Chương 139. Tiểu Thú Triều bạo động 3.
Trần U nhìn ‘bé hổ’ được bọc trong khăn mềm đang ngủ rất say ở bên cạnh, mỉm cười vuốt vuốt đầu nó rồi dựa lưng vào Tiểu Tiểu mà đắp chăn.
Gừ…
Đang thiu thỉu sắp chìm vào giấc ngủ, Tiểu Tiểu bỗng góc đầu dậy mà gầm gừ khiến cả đám liền thức giấc. Trần U bật người đứng dậy ngay lập tức, xuất ra Huyết Côn rồi cầm chặt và đảo mắt lia lịa theo bản năng, sau khi nhận thấy không có gì nguy hiểm mới ngó qua Tiểu Tiểu, hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”
Nó truyền ý niệm nói rằng có một đám ma thú đang chạy đến nơi này với tốc độ rất nhanh cùng cảm giác rất hỗn tạp, trông có vẻ không bình thường cho lắm nhưng may là cấp bậc của chúng khá thấp, nó có thể giết sạch rất dễ dàng.
Nghe nó hỏi có muốn giết chúng hay không? Hắn lắc lắc đầu:
“Mi dùng Ảo Chướng che chúng ta lại, ta phải quan sát tình hình rồi mới có phương án xử lý.”
Nó gật đầu, cái đuôi hệ Tiên sáng lên rồi bùng tỏa linh lực ra xung quanh tạo thành vòm cầu năng lượng mỏng, ngăn cách khí tức và những thứ khác như mùi hương, tiếng thở,… Ngoài ra, người thú ở bên trong vòm có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài rõ ràng như bình thường, nhưng người thú ở bên ngoài vòm nhìn về phía này thì chỉ thấy bãi cỏ trống vắng.
Trần U thi triển Dạ Nhãn để quan sát mọi thứ rõ ràng hơn. Không lâu sau, một đám ma thú tạp nham đủ giống loài băng cây băng cỏ mà xuất hiện trong tầm mắt hắn, có vài con đưa mũi xuống đất ngửi ngửi rồi nhìn về phía này, nhưng khi thấy bãi cỏ trống thì chúng liền quay mặt đi và tiếp tục chạy.
Thấy ánh mắt đỏ phát sáng trong đêm cùng với dáng vẻ cuồng loạn của chúng, hắn lập tức bật người đứng lên với lông mày cau nhẹ, cất Huyết Côn rồi lấy ra cây côn sắt bình thường, chờ chúng cách xa nơi này liền nhìn Tiểu Tiểu, nói:
“Tiểu Tiểu, Hoặc Ảnh lại cho ta.”
Nó lập tức biến hắn thành nam nhân tầm 23 tuổi với diện mạo bình thường rồi hắn mở không gian cho nó đi vào, cẩn thận bao bọc Tử Hổ thành cái tay nải đeo lưng rồi kêu Truy Thư Yến đậu lên vai hắn.
“Nhất Nhật Hoa, không ngờ Phong Tế Mộ lại có loại hoa siêu cổ này, tên nào xây mộ mà ngu dữ vậy không biết?”
Hắn vừa lao nhanh trong rừng đêm, vừa thầm mắng.
Nhất Nhật Hoa là chủng hoa cổ xưa, đến hiện tại đã xem như tuyệt chủng vì không còn hạt giống. Như cái tên của nó, loài hoa này chỉ cần một ngày để sinh trưởng và trưởng thành, đến khi đêm xuống sẽ héo tàn.
Về đặc tính, khi trưởng thành, hoa sẽ tỏa ra hương thơm thu hút ma thú, tùy vào cấp bậc mà mức độ thu hút cũng khác nhau, dưới Ngũ Cấp mà hít vào thì chắc chắn trở nên mê muội, chỉ biết tụ tập đến chỗ hoa nở để tiếp tục hít hà hương thơm nghiện ngập đó.
Điều đáng nói là khi tàn lụi, hoa sẽ để lại mùi hương khiến ma thú hít vào trở nên cuồng loạn, mất đi lý trí với đặc điểm là đôi mắt đỏ phát sáng như mặt trời ở thời điểm cuối cùng của Hoàng Hôn, và điều đáng sợ hơn nữa là trừ khi có phẩm chất từ Linh Phẩm hoặc có cấp bậc Tam Cấp đổ lên, không thì tất cả ma thú đều sẽ bị dính chưởng, chỉ cần chạm mặt những sinh vật sống không cùng chủng loại ắt liền lao lên tấn công mà không sợ hãi.
Sự hiệu quả của mùi hương này kéo dài trong ba ngày, ban ngày ma thú sẽ trở về bình thường, đến đêm lại tiếp tục hóa cuồng loạn và cắn giết bừa bãi. Vật nên loại hoa này thường được dùng làm thủ đoạn bảo vệ ở các Cổ Cảnh dạng Bảo Địa, hay Phong Mộ mà không muốn con người tiến vào. Nhưng đây là Phong Tế Mộ, con người không vào thì lấy thứ gì để tế?
Hay là… ma thú?
Xoạt…
Vừa nghĩ đến chuyện này, Trần U tức tốc hãm chân làm thắng, nếu đúng như lối suy nghĩ này thì thứ bị phong ấn trong Tế Mộ này chắc chắn có liên quan đến ma thú, không chào đón con người tiến vào đầu tiên nên không phải kẻ thiết kế mộ ngu mà là có mục đích.
Nếu sự thật là vậy thì hắn càng có lý do tham gia vào chuyện này, thứ nhất là để hạn chế đám người tiến vào tiếp xúc với thứ bị phong ấn, thứ hai… tất nhiên là để tìm kiếm và vơ vét bảo vật hay tài nguyên rồi. Vừa phong ấn tế mộ, vừa dùng Nhất Nhật Hoa làm thủ đoạn mở màn thì ắt thế lực này sẽ không nghèo, mà đã không nghèo thì thường sẽ có đồ tốt.
Hắn tiếp tục lao nhanh trong rừng đêm, nhảy trên các tảng đá, băng đèo, vượt sông,… Sau tầm nửa giờ, hắn bỗng thấy những ánh đỏ lờ mờ xuất hiện ở xa xa, đếm sơ qua thì tầm khoảng năm mươi con ma thú đang chạy đến.
Hắn liền thắng lại, truyền linh lực vào Thiết Côn bên tay trái để biến nó thành cánh cung, tay phải ngưng linh lực và kéo ra làm tiễn, nhìn Truy Thư Yến đậu trên vai, cười nói:
“Đừng có hoảng sợ nhé.”
Hắn không bắn vội mà giữ lại Bách Nan Tiễn, chờ đám ma thú đó chạy tới gần hơn, cũng chờ… đến rồi.
Hắn bỗng nở nụ cười mỉm, nhìn vài cục Hỏa Cầu cùng vài dòng nước phun tới, sau đó có thêm vài Độc Cầu cùng Phong Nhận. Càng nhiều Thú Kỹ bay đến, nụ cười của hắn càng tươi, sau đó…
Vù.
Mũi tên của Bách Nan Tiễn được giải phóng, một tiễn hóa trăm, trăm tiễn lướt qua và cuốn lấy linh lực của các Thú Kỹ, vừa làm chúng tan biến không công kích được gì mà còn vừa bổ sung linh lực cho Bách Nan Tiễn càng thêm bùng nổ.
ẦM.
Dù đã được nhắc trước nhưng Truy Thư Yến vẫn sợ hãi núp sau lưng hắn, không dám nhìn cảnh tượng bùng nổ phía trước. Khi khói bụi lắng xuống, nó mới mò mặt bước lên vai hắn, nhìn vùng cây đã bị sang phẳng thành bình địa với ánh mắt kinh hoàng.
Bình địa đúng là bình địa, bởi vì nơi đó… không còn lại gì cả, từ cây cối đến đám ma thú, quá là khủng khiếp.
Tán đi linh lực, Trần U xoa xoa đầu Truy Thư Yến, tiếp tục cầm Thiết Côn chạy thật nhanh.
…
…
Hộc… hộc…
Lam Xuyên chạy thục mạng trong rừng đêm với dáng vẻ không biết phương cũng chẳng biết hướng. Trông nàng tả tơi đến không chịu nổi, đầu tóc thì rối bời, y phục rách rưới đường nhỏ đường to với phần che tuyết sơn và u cốc đã bị xé đi, giày thì chân có chân không làm nàng chạy với dáng vẻ khập khiễng, khó khăn.
Hiện tại, nàng vừa đói, vừa lạnh, vừa mệt, vừa sợ hãi vô cùng,… Gặp người khác có lẽ đã nhắm mắt chịu chết, nhưng nàng vẫn chạy, vẫn muốn cầu sinh, dù làm nữ nhân rất khổ nhưng nàng vẫn muốn sống, bởi vì còn sống mới còn cơ hội để ‘may mắn’ chết rồi… chả còn lại gì.
Vốn được sinh ra trong gia đình khá giả, nhưng do màu tóc của nàng quá khác người kết hợp với phận con gái nên bị gia đình coi là thứ xui xẻo, và thế là, nàng… bị ruồng bỏ.
Bọn họ không ruồng bỏ nàng theo kiểu vứt bỏ ven đường mặc sống mặc chết, mà ruồng bỏ bằng cách không xem nàng là con, nuôi theo kiểu nuôi kẻ hầu người hạ. Sữa mẹ nuôi lớn nàng không phải đến từ mẹ mà đến từ mấy bà mụ cùng làng; đến tuổi có đủ nhận thức thì phải học cách ngoan, cách vâng lời; tay chân đủ cứng thì bắt đầu làm việc nhà, làm không vừa ý thì ăn mắng, ăn đòn roi, đôi khi còn ăn đòn oan chỉ vì cha mẹ của nàng muốn phát tiết vì chuyện xui xẻo, bực bội nào đó.
Đến con vật cũng có cảm xúc giận dữ, chẳng lẽ nàng lại không có? Dồn nén, nhịn nhục, cam chịu đến năm 7 tuổi, nàng cảm thấy bản thân đã chịu đủ uất nghẹn ở cái gia đình đó, thật sự không thể chịu nổi nữa nên nàng đã cạo tóc, chôm một ít tiền bạc và bỏ nhà ra đi.
Nàng theo xe một vị thúc thúc tốt bụng đi đến tòa thành to lớn và nhộn nhịp. Thúc thúc đúng là người tốt, cho nàng ăn no, cho nàng uống đủ, sau đó nàng buồn ngủ rồi bị hắn ta bán vào một Thương Hội.
Danh tiếng ‘khác người’ của nàng đã vang khắp vùng quê đó, dù cạo mái tóc nhưng đôi mắt xanh lam như ngọc kia không thể xóa đi được, tên đó nhìn qua liền nhận biết nàng thế nên mới tốt bụng cho nàng đi nhờ xe để kiếm miếng lời.
Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, nàng thoát khỏi số phận làm người hầu kẻ hạ cho gia đình để làm người hầu kẻ hạ cho những người xa lạ. Tuy ở đây, sự khác lạ của nàng được mọi người chấp nhận, nhưng sự uất ức lại tăng lên rất nhiều, đến từ những ‘chị em’ có thân phận giống nàng và những vị khách mà nàng phục vụ.
Trong mười năm, suốt mười năm trời, những ‘chị em’ đó bắt nạt nàng, sai nàng giặt y phục cho họ, làm thay công việc của họ,… Còn khách hàng nàng phục vụ thì nắm tóc nàng ngửi ngửi, bóp má, tát, sàm sỡ nàng,… nhưng may mắn là mỗi khi họ bắt đầu muốn ‘vào chuyện’ thì Chủ Thương Hội liền xuất hiện ngăn cản.
Nàng cứ tưởng Chủ Thương Hội là người tốt nhưng sự thật là những người kia chưa có đủ thân phận hoặc bỏ đủ tiền. Tại sao nàng biết ư? Bởi vì khi Hứa Nguyên Chương xuất hiện, hắn ta liền sàm sỡ, cưỡng bức nàng mà Chủ Thương Hội chẳng thèm xuất hiện ngăn cản, còn vui vẻ bán nàng cho hắn ta để kiếm món lợi nhỏ cùng mối quan hệ.
Nàng được Hứa Nguyên Chương đem về Hứa Phủ, tưởng rằng cuộc sống về sau sẽ êm ấm, nhẹ nhàng hơn đôi phần, nhưng rồi… nàng cùng hắn ta tiến vào Phong Hải Sơn Mạch, không, là bị hắn ta lôi đến đây.
Quay lại thực tại.
Tối hôm nay vẫn như mọi ngày, Lam Xuyên đang co cụm người nằm ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng kêu la thất thanh ở bên ngoài.
Nàng nhanh chóng chạy ra lều cùng với Hóa Nguyên Chương, sau đó che miệng, nhìn cảnh tượng đàn ma thú đang giết chóc những người kia với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng.
Hứa Nguyên Chương không màn đến nàng dù chỉ là một ánh mắt, tức tốc cùng Ám Ảnh Báo và người của Hứa gia rời khỏi nơi này. Thời điểm đó, nàng bàng hoàng không biết phải làm sao thì bỗng có nam nhân lao đến kéo nàng bỏ chạy, trong lúc chạy, người đó luôn luôn nắm tay nàng, dù bị ma thú tấn công cũng không buông ra.
Hành động này khiến trái tim nàng cảm thấy ấm áp, bởi đây là lần đầu có người quan tâm đến sự sống chết của nàng như vậy, chỉ là nàng đâu biết rằng, do thực lực của đám ma thú tấn công quá yếu, chẳng thể so với thực lực của tên đó nên hắn ta mới không buông tay nàng.
Tên đó kéo nàng chạy một hơi suốt nửa tiếng đồng hồ, đến bãi cỏ sạch sẽ và yên tĩnh, xem như tạm an toàn thì liền đè nàng xuống, biểu cảm điên cuồng như thể đã thèm khát nàng từ lâu, đây cũng là nguyên do phần váy che tuyết sơn và phía dưới bị xé đi.
Nàng có phản kháng không? Câu trả lời là… không. Nàng không phản kháng và cũng không dám phản kháng, bởi vì nàng muốn sống, phản kháng thì hắn ta sẽ bỏ lại nàng, nàng sẽ chết, và cũng bởi vì hành động ấm áp của hắn ta lúc nãy, với lại hắn ta không chê nàng đã từng bị vùi dập,… tất cả những điều đó khiến nàng nằm yên chịu trận.
Tuy nhiên, khi hắn ta chuẩn bị xách thương ra trận thì một con ma thú loài sói bỗng lao ra từ màn rừng đen, và điều bất ngờ là hắn ta không bảo vệ nàng như trước, thậm chí không nói lời nào mà liền kéo quần lên bỏ chạy, cũng bỏ nàng ở lại, lúc này nàng mới hiểu, hành động ấm áp của hắn ta chỉ là giả vờ.
Xong, có một chuyện mà nàng không thể hiểu nổi, nàng tưởng lúc đó mình sẽ chết chắc, nhưng ma thú đó chỉ ‘nhìn’ nàng rồi thôi, không những không tấn công mà con truy sát tên nam nhân đang bỏ chạy kia như thể muốn trả thù cho nàng.
Nhân cơ hội đó, nàng liền bỏ chạy, cắm đầu mà chạy, chạy không biết phương hướng trong màn đêm u tối, để rồi bây giờ, nàng cảm thấy bản thân đã sức cùng lực kiệt, nằm ngửa trên mặt đất ẩm ướt lạnh lẽo và thở hồng hộc, mồ hôi tuông ra phối hợp cũng những cơn gió lạnh của buổi đêm khiến nàng càng cảm thấy rét lạnh, mệt mỏi.
Grừ.
Trong bầu không khí tĩnh lặng, Lam Xuyên nghe âm thanh gầm gừ chợt vang lên một cách cực kỳ rõ ràng. Nàng dồn sức bật người ngồi dậy và thấy cái gì đó có đôi mắt màu đỏ máu đang ngửi ngửi mặt đất và từ từ tiến về phía này.
Theo khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng gần, dục vọng cầu sinh của nàng lại càng giảm, nàng muốn sống, muốn sống vô cùng, nhưng… có lẽ, số phận bắt buộc nàng phải dừng lại ở đây thôi.
Nàng thả lỏng cơ thể nằm xuống lại mặt đất lạnh, cảm nhận con ma thú đó đã gần nàng lắm rồi, nó đưa mũi ngửi ngửi khắp thân thể nhưng nàng chẳng thèm quan tâm, cũng chẳng sợ hãi, dùng cái tâm bình lặng mà ngắm nhìn bầu trời đầy sao, bởi đây có lẽ là cảnh tượng đẹp nhất mà nàng chứng kiến trong khoảng khắc cuối đời này rồi.
Cảm nhận miệng con ma thú đó đã mở ra, phả hơi nóng trắng như khói của nó ngay chỗ cổ, nàng từ từ nhắm mắt lại, chờ cái chết đến với bàn tay nắm chặt thể hiện bản thân vô cùng không cam tâm, và rồi…
Vụt… Phập…
Âm thanh của thứ gì đó phóng đến vang vào tai nàng, ngay sau đó, hơi thở nóng của con ma thú biến mất và thay bằng một cơn gió nhẹ. Nàng tức tốc mở mắt nhìn ngó xung quanh, con ma thú đó đã bị ghim chặt vào thân cây, chết đến không thể chết hơn và thứ ghim nó…
Là một thanh Thiết Côn bóng loáng.
…
…