt.”

“Không để mọi người đợi lâu nữa, ta tuyên bố, Lễ Nhận Sủng kết thúc, và bữa tiệc tiết Đông, chính thức bắt đầu.”

“Tất cả mọi người sẽ nhận thêm mười kim đồng, xem như ăn mừng mọi chuyện êm ả và thành công.”

Hoan hô.

Hoan hô.

“Mọi người vào sân sau, tiệc đã được chuẩn bị sẵn ở đó, ta cũng sẽ đem rượu ngon cất kỹ mấy năm qua ra đãi, ha ha ha.”

“Ha ha ha, cảm ơn Gia Chủ.”

“Hoan hô Gia Chủ.”

“…”

Mọi người nhanh chóng kéo vào sân sau, với bàn ghế, thức ăn, rượu ngon,… đã được người hầu dọn lên sẵn.

Khi bữa tiệc sắp bắt đầu, Trưởng Nữ Khôn gia tìm đến gặp Trần Văn Tự, xin phép được cùng Tê Linh Sương chăm sóc Trần Bảo.

Phu quân vừa có địa vị, vừa có tương lai tươi sáng, nàng ta ra sức là điều hiển nhiên, ông cũng ngầm hiểu nên liền đồng ý, phân phó người hầu dẫn nàng ta đến trạch viện.

Thứ Nữ Tê gia cũng đến chào hỏi Trần Tôn. Lần đầu gặp gỡ vị hôn thê tương lai, hai mắt Trần Tôn sáng rực, chủ động mở ra cuộc trò chuyện, và càng trò, hai người cảm thấy chuyện càng hợp, chỉ sau chút thời gian đã nắm tay nhau rồi cùng tham gia bữa tiệc.

Tiểu Cửu và Tiểu Như cũng chạy nhanh đến chỗ Trần U, vừa dừng bước liền mở môi son gửi lời chúc mừng. Thấy con Hỏa Hồ Ly nằm ngủ yên trên người hắn, bộ lông thì mềm mượt, cái đuôi thì bồng bềnh làm đôi mắt cả hai phát sáng, tỏ vẻ yêu thích không thôi.

Hai người xin hắn sờ thử, tất nhiên, hắn liền đồng ý, chỉ đơn giản như vậy thôi mà khiến hai người mừng như đi trẩy hội, người thì sờ đuôi, người thì vuốt lông Hỏa Hồ Ly, dường như nó cũng rất hưởng thụ, để cho hai người sờ cho đã.

Về bữa tiệc, Trần U không muốn tham gia cho lắm, bởi hắn sẽ rời Trần gia sớm thôi, không có nhu cầu nối thêm quan hệ, nhưng dù sao cũng là ‘nhân vật chính’ của ngày hôm nay, không tham gia thì kỳ quá.

Thế là, hắn ôm Hỏa Hồ Ly, cùng hai nữ tìm đến bàn tiệc mà Đại Khuân và đội vận chuyển đang ngồi, cùng họ uống vài ly, ăn vài món, xã giao vài người rồi quay về trạch viện.

Hỏa Hồ Ly nằm yên tĩnh trong vòng tay Tiểu Như, tận hưởng những cái vuốt ve của nàng. Còn Trần U, bị đám người Đại Khuân mời rượu luân phiên nên hắn uống hơi quá chén, dẫn tới bây giờ mặt thì đỏ, cả người thì toàn mùi rượu. hai tay thì ôm eo hai nữ, vừa đi loạng choạng mà vừa cười đểu đểu, rất ra dáng thiếu gia ăn chơi.

Thấy xung quanh không có ai, kết hợp với hơi men nên hắn hành động càng lớn mật, dời bàn tay từ eo thon của Tiểu Cửu lên phía trên, xộc vào áo thăm dò đôi tuyết sơn.

Tiểu Cửu biết chuyện này rồi cũng sẽ tới, hôm nay Nhị thiếu gia đã nhận sủng, yêu cầu của Đại Phu Nhân cũng đã hết hiệu lực, nhưng ở nơi này thì có hơi…

Thế là, nàng áp đầu gần tai hắn, nói nhỏ với giọng ngượng ngùng:

“Thiếu gia, người chờ… đến khi về trạch viện được không?”

Nụ cười của hắn càng đểu cán, miệng nói ‘được’ nhưng vẫn không rút tay ra mà còn ‘mò mẩm’ mạnh mẽ hơn trong áo của nàng.

Nàng cũng không biết làm sao, đành mím môi đỏ mặt, cắn răng chiều theo hắn đến trạch viện vậy.

Về đến trạch viện, Tiểu Như liền đưa lại Hỏa Hồ Ly cho hắn, nàng biết hắn chuẩn bị làm gì với Tiểu Cửu nên không muốn làm kỳ đà cản mũi.

Nhân cơ hội đó, Tiểu Cửu liền thoát khỏi cánh tay hư kia, xin phép hắn cho chút thời gian thay đổi y phục rồi liền ba chân bốn cẳng mà chạy đi.

Người này đi, người kia chạy, đều không muốn ở cùng, điều này làm Trần U thở thật dài, đi về phòng ngủ với dáng vẻ chán chường.

Thế nhưng, hắn đã hiểu lầm rồi, Tiểu Cửu thật sự đi thay đồ, mặc vào bộ y phục quyến rũ kia, trang điểm nhiều thêm một chút, mang thêm một vài món trang sức, sao cho khi nhìn vào bản thân trong gương phải toát lên vẻ quyến rũ, mê người.

Chỉ là, khi nàng gõ cửa phòng ngủ thì không thấy hắn trả lời, áp tai vào cửa thì nghe được tiếng thở đều bên trong, hóa ra, hắn đã ngủ mất rồi.

Tiểu Cửu cảm thấy thất vọng và đáng tiếc, nàng đã tốn công chuẩn bị kỹ lưỡng, từ vẻ bề ngoài đến tâm lý, không ngờ hắn lại ngủ mất.

Haizzzzz.

Thở một hơi thật dài, nàng về lại phòng để thay y phục, tẩy đi lớp trang điểm, rồi tìm Tiểu Như để tám chuyện, xua đi nỗi buồn.

…

Thành Hải Bình, Khôn gia.

Cũng như Trần gia, Khôn gia đang tổ chức tiệc quy mô cả gia tộc để chúc mừng Tân Sủng Thú Sư.

Vị Tân Sủng Thú Sư tên Khôn Tuân, người con thứ hai của Gia Chủ, một thiếu niên mười lăm tuổi nhưng dáng người cao lớn hơn đồng trang lứa, khuôn mặt cương nghị, toát lên vẻ chính trực.

Lúc này, Khôn Tuân đang ngồi ghế với ly rượu lớn trên tay, trên đùi có một con mèo màu lam đang nằm nghỉ ngơi, là sủng thú của y.

Tất cả mọi người đến chúc mừng thì y đều nâng ly đáp lại, nhưng chỉ nhấp môi một chút, mọi người cũng không cảm thấy khó chịu hay gì, bởi vốn Khôn Tuân không thích uống rượu, nhấp môi là đã xem như nể mặt họ lắm rồi.

Ngồi bên phải Khôn Tuân là một thiếu nữ khoảng 18 tuổi, có nhan sắc rất đẹp, là Trần Thanh. Nàng ta đang đặt tay trái lên cánh tay phải của Khôn Tuân, mỗi khi có người đến chúc mừng Khôn Tuân thì nàng ta cũng mỉm cười chào đáp lẽ, làm mọi người rất hài lòng, cho nàng ta cái đánh giá tốt.

Còn Khôn Tuân, dù có mỹ nhân ngồi cạnh, còn là chính thê tương lai nhưng mặt hắn vẫn lạnh tanh, bởi trước giờ hắn không để ý đến nữ sắc, cũng không thích tiếp xúc, cho nàng ta chạm vào tay cũng là vì nể mặt cái danh kia.

Nhìn qua cách đó không xa là Gia Chủ Khôn gia. Ông ta đang ngồi trên ghế, miệng cười vui vẻ, tay nâng cao ly rượu và điều phối bữa tiệc, rồi chợt có người đi đến gần, nói nhỏ bên tai chuyện gì đó làm khuôn mặt ông ta trở nên bất ngờ, lập tức đứng dậy và di chuyển.

Đến chỗ vắng người, ông ta liền hỏi tên kia:

“Ngươi xác định, sủng thú của Trần Bảo là Huyền Phẩm?”

Ngươi kia gật đầu chắc nịch, cung kính đáp:

“Thưa Gia Chủ, tin tức vô cùng đúng đắn.”

Ông ta vuốt cằm, chợt hỏi:

“Vậy, con gái ta đang làm gì?”

“Bẩm Gia Chủ, lúc nhận sủng, sủng thú phản kháng làm Trần Bảo bị thương rồi ngất đi, Tiểu Thư đã xin phép được cùng chăm sóc với Đại Phu Nhân Trần gia.”

Ông ta nghe vậy thì tỏ vẻ hài lòng, cười nói:

“Đứa nhỏ này xử lý nhanh nhẹn, rất tốt, ngươi chuẩn bị một phần thuốc dưỡng thương và một phần quà mừng lớn, đưa qua cho Trần Bảo.”

“Vâng, Gia Chủ.”

…

Thành Hải Bình, Tê gia.

“Cái gì? Tiểu tử Trần Bảo có sủng thú Huyền Phẩm?”

Nghe tin tức, Gia Chủ Tê gia cũng ngạc nhiên, ma thú Huyền Phẩm vừa mạnh vừa hiếm, đời này Trần gia có ba Sủng Thú Sư là đủ đè bẹp thế hệ rồi, bây giờ còn có sủng thú Huyền Phẩm. Tổ tiên Trần gia có phù hộ thì cũng vừa vừa phải phải thôi chứ.

Gia Chủ trầm mặt một lúc, Trần Bảo đã có vị hôn thê bên Khôn gia, không thể thêm một mối hôn sự với Tê gia nữa, thôi thì tặng cho Trần Bảo một phần quà lớn vậy.

Gia Chủ liền phân phó người chuẩn bị quà lớn để gửi qua, lúc này, một Hộ Vệ đến thông báo:

“Thưa Gia Chủ, Đại Sư Khương Uân đã đến rồi ạ.”

…

Thành Hải Bình, Phủ Thành Chủ.

Thành Chủ, Huých Phá Quy đang tiếp đón một vị Sủng Thú Sư Lục Cấp từ một tòa thành lớn, cách nơi này rất xa.

Vị Sủng Thú Sư này đến đây là để đưa huy hiệu Sủng Thú Sư cho những hậu bối mới, được Thành Chủ gửi xin lên phía trên cách đây vài tháng.

Hai người đang trò chuyện với nhau thì một binh lính đi đến, chấp tay cúi chào, đồng thời nói:

“Thưa Thành Chủ, Đại thiếu gia của Trần gia, Trần Bảo, may mắn nhận được sủng thú Huyền Phẩm, tin tức đã được xác nhận.”

Nghe sủng thú Huyền Phẩm, cả hai đều ngạc nhiên, dù là ở tòa thành của Sủng Thú Sư Lục Cấp kia, sủng thú Huyền Phẩm cũng rất hiếm, chỉ có vài con và phần lớn là ma thú hoang dã bị bắt rồi nhận sủng, không ngờ, Thành Hải Bình lại có trứng ma thú thuộc phẩm chất này.

Thành Chủ lấy lại bình tĩnh rất nhanh, nói với binh lính:

“Phân phó người đưa qua một phần quà lớn, xem như chúc mừng.”

Sủng Thú Sư Lục Cấp kia cũng lấy từ trong áo ra một cái hộp, bên trong là một loại dược thảo giúp ma thú đẩy nhanh tốc độ hồi phục sau khi thoát vỏ, y nói:

“Thêm phần lễ vật này của ta nữa.”

Sủng Thú Sư có sủng thú Huyền Phẩm thì tương lai rất sáng, hoàn toàn có khả năng đạp vào Ngũ Cấp, một chút lễ vật để kết giao, xứng đáng.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-de-tu-vi-che-tao-van-gioi-de-nhat-tong.jpg
Đại Đế Tu Vi, Chế Tạo Vạn Giới Đệ Nhất Tông
Tháng 4 6, 2025
the-bai-clow-ma-phap-su.jpg
Thẻ Bài Clow Ma Pháp Sứ
Tháng 4 2, 2025
toan-dan-tap-bai-ta-la-alpha-hong-tap-nguoi-choi
Toàn Dân Tạp Bài: Ta Là Alpha Hồng Tạp Người Chơi
Tháng 2 9, 2026
truong-da-hanh
Trường Dạ Hành
Tháng 12 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP