Chương 124. Công tử.
Tên: Tử Nguyệt Yêu Lang.
Phẩm chất: Huyền Phẩm.
Cấp độ: Trung Ngũ Cấp.
Hệ: Thường, Ma, Thép.
Mô tả: Vào đêm trăng tròn, Tử Nguyệt Yêu Lang được tăng cường cực mạnh, từ việc hấp thu linh lực đến hồi phục vết thương, tăng tiến cấp độ,… Bù lại, vào sáng hôm sau, thể chất của nó sẽ trở nên yếu đi trong khoảng từ hai đến ba giờ tùy vào thể trạng trước đó.
Tình trạng: Bình thường (Hóa hình do dùng Hóa Hình Thảo).
Điểm yếu: Vì hóa hình nên mất điểm yếu của loài, nhận những tổn thương như con người bình thường.
Yêu thích: Mất đi yêu thích của loài do hóa hình.
Tăng phẩm chất: Có (Thống Lĩnh).
…
Lần đầu tiên nhìn vào Lang Ý Phi, Tiên Thú Điển liền hiện lên những thông tin này và đây cũng là nguyên do khiến Trần U giật mình và cảm thấy kinh ngạc, bởi hắn không thể ngờ lại có thể bắt gặp ma thú dùng Hóa Hình Thảo để hóa hình ở Đảo Kinh Nam này.
Hóa Hình Thảo thật sự quá quý hiếm, so với Giác Tỉnh Thạch thì chỉ có hơn chứ không kém, đến nỗi ở kiếp trước hắn chỉ nghe qua chứ chưa từng thấy tận mắt, không ngờ… thật sự rất không ngờ.
Về chuyện hóa hình, đây là một vấn đề dài và rắc rối nên không tiện đề cập ở đây, hiện tại, chỉ cần biết rằng hóa hình là thủ đoạn mà chỉ những ma thú mạnh hoặc có phẩm chất cao mới có thể sở hữu, thành ra tác dụng của Hóa Hình Thảo được liệt vào hàng ngũ bá đạo, và đó cũng là lý do vì sao nó không thể giúp ma thú hóa hình hoàn hảo hệt như con người được, phải còn lưu lại bộ phận nào đó.
Chuyện này đã giúp Trần U cởi ra rất nhiều nghi vấn trong đầu. Hóa ra, nữ lãnh đạo của Lang Vệ chẳng phải có sở thích đeo tai và đuôi sói mà là bắt buộc phải giả trang đeo nó. Nói về giả thì đôi tai người của nàng ta mới là đồ giả chính cống, và cũng vì như vậy nên nàng ta phải mở cửa hàng buôn bán đồ ‘khuê phòng’ để hợp thức hóa vấn đề tai và đuôi sói đeo trên người.
Sự ra đời của hai kế hoạch bắt và điểm huyệt định thân cũng bắt đầu từ thời điểm hắn nhìn thấy những thông tin này. Việc dùng thẻ ngọc để khiến Lang Ý Phi ‘nhận chủ’ vốn tìm ẩn một phần rủi ro nên bắt nàng ta lại mới là kế hoạch chắc kèo nhất, bởi hắn muốn thử nghiệm có thể thu phục nàng ta thành sủng thú được không?
Lịch luyện trăm năm, đi khắp tứ phương nhưng hắn chưa bao giờ nghe được câu chuyện nhận sủng ma thú đã hóa hình thành người cả, trừ vụ Sinh Tử Khế nên hắn cực kỳ tò mò, với lại, hiện tại không gian sủng thú của hắn đang còn trống rất nhiều, thiên thời địa lợi nhân hòa, ngu gì không khám phá, thử nghiệm một phen?
Chỉ là người tính không bằng trời tính, tốc độ cơ bản của nàng ta nhanh hơn, hắn lại không nắm rõ các thủ đoạn mà nàng ta đang sở hữu, việc này khiến rủi ro thất bại của hai kế hoạch mới tăng lên đáng kể, vượt xa kế hoạch ban đầu nên đành thôi.
Quay lại câu chuyện.
Nhìn Lang Ý Phi đang quỳ một chân, đôi tuyết sơn ép vào chân còn lại khiến nó trông càng nổi bật, phi phi, viết cái cần viết đi nào, Trần U thầm thở phào trong lòng, may mắn không có vấn đề xảy ra, vẫn như câu chuyện của nữ nhân Dục Nô và suy tính của hắn, thẻ ngọc này có thể thu phục Lang Ý Phi.
Hắn thu lại thẻ ngọc rồi trưng ra bộ mặt ngu ngơ lẫn chính khí, lắc lắc đầu cười nói:
“Chủ nhân gì chứ? Mặc dù cách gọi này rất kích thích nhưng bà chủ không nên gọi bừa bãi nha, kẻo lại kích động lòng tà của đám nam nhân háo sắc lại khổ.”
Nói rồi hắn lách qua nàng ta, bước đi thẳng một mạch trong con hẻm mà chẳng hề có dấu hiệu đùa giỡn hay muốn quay người.
Lang Ý Phi ngẩn người nhìn theo bóng lưng của hắn, nàng có ước định với ân nhân cứu mạng năm xưa, ai đem thẻ ngọc đến thì nàng sẽ phụng người đó làm chủ, mặc kệ người đó tốt hay xấu, nghèo hèn hay giàu có, nam hay nữ, xấu hay đẹp,… nàng sẽ một lòng một dạ mà tuân theo mọi yêu cầu, mệnh lệnh của người đó.
Và nàng… đã chờ rất lâu, còn bao lâu? Nàng thật sự không nhớ rõ nhưng hình như… cũng tầm hơn trăm năm. Nàng là ma thú hóa hình, lại có thực lực Trung Ngũ Cấp nên tuổi thọ vượt xa con người, sống mấy trăm năm là chuyện hoàn toàn có thể.
Khoảng thời gian ban đầu, nàng còn đi đây đi đó nên chẳng có nhiều cảm xúc với cái ước định này, nhưng theo thời gian trôi đi, kết hợp với cuộc sống nhàm chán và sự hoàn thiện trí tuệ lẫn cảm xúc, cái cảm giác chờ đợi, mong mỏi người kia xuất hiện dần trở nên vô cùng khó chịu và ngột ngạt, đến mức khiến nàng nằm ngủ cũng phải mơ đến viễn cảnh người kia xuất hiện.
Vậy nên, ngày hôm nay, ngày mà ước mơ thành sự thật, người mang thẻ ngọc đã đến và nàng tuyệt đối không thể để y rời đi.
Cơ thể Lang Ý Phi bùng lên linh lực hệ Ma rồi hóa thành bóng đen mà lao đi, vụt qua Trần U đang thong thả đi bộ trong hẻm và chặn trước người hắn, chấp tay cung kính nói:
“Ta đồng ý làm thê thất của chủ nhân, bây giờ, hai chúng ta cùng làm Lễ Bái Đường.”
Hắn gãi gãi đầu, tỏ vẻ khó hiểu hỏi:
“Thê thất gì chứ? Bà chủ có nhầm lẫn gì ở đây không?”
Xong hắn chợt vỗ vỗ đầu, cười khà khà rất giả trân:
“Ấy ấy, xem đầu óc của ta này? Mới bước ra khỏi cửa đã quên sạch, hà hà. Con người ta là vậy á, đã cho cơ hội mà không nắm bắt thì sẽ quên ngay, nên giờ, ta cũng hết muốn lấy bà chủ làm thê thất rồi, mong bà chủ xem xét né né qua một bên cho ta có ngõ mà đi về, với sau này cũng đừng làm phiền ta à nha.”
Lang Ý Phi trưng ra bộ mặt đầy phân vân, nàng nghe… hay là không nghe? Đây là mệnh lệnh của chủ nhân, nàng phải nghe, nhưng nếu nàng nghe theo thì… thì…
Thấy hắn bước qua mình một lần nữa, nàng chợt tỏ vẻ hốt hoảng, dù đã sống hơn trăm năm nhưng đây là lần đầu nàng đối mặt với chuyện như thế này, nàng… nàng phải làm sao? Mấy người theo dõi kia còn không biết ý mà đi ra cản hắn lại nha?
Thấy bóng lưng hắn sắp bước ra con hẻm, nàng liền cắn môi tiếp tục hóa thành bóng đen lướt qua chắn trước người hắn, cúi lưng song song với mặt đất nói:
“Chủ nhân, Ý Phi đồng ý làm thê thất của người, chỉ cần người đừng đi, mọi yêu cầu của người… Ý Phi đều sẽ tuân theo.”
Tưởng rằng hắn sẽ bước qua lần thứ ba, nhưng thực tế thì ngược lại, hắn bất thình lình ôm lấy Lang Ý Phi, nở nụ cười tươi rồi cọ cọ mặt vào đôi tuyết sơn to lớn của nàng, vừa cọ vừa cảm thán thật là mịn màng nha, còn có mùi thơm là lạ nữa chứ.
Hắn thay đổi thái độ chóng mặt như vậy khiến nàng ngơ ngơ ngác ngác, đứng đấy như trời trồng mặc cho hắn ôm và cọ, trong đầu chỉ chạy duy nhất một câu hỏi: đây… đây là sao nha?
Là kẻ săn lùng và nắm bắt nhưng cơ duyên, tất nhiên hắn chỉ muốn chọc Lang Ý Phi mà thôi, dù nàng không cản thì khi đến đầu hẻm, hắn cũng sẽ mặt dày quay lại cửa hàng và nài nỉ nàng phụng hắn làm chủ. Một nữ nhân xinh đẹp và trung thành, là ma thú hóa hình hiếm có, mang theo tư vị khác lạ cùng thực lực Ngũ Cấp, còn là người lãnh đạo một tổ chức khá mạnh, ngu gì mà hắn bỏ qua cơ chứ?
Mở không gian gọi Tiểu Tiểu cho nó giải trừ Hoặc Ảnh và ra mắt, cũng hủy thủ đoạn ẩn giấu thực lực, Trần U tiếp tục tận hưởng việc cọ cọ mặt thêm một chút nữa, còn Lang Ý Phi thì nhìn chủ nhân của nàng với ánh mắt kinh ngạc đến ngỡ nàng.
Hắn… còn quá trẻ, so với nàng thì hắn đúng là con nít, nhưng con nít này lại có thực lực Linh Cương sơ kỳ, sủng thú của hắn chỉ lú mỗi cái đầu ra ngoài đã khiến nàng cảm nhận sự áp chế về phẩm chất, chắc chắn là Đế Vương Phẩm.
Nàng không biết nhân phẩm của hắn ra sao? Nhưng hiện tại, hắn chắc chắn là nam nhân anh kiệt nhất mà nàng từng gặp trong suốt trăm năm qua.
Cọ cọ một hồi, Trần U đã ép Lang Ý Phi dựa vào tường lúc nào không hay. Hắn kết thúc việc cọ bằng một nụ hôn lên tuyết sơn, cười nói:
“Tự giới thiệu, ta tên Trần U, nhớ, sau này không được kêu chủ nhân, kêu công tử, hoặc phu quân, hoặc chồng yêu đều được. Cô trở về cửa hàng đi, kêu người dọn sẵn một căn phòng, chờ ta một lát, để ta dẫn nữ nhân của mình đến đây.”
Nếu đêm nay hắn không về thì Tô Khuynh Thành chắc chắn sẽ lo lắng, không bằng về báo tin rồi dẫn nàng đến đây nghỉ ngơi, sẵn tiện có người của Lang Ý Phi chăm sóc, vẹn cả đôi đường.
Lang Ý Phi nhìn vào mắt hắn trong vài giây rồi gật đầu, nói với giọng gượng ngùng lí nhí:
“Vâng… công tử.”
Nàng không sợ hắn viện cớ bỏ chạy, trong Thành Lam Miên thành có người của nàng, hắn không có lệnh cấm nên nàng có thể cử người theo dõi nha.
Trông dáng vẻ e thẹn của nàng hiện tại, lòng hắn chợt nổi lên ý định trêu chọc, thế là hắn cười nói:
“Ngoan lắm, gọi phu quân xem nào?”
Nàng liền vâng lời:
“Phu quân.”
“Gọi chồng yêu xem.”
“Chồng yêu.”
“Hôn má chồng yêu một cái nào.”
Nàng liền áp môi mềm lên má hắn tạo ra một tiếng chụt.
“Hôn trán phu quân một cái.”
Chụt.
“Xoay một vòng cho phu quân xem.”
Nàng liền xoay một vòng.
“Cởi đồ ra cho phu quân… từ từ từ… dừng lại… ta đùa thôi.”
Hắn bảo cởi đồ thì nàng liền cởi đồ mà chẳng có chút ngại ngùng nào, nói gì đều nghe nấy, hoàn toàn chuẩn xác theo những gì nữ nhân Dục Nô kia nói, Lang Ý Phi quá vâng lời, quá trung thành, rơi vào tay kẻ xấu thì thật sự là tai họa cho cả nàng và mọi người.
Nhưng bây giờ, nàng đã rơi vào tay hắn rồi, hắn đảm bảo không có chuyện nàng bị mắng là ngu trung nữa.
Tiễn Lang Ý Phi về cửa hàng còn hắn thì về lại quán trọ, không ngoài suy đoán, Tô Khuynh Thành vẫn chưa ngủ, lập tức chạy ra khi nghe tiếng gõ cửa, nhìn hắn với ánh mắt lo lắng và hỏi một tràn:
“Trần U, chàng có sao không? Có vấn đề gì không?…”
Hắn liền bế nàng lên giường để trấn an rồi kể chuyện vừa xảy ra. Khi nghe nói mình sắp có thêm một tỷ muội thì nàng bỗng tỏ ra vui vẻ, khiến hắn cảm thấy là lạ:
“Khuynh Thành, lần này… nàng không ghen sao?”
Nàng hừ nhẹ rồi đánh vào ngực hắn, mắng:
“Nữ nhân nào mà chẳng có máu ghen? Nếu ta có địa vị vượt xa chàng, lúc này ta đã đóng cửa nhốt chàng trong tẩm cung để chàng thuộc về mỗi mình ta mà thôi, tiếc là… ta không có năng lực đó.”
“Những gì ta đang có… đều là nhờ có chàng, nên Trần U, ta nói thật, chỉ cần chàng không bỏ rơi ta, việc chàng có bao nhiêu nữ nhân, trong lòng chàng còn yêu thương ta nữa không, ta đều mặc kệ. Phần ghen, ta chỉ dám ghen nhỏ mà thôi, còn ghen lớn, ta không, cũng ghen không nổi.”
Nói rồi nàng áp mặt vào lồng ngực rắn chắc và ấm áp của hắn, trở thành nữ nhân yếu đuối cần nơi để nương tựa, khiến ánh mắt hắn nhìn nàng cũng trở nên nhu hòa, vỗ vỗ nhẹ đầu nàng và nói với giọng dịu dàng:
“Suy nghĩ ngu ngốc gì đấy? Ta là nam nhân có trách nhiệm, tuột quần xuống thì mặc lên được, sao có thể bỏ rơi nàng cơ chứ?”
Nàng chợt ngóc dậy rồi chuyển sang tư thái trẻ con, nhéo nhéo mũi hắn, cười nói:
“Ta biết chàng chắc chắn không bỏ rơi ta, ta chỉ yếu lòng một chút thôi, tiểu quỷ háo sắc như chàng sao nỡ lòng bỏ miếng thịt mỡ thơm ngon như ta chứ?”
Hắn cười đầy bỉ ổi:
“Nàng cũng biết ta háo sắc sao? Đã như vậy, ta liền ăn sạch nàng, ăn sạch một Tô Khuynh Thành tính trẻ con.”
“Hừ, chàng ăn thì cứ ăn, làm như chưa từng ăn bao giờ vậy?”
Nàng nói thế thì hắn còn chần chừ gì nữa? Để Lang Ý Phi đợi một chút cũng không có sao, hắn phải xử lý Tô Khuynh Thành trẻ con này đã.
Tô Khuynh Thành trẻ con thật tuyệt, cái gì không không biết, cái gì cũng tỏ ra ngại nên hắn phải tranh thủ dạy cho nàng những bài học thật ‘tà ác’ từ đó cảm nhận tư vị mới lạ thật tuyệt vời.
Lăn lộn với nhau hai hiệp trên giường, hai người mặc lại y phục rồi trả phòng, nắm tay nhau đi đến cửa hàng của Lang Ý Phi.
Giờ là hơn nửa đêm rồi, Thành Lam Miên cũng trở nên cực kỳ yên tĩnh, người người nhà nhà đã tắt đèn đi ngủ nên chỉ còn ánh sáng từ đèn đường Minh Châu chiếu rọi khung cảnh, và giữ lấy chút cảm giác ấm áp cuối cùng trong bầu không khí lạnh lẽo của thảo nguyên về đêm.
Tô Khuynh Thành tay trong tay cùng Trần U với dáng vẻ hạnh phúc, đi bộ trò chuyện một cách chậm rãi trong không gian dường như chỉ dành cho hai người bọn họ. Và rồi, nàng trao cho hắn nụ hôn ngọt ngào dưới ánh đèn đường, xem như là hồi kết đẹp cho chuyến hành trình riêng của hai người, sau này có thêm tỷ muội mới rồi, nàng không thể độc chiếm hắn như trước nên không gian riêng của cả hai cũng trở nên ít lại.
Quay trở lại con hẻm, Trần U liền cảm nhận có những ánh mắt mang theo ‘sát khí’ nhắm vào hắn, có lẽ Lang Ý Phi đã phát hiện và giải cứu những người kia rồi. Chà chà, nói thật thì nếu ánh mắt hằng học có thể giết người thì bây giờ Trần U đã nằm liệt tại chỗ rồi, dù sao cảm giác bị đánh ngất, bị nhét khăn vải vào mồm đâu có dễ chịu gì?
Bước đến chỗ cửa hàng, Lang Ý Phi cùng hai nha hoàn đã đứng chờ sẵn, hai bên chào nhau rồi cùng tiến vào cửa, và đây cũng là thời khắc bắt đầu một chuỗi tình tiết mới.
…
…