Chương 26. Liên kết.
Đôi mắt Trần U nhắm chặt, nhờ lực lượng nào đó mà hắn dần dần tiến vào trạng thái ‘vô cảm’ sức nóng của mặt trời phía trên dần biến mất, âm thanh xung quanh dần lặng đi, trong cảm nhận chỉ còn mỗi hắn và trứng ma thú phía trước.
Là người có nhiều kinh nghiệm, hắn bắt đầu điều chỉnh sóng tinh thần như dò kênh, dần dần ‘bắt’ được một tín hiệu nhỏ yếu từ Hỏa Hồ Ly.
Tín hiệu thể hiện rất rõ sự háo hức, tràn ngập chờ mong của nó với thế giới bên ngoài, và khi hắn bắt được tín hiệu của nó thì nó cũng cảm nhận được sự tồn tại của hắn.
Nó ‘nhìn’ hắn đầy tò mò, gửi đến tín hiệu tinh thần, hỏi sao hắn có thể ở đây?
Đây là một loại Kỳ Kỹ mà hắn học được từ người dân ở một đảo nhỏ phía Tây Châu, không tốn linh lực, nhưng bù lại, nó đòi hỏi khả năng khống chế tinh thần phải thuần thục.
Kỳ Kỹ này giúp cho người dân ở nơi đó có thể điều khiển Hải Thú dù họ không phải là Sủng Thú Sư, nói điều khiển cũng không đúng, là bọn họ liên kết tinh thần với Hải Thú, khiến chúng xem bọn họ là bạn, từ đó hỗ trợ rất nhiều trong cuộc sống hằng ngày.
Kiếp trước, lúc nhận sủng Hỏa Hồ Ly thì hắn không liên kết tinh thần được, hai huynh đệ kia cũng vậy. Và vì chỉ khống chế bằng năng lực ‘ép buộc’ của Sủng Thú Sư, nên khi Hỏa Hồ Ly phục dụng Hỏa Thức Thạch giúp nó tăng phẩm chất, thì đôi khi, nó không nghe hắn chỉ đạo, gây ra rất nhiều rắc rối.
Phải qua nhiều lần cùng trải sinh tử, và sau khi hắn học được Kỳ Kỹ này, mối liên kết tinh thần giữa cả hai mới đạt mức tối đa.
Trở lại chính truyện.
‘Nghe’ Hỏa Hồ Ly gửi câu hỏi như vậy, Trần U cũng gửi lại câu trả lời:
“Ta đến đây là để khiến mi trở thành sủng thú của ta, nhưng khoan, đừng chống cự vội, nghe thêm chút đã.”
Khi nghe hắn muốn ‘nô dịch’ làm sủng thú, tinh thần non nớt của Hỏa Hồ Ly liền trở nên giận dữ, dù nó không biết gì nhưng đây là phản ứng bản năng, sau một lúc nó mới trở về bình thường.
Thấy nó không có sự phản kháng, hắn tiếp tục gửi tín hiệu:
“Làm sủng thú của ta, ta sẽ dẫn mi đi ngao du khắp thế giới này, giúp mi trở nên mạnh mẽ, cho mi ăn rất nhiều món ngon.”
Nó nghe vậy thì phát ra tín hiệu thích thú, thật sự nó rất tò mò với thế giới bên ngoài, tên không rõ tính danh này nói rằng sẽ dẫn nó đi ngao du, đúng là hợp với ý nó.
(Đoạn này giải thích một chút, ma thú nào cũng có linh trí, có thể ít và cũng có thể nhiều, nếu không có linh trí, chúng sẽ như đám thú dại, điên điên khùng khùng, sao Sủng Thú Sư có thể ra lệnh cho chúng được chứ?
Thêm nữa, đoạn này là Trần U đang ở trong thế giới tinh thần của Hỏa Hồ Ly, cả hai giao lưu bằng sóng chứ không phải bằng ngôn ngữ, chỉ là tác dịch cho mọi người hiểu.
Nói dễ hiểu hơn, ví dụ như đám hoàng thượng meo meo với nhau, con người ở bên ngoài không hiểu được, còn bây giờ, Trần U đang hóa thân thành meo meo, để trao đổi với con meo meo khác.)
Hỏa Hồ Ly liền gửi tín hiệu cho Trần U, hỏi hắn làm thế nào để nó thành sủng thú của hắn?
Hắn cười thầm, ma thú mới sinh không có nghi ngờ gì với thế giới bên ngoài, đúng là rất dễ bị dụ, chỉ cần ‘hợp ý’ thì tỷ lệ thành công rất cao.
Bây giờ, hắn có thể gọi tinh thần của nó ra rồi liên kết, nhưng mạnh thì ép yếu, tất nhiên tinh thần còn non nớt của nó sẽ bị tinh thần trưởng thành của hắn ảnh hưởng, hay nói nôm na là thần phục.
Sau khi liên kết kiểu này, dù cho nó trưởng thành đến mức nào, hắn muốn nó đi phía Đông thì nó không đi phía Tây, muốn nó nhảy vào chảo dầu sôi cho hắn ăn thì nó cũng nhảy không chần chừ.
Đây mới đúng là mục đích của việc liên kết tinh thần, được ghi lại trong những quyển sách rất cổ xưa, và dĩ nhiên, hắn sẽ không làm vậy.
“Dễ thôi, mi đồng ý để ta đặt một phần tinh thần ở lại đây là được.”
Hỏa Hồ Ly lập tức gửi tín hiệu đồng ý.
Sau đó, hắn lập tức chia tách tinh thần làm đầu đau hơn cả búa bổ, rồi ‘bắn’ ra một chùm hạt sáng ký gửi vào tinh thần của Hỏa Hồ Ly.
Đối với hắn, Hỏa Hồ Ly không chỉ là sủng thú mà còn là bạn sinh tử, thế nên, hắn sẽ không dùng cách liên kết, thay vào đó là một cách khác, hắn sẽ ký gửi một phần tinh thần của bản thân ở vùng tinh thần của nó.
Với cách này, nó vẫn sẽ nghe lời hắn cực kỳ, dù nó thèm thịt nướng nhưng nếu hắn không cho thì nó sẽ không ăn, đồng thời sẽ bực tức hắn hay gì đó. Hoặc là, nếu hắn kêu nó nhảy vào chảo dầu cho hắn ăn, không chừng nó lại Phun Lửa nướng hắn thành than ấy chứ.
Đặc biệt là, với cách này, hắn có thể phát lệnh cho nó ở khoảng cách rất xa, điều mà những Sủng Thú Sư bình thường không làm được.
Cảm thấy tinh thần của bản thân đã ký thác thành công ở vùng tinh thần này, Trần U gửi tín hiệu chào đến Hỏa Hồ Ly rồi dừng Kỳ Kỹ.
Mở hé mắt nhìn bên ngoài, dường như thời gian mới trôi qua chỉ một chút, Gia Gia vẫn đứng đó và nhìn chăm chú vào ba quả trứng.
Không muốn làm người nổi bật, hắn nhắm mắt lại, giả vờ mình còn đang liên kết.
…
Rắc… rắc… rắc…
Sau một khoảng thời gian kha khá, tiếng nứt vỡ chợt vang lên trong không gian, cả ba quả trứng bắt đầu có vết rạng hình mạng nhện, càng lúc càng nhiều và mở rộng.
Trần Văn Giải bước đi từng bước nhẹ nhàng, đến thì thầm vào tai bọn hắn:
“Trứng sắp nở rồi.”
Nghe tiếng gọi, cả ba chầm chậm mở mắt, rồi cùng nhìn qua ông mà lắc lắc đầu, thể hiện không thể liên kết tinh thần được.
Thấy vậy, ông thở thật dài, xong cũng không tiếc nuối gì, được thì tốt, không được cũng không sao.
Ông tiếp tục căn dặn:
“Một lát nữa, khi ma thú vừa thoát vỏ, nhanh chóng mở không gian sủng thú dưới chân chúng, tiến hành bắt chúng, chuyện còn lại cứ để cho không gian sủng thú tự giải quyết.”
Ba người gật đầu, chăm chú nhìn vào trứng ma thú của mình, mọi người ở xung quanh cũng đòn ánh mắt nhìn vào cả ba.
Răn rắc…
Ma thú thoát vỏ đầu tiên là của Trần U, không cần Gia Gia chỉ đạo, hắn lập tức mở một hình tròn màu đỏ, đường kính một thước, nằm ở phía dưới và bao quanh Hỏa Hồ Ly vừa mới ra đời.
Từ hình tròn bỗng có những đường năng lượng màu vàng xuất hiện, dần dần bò lên cơ thể Hỏa Hồ Ly. Ngay khi đường năng lượng tiếp xúc, nó liền cựa quậy phản kháng, nhưng khi cảm thấy năng lượng ẩn chứa thứ gì đó quen thuộc, giống như ‘mùi’ của tên đã hứa hẹn kia, nó không phản kháng nữa mà ngồi yên thả lỏng.
Chưa đầy vài giây sau, nó đã hoàn toàn được bọc trong lớp năng lượng màu vàng, rồi lớp năng lượng dần dần thấm vào cơ thể nó, theo đó, một mối liên kết vô hình giữa nó và hắn được thiết lập.
Thông qua mối liên kết này, Trần U có thể cảm nhận sự hiện diện của Linh Lực trong Thiên Địa và hấp thu chúng để tu luyện, đây mới đúng là năng lực đặc biệt và quan trọng của Sủng Thú Sư, chứ không phải ra lệnh cho sủng thú chiến đấu.
Nếu ra lệnh cho ma thú chiến đấu được gọi là Sủng Thú Sư, thì người dân ở ngôi làng trên hòn đảo thuộc Tây Châu, bộ lạc phương Bắc ở Bắc Châu,… đã trở thành những Sủng Thú Sư rồi.
Trần Văn Giải thấy hắn đã nhận sủng thành công liền thở ra một hơi, cười tươi, nói lớn:
“Trần U nhận sủng thành công, sủng thú, Hỏa Hồ Ly, chúc mừng Tân Sủng Thú Sư.”
“Chúc mừng Tân Sủng Thú Sư.”
Mọi người đồng thanh, trừ Gia Gia và Đại Bá thì tất cả đều chấp tay cúi chào về phía hắn.
Hắn cũng cúi chào tứ phía tám phương để đáp lại mọi người, rồi đi đến ẵm Hỏa Hồ Ly còn đang yếu ớt một cách nhẹ nhàng, ôm trọn nó vào vòng tay của mình.
Hỏa Hồ Ly như một con mèo nhỏ, toàn thân đỏ rực, đuôi to bồng bềnh như mây. Nó thoải mái nằm dọc theo cánh tay hắn, hai mắt nhắm nghiền, tận hưởng bàn tay còn lại của hắn đang vuốt ve bộ lông của nó.
Con hồ ly này thích sờ thế nào? Thích ăn gì? Hắn biết rất rõ ràng. Nhớ lại lúc nhận sủng ở kiếp trước, hắn muốn bế thì bị nó cắn cắn một phát, cũng may không bị thương gì.
Bây giờ thì giỏi rồi, nằm hưởng thụ thế này cơ mà.
Tiên Thú Điển lại hiện ra thông tin.
Tên: Hỏa Hồ Ly.
Phẩm chất: Hoàng Phẩm.
Cấp độ: Hạ Cửu Cấp.
Hệ: Lửa.
Mô tả: Là loại ma thú trưởng thành theo đuôi, cứ mỗi cái đuôi mọc ra là thực lực Hỏa Hồ Ly sẽ tăng lên một cấp.
Tình trạng: Còn yếu(vừa mới sinh ra).
Điểm yếu: Công kích hệ Nước, Băng, phần đuôi.
Yêu thích: Thích được vuốt lông, thích đuổi bắt.
Tăng phẩm chất: Không (ma thú còn yếu, không nên tăng phẩm chất).
Răn rắc…
Trứng ma thú thoát vỏ tiếp theo là của Trần Tôn. Y cũng nhanh chóng mở không gian sủng thú, với đường kính khoảng bảy tấc bao lấy Diệp Đường Lang.
Những đường năng lượng màu vàng xuất hiện, muốn bao bọc nhận sủng nhưng Diệp Đường Lang phản kháng rất mãnh liệt, làm không gian sủng thú tốn thêm nhiều năng lượng, dẫn đến Trần Tôn cũng tốn kha khá sức lực và tinh thần, đổ rất nhiều mồ hôi mới hàng phục được, không dễ dàng như Trần U.
PHÙ.
Nhận sủng thành công, Trần Tôn ngồi phệt ra đất, thở phào thật lớn, thầm mừng vì mọi chuyện đã ổn rồi.
Trần Văn Giải cười tươi, nói lớn:
“Trần Tôn đã nhận sủng thành công, sủng thú, Diệp Đường Lang, chúc mừng Tân Sủng Thú Sư.”
“Chúc mừng Tân Sủng Thú Sư.”
Mọi người lại đồng thanh, cúi chào một lần nữa. Dù mệt nhưng Trần Tôn vẫn cố gắng đứng lên chào lại mọi người.
Bây giờ, chỉ còn lại trứng của Trần Bảo, dù đã có rất nhiều vết nứt nhưng vẫn chưa chịu thoát vỏ, nguyên do là vì con Thạch Giáp Ngạc này là Huyền phẩm, vỏ trứng cứng hơn nên nó cần nhiều thời gian để phá vỏ hơn.
Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, lúc này, mặt trời đã nghiêng góc quá 12 giờ trưa nhưng trứng vẫn chưa nở.
Tất cả mọi người bắt đầu lo lắng, không biết trứng ma thú của Trần Bảo bị gì? Còn Trần Văn Giải thì vuốt râu cười cười, không hề lo lắng gì cả, bởi nếu ông đoán không sai thì con ma thú này, ít nhất cũng thuộc loại có phẩm chất cực cao trong lớp Hoàng Phẩm, hoặc thậm chí là Huyền Phẩm.
Điều này mừng còn không kịp, cớ gì phải lo lắng chứ?
RẮC RẮC…
Như để đáp lại sự mong chờ nãy giờ của Trần Bảo, vết nứt trên vỏ trứng càng lúc càng nhiều, nhiều đến khó tin, và rồi, cái gì đến cũng phải đến, lớp vỏ bên ngoài bỗng chợt vỡ vụn, rơi lã lã như hạt mưa.
Ánh sáng cũng bất chợt bùng lên từ vị trí quả trứng, tỏa ra xung quanh như Minh Châu mặc cho ánh sáng mặt trời chói chang của ban ngày.
HA HA HA…
Trần Văn Giải và Trần Văn Tự bỗng cười lớn, cười cực kỳ khoái chí:
“Ha ha ha, Huyền Phẩm, ma thú Huyền Phẩm, Trần Bảo thật có phúc, tương lai Trần gia lại có thêm một Sủng Thú Sư rất mạnh rồi, ha ha ha.”
…
…