Chương 125. Chuyện cũ của Lang Ý Phi.
Sau khi ngó qua cửa hàng một vòng, Tô Khuynh Thành chuyển tầm nhìn vào vị tỷ muội mới đang đứng bên cạnh, và rồi, trong đầu nàng bắt đầu ‘khắc ra’ những điều ấn tượng một cách liên tục, vị tỷ muội Lang Ý Phi này cao hơn nàng, trông quyến rũ hơn nàng, có khí chất hơn nàng, còn thêm đôi tai và cái đuôi kia nữa,… nàng bắt đầu ghen tị rồi đây.
May mắn là, đôi tuyết sơn của Lang Ý Phi trông có vẻ không to bằng, nàng vẫn có ưu điểm, thế là nàng bắt đầu hơi ưỡn ưỡn để thể hiện rõ ràng ‘ưu thế’ của bản thân.
Trần U âm thầm quan sát cả hai, một người thì ưỡn còn một người thì trông khiêm tốn với dáng vẻ hơi cúi đầu, bầu không khí có thể xem là an bình, không có cảm giác giương cung bạt kiếm lắm, rất tốt.
Hắn bước đến ôm eo cả hai rồi nở nụ cười rất tươi, giới thiệu:
“Sao chẳng ai nói gì hết vậy? Làm quen với nhau đê. Ý Phi, đây là Khuynh Thành, nữ nhân của ta.”
“Khuynh Thành, Ý Phi là ‘thê thất’ ta mới nạp, tuổi lớn hơn nàng đôi đôi chút. Vào chung cái ổ sói rồi, mong hai người trở thành tỷ muội tốt, yêu thương đùm bọc lẫn nhau.”
Lang Ý Phi gật đầu nhu thuận:
“Vâng, công tử.”
Tô Khuynh Thành cũng gật đầu nhưng có kèm theo ánh lườm cùng cái véo hông, khiến hắn kêu ét ét như heo bị thọc tiết rồi nhìn nàng cười nói:
“Giờ cũng trễ rồi, nàng theo nha hoàn đi nghỉ ngơi đi, ta và Ý Phi còn có chút chuyện cần phải trao đổi.”
Hai nha hoàn liền tiến đến, cung kính chào Tô Khuynh Thành rồi làm hành động mời, sau đó dẫn đường cho nàng di chuyển ra khu nhà đằng sau. Trước khi rời đi, nàng trao cho hắn nụ hôn nhẹ nhàng, bởi vì tối hôm nay… có vẻ nàng phải chăn đơn gối chiếc rồi.
Chỗ này lượt bỏ 1000 chữ, có chút nội dung thú vị liên quan đến vấn đề khuê phòng của Lang Ý Phi nhưng đành phải xóa vì quy định của nền mong các độc giả cũ thông cảm. Còn các độc giả mới, ta chỉ có thể nói rằng Lang Ý Phi có máu khẩm dô, hay máu M.
Đã là thú nương mà còn có máu này, rất kích thích phải hem?
…
…
Lang Ý Phi ngồi gọn trong lòng Trần U với mái tóc hoàn toàn bung xõa, tay trái nàng choàng qua cổ hắn, tay phải đưa tẩu thuốc vào miệng rít một hơi rồi ngửa mặt phả khói lên trần nhà, kết hợp với khuôn mặt hồng tràn đầy nét xuân đã tạo nên bức tranh mỹ nhân nhàn nhã và đẹp đến mê hồn.
Bức tranh tuyệt tác như thế này, hắn không chỉ được nhìn mà còn được ôm eo thon, còn được xoa nhẹ đôi tai sói khiến bức tranh cảm thấy rất vui vẻ và hạnh phúc, bằng chứng là cái đuôi của nàng đang vẫy qua vẫy lại và đôi mắt cũng dần híp nhẹ.
Tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian hiền giả sau trận leo núi mệt mỏi, Lang Ý Phi rít hơi thuốc rồi nhìn hắn với ánh mắt tò mò, hỏi:
“Công tử, sao người biết thiếp là ma thú hóa hình? Người… không ghét bỏ dị loài như thiếp sao?”
Hắn bật cười rồi xoa xoa đầu nàng, đáp:
“Ghét bỏ gì chứ, ta còn mừng như nhặt được bảo vật của Thiên Địa vậy. Nếu ghét bỏ… sao ta lại cùng nàng leo núi chứ? Còn chuyện làm sao ta biết? Công tử của nàng học bác uyên thâm, là thiên tài trong các thiên tài, chút chuyện nhỏ này còn không biết thì chết quách đi cho rồi.”
Dời tay khỏi đầu nàng để xoa nhẹ tuyết sơn, hắn nói tiếp:
“Ta cũng có chuyện khá là tò mò, nàng kể ta nghe xem, sao nàng lại có Hóa Hình Thảo để dùng?”
Nàng gật đầu đầy nhu thuận rồi bắt đầu kể toàn bộ câu chuyện.
Nàng không có ký ức về toàn bộ quá khứ của bản thân, chỉ nhớ đến thời điểm đặc biệt, cũng là bước ngoặt của đời nàng. Lúc đó, nàng còn là Tử Nguyệt Yêu Lang, đang bấu víu một tấm ván gỗ trôi vất vưởng ngoài Đại Hải với cơ thể đầy vết thương, mà vết thương ở gặp nước biển thì ai ai cũng biết hậu quả, vừa rát vừa đau, ngâm lâu còn bị nhiễm trùng và lỡ loét, từ đó đau càng thêm đau, rát càng thêm rát.
Nhìn xung quanh là biển nước mênh mông, nàng đã có thể xác định bản thân sẽ chết, và cái chết của nàng đến nhanh hơn khi bị Hải Thú nhắm vào, muốn biến nàng thành bữa ăn thơm ngon độc đáo của nó.
Với cơ thể suy yếu, sự chống trả của nàng như muối bỏ biển, như dùng quạt xếp đấu với vòi rồng, bị con Hải Thú kia vờn đến tinh thần kiệt quệ. Ngay khi nàng muốn từ bỏ, nhắm mắt chấp nhận cái chết thì nàng bỗng thấy một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện rồi hướng thẳng đến chỗ nàng, và người điều khiển con thuyền là một lão ngư dân lực lưỡng trông rất mạnh mẽ.
Cảm giác có người đến cứu giúp khiến nàng không muốn từ bỏ nữa, nhưng con Hải Thú kia thấy có thuyền thì hết muốn chơi với con mồi, lập tức phá vỡ tấm gỗ làm nàng chìm xuống làn nước mặn và tăm tối.
Ngay khoảng khắc đó, nàng thấy lão ngư dân kia nhảy thật cao lên bầu trời, và rồi… tinh thần nàng chìm vào màn đêm đen tối cùng tĩnh lặng.
Khi tỉnh lại, nàng thấy bản thân đang nằm trên chiếc giường đơn sơ, vết thương đã được băng bó và đắp thuốc, cơ thể vẫn suy yếu nhưng có vẻ… mạng sống của nàng đã được bảo toàn.
Cứ một hoặc hai ngày, lão ngư dân đó sẽ về chăm sóc, thay băng, đắp thuốc, cho nàng ăn rồi lại tiếp tục ra biển đánh cá. Theo thời gian, cơ thể nàng dần trở nên tốt hơn, khỏe hơn, không lâu sau đã có thể đi lại được. Sau đó, nàng được lão ngư dân giao nhiệm vụ trông nhà cho ông, có người lạ đến thì cứ cắn, cứ tấn công thẳng sói.
Cuộc sống êm ả, an bình cứ vậy mà trôi qua vài tháng, và rồi, cái buổi tối định mệnh đó đã đến, nàng đang ngủ rất ngon thì bỗng ngửi thấy mùi hương rất rất đặc biệt, nó vô cùng có sức hấp dẫn với nàng, hấp dẫn đến nổi khiến bản năng của nàng trỗi dậy và điều khiển cơ thể thay cho tâm trí.
Nàng tức tốc chạy ra vườn của lão ngư dân và thấy một cây cỏ cực kỳ tươi tốt đang tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt. Nàng biết cái cây này vô cùng quý giá, nàng không thể ăn, nhưng tâm trí nàng đã bị bản năng áp chế nên không thể điều khiển cơ thể, lao đến cắn lấy và nhổ cả cây lên, ăn hết mọi thứ chỉ chừa cái gốc cây đầy đất là phun ra.
Sau đó, cơ thể nàng bỗng tỏa ra ánh sáng màu vàng nhạt hệt như cái cây. Nàng cảm thấy ngứa, rất rất ngứa, ngứa vô cùng, rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Chỉ ngay sau đó tầm chục giây, lão ngư dân trở về từ biển và chạy vào với dáng vẻ lật đật, hớt ha hớt hãi, và khi thấy nàng đã hóa thành người thì ông lắc lắc đầu thở dài, ngửa mặt lên trời thầm than:
“Hết rồi… hết rồi… sao ta lại quên đi chứ?”
Ông không trách móc, cũng không tỏ ra giận dữ với nàng, ném cho nàng một cái áo khoác để che đi cơ thể, cất gốc Hóa Hình Thảo bỏ vào hộp gỗ rồi kêu nàng vào nhà và ngủ đi.
Từ ngày hôm đó, lão ngư dân không đi đánh cá nữa mà chỉ ở nhà dồn sức dạy dỗ nàng, từ chữ viết đến cách luyện Linh Đơn, đến thế sự, đến cách chiến đấu dạng người, đến Linh Nhân Kỹ,…
Rất nhanh, hơn hai năm đã trôi qua, và vào một ngày đẹp trời, lão ngư dân chợt nói với nàng:
“Ân cứu mạng ngươi, ta sẽ không tính, nhưng ngươi ăn Hóa Hình Thảo của ta, nhiệm vụ quan trọng của ta, nên ta không thể không tính rồi.”
Ông lấy ra thẻ ngọc, trên đó có khắc từ Lang với nét chữ đặc biệt, nói tiếp:
“Hứa với bản tâm của ngươi, khi nào ngươi thấy người khác ngoài ta cầm tấm thẻ này, ngươi phải phụng người đó làm chủ bất kể người đó là ai, mọi mệnh lệnh của người đó, ngươi đều phải tuân theo, dù là tốt hay xấu.”
Nàng biết bản thân nợ lão ngư dân rất rất nhiều nên liền phát thệ, khắc sâu lời ước định vào bản tâm của nàng. Rồi hai ngày sau, lão ngư dân rời đi mà không nói cho nàng biết ông sẽ đi đâu, chỉ để lại một túi tiền cùng một mảnh vải có thêu hình từ Lang đó và dặn dò nàng khi nào đủ mạnh thì có thể rời khỏi nơi này.
Nàng bắt đầu chăm chú tu luyện, rèn luyện, vì có đặc tính của Tử Nguyệt Yêu Lang nên vào mỗi đêm trăng tròn, tốc độ hấp thu linh lực để thăng tiến cấp bậc của nàng tăng lên rất nhiều, chỉ trong chưa đến năm năm, nàng đã từ Thất Cấp đặt chân vào hàng Ngũ Cấp, cũng cấp độ đỉnh cao của Huyền Phẩm.
Sau đó, nàng bắt đầu vừa luyện Linh Đơn vừa du ngoạn Đảo Kinh Nam, với thực lực Ngũ Cấp cùng tài sản dồi dào đổi từ Linh Đơn, chuyến du ngoạn này của nàng vừa vui vẻ, vừa chẳng có chút nguy hiểm nào.
Dành ra chục năm du ngoạn khắp mọi nơi, gần như đã đi toàn bộ hòn đảo, nàng bắt đầu cảm thấy buồn chán. Và rồi, vào một ngày, nàng bắt gặp một cô bé bị bệnh nằm trên con đường vắng với sinh mệnh như gọn nến lay lắt trong gió. Nàng nhìn cô bé mà như thấy lại bản thân, thế là nàng hóa thân thành lão ngư dân, chữa trị, chăm sóc, bồi dưỡng cho cô bé đó, và đây là mầm cây đầu tiên của Lang Vệ.
Càng về sau, nàng càng trở nên buồn chán, chỉ thích ở yên một chỗ và bắt đầu bán vật phẩm khuê phòng để không bị nghi ngờ về đôi tai và đuôi của bản thân. Có khách thì bán, không có khách thì luyện Linh Đơn cung cấp cho ‘đám nhóc’ kia làm chuyện của chúng. Cứ mười năm sẽ đổi sang tòa thành khác để buôn bán, cũng để chờ người mang thẻ ngọc đến, cứ thế mà thời gian trôi đi.
Và lần đến Thành Lam Miên này, cuối cùng nàng cũng gặp được người mà nàng phải chờ theo ước định rồi.
…
…