Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
truc-tiep-ta-ngay-thang-trung-y-nguoi-benh-toan-bo-mang-xa-hoi-tinh-tu-vong.jpg

Trực Tiếp: Ta Ngay Thẳng Trung Y, Người Bệnh Toàn Bộ Mạng Xã Hội Tính Tử Vong

Tháng 2 2, 2026
Chương 784: Ngươi nhiều vận động một chút a Chương 783: Lão bà ngươi thật bị bệnh
ngo-tinh-nghich-thien-ta-che-tao-nhan-vat-phan-dien-truong-sinh-the-gia.jpg

Ngộ Tính Nghịch Thiên, Ta Chế Tạo Nhân Vật Phản Diện Trường Sinh Thế Gia

Tháng 1 21, 2025
Chương 596. Đi xa Chương 595. Thiên Huyền thần tộc
dau-la-vo-hon-nhan-hoang-ky-he-thong-chay-tron.jpg

Đấu La: Võ Hồn Nhân Hoàng Kỳ, Hệ Thống Chạy Trốn

Tháng mười một 25, 2025
Chương 113: Tuyệt Thế Đường Môn? (1 / 2) Chương 112: Long cốc (1 / 2)
tham-co-xanh-nguoi-bieu-dien.jpg

Thảm Cỏ Xanh Người Biểu Diễn

Tháng 1 26, 2025
Chương 1091. Lời cuối sách Chương 1090. Đây chỉ là điểm xuất phát
xuyen-qua-ba-nam-nguoi-lien-cho-ta-cai-nay-pha-he-thong.jpg

Xuyên Qua Ba Năm, Ngươi Liền Cho Ta Cái Này Phá Hệ Thống?

Tháng 2 4, 2025
Chương 231. Thiên đạo quy tắc không hiện chân tướng Chương 230. Hợp tác
96e3e92a8d6d07b2fcda0e77a4d11aff

Ta Có Thể Cho Nữ Hiệp Ban Bố Nhiệm Vụ

Tháng 1 15, 2025
Chương 218. Liên quan tới quyển sách đến tiếp sau cùng sách mới, các huynh đệ tiến đến nhìn xem! Chương 217. Phu nhân, con trai của ngài nhưng biết?
ten-minh-tinh-nay-co-chut-toan-nang.jpg

Tên Minh Tinh Này Có Chút Toàn Năng

Tháng 1 25, 2025
Chương 454. Hoàn mỹ hạnh phúc Chương 453. Vui vẻ ba cái làm thuê thằng nhóc
phong-ngu.jpg

Phong Ngự

Tháng 2 27, 2025
Chương 1051. Lời cuối sách Chương 1050. Vô đề (27)
  1. Stardust Crusaders: Tôi Là Kakyoin!
  2. Chương 62: Khởi hành.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 62: Khởi hành.

“Đợi đã nào!” Polnareff cuống cuồng chạy theo, thế nhưng anh ta nào có biết tên thần đèn trốn đi đâu mà đuổi?

Avdol thấy bạn của mình vẫn đần độn như vậy thì ngăn cản, không để cho thằng đần này tiếp tục làm loạn, anh nói:

“Suỵt!!! Polnareff, Trật tự nào!”

Avdol đưa tay bịt miệng của Polnareff lại rồi từ từ ngồi xuống quan sát những bụi cỏ, anh ta vừa nhìn xung quanh vừa cất giọng:

“Với sức mạnh và tốc độ đó. . .! Theo dạng của Stand thì kẻ sử dụng nên ở đâu đó quanh đây mới đúng!”

Polnareff nghe thấy vậy thì mới giật mình tỉnh ngộ, đúng vậy, thay vì cứ ngu ngốc đâm đầu chạy theo thì rõ ràng tên chủ nhân Stand đang trốn ở đâu đó quanh đây.

Cái thể loại Stand với sức mạnh và tốc độ như thế thì tầm hoạt động thường sẽ rất ngắn, giống như Chariot của anh, nhưng hắn ta trốn đâu mới được cơ chứ?

Không lẽ nào lại ẩn nấp trong mấy bụi cỏ này?!

Hai người bắt đầu bò ở trên mặt đất, những bụi cây mọc ùm tùm sẽ là một lớp màn chắn khiến cho họ mất dấu khỏi tên chủ nhân Stand.

“Xoàn xoạt!”

Hai người đàn ông trưởng thành, cao to lực lưỡng cứ như thế yên lặng bò qua bò lại, họ nhẹ nhàng vén từng bụi cỏ ra để kiểm tra.

Cuối cùng, phải mất một lúc thì Polnareff mới phát hiện ra điều bất thường, anh ta bò đến một bãi đất trống, sẽ chẳng có gì kỳ lạ ở chỗ này nếu như tay người pháp không nhìn thấy một cái ống trúc khô cắm ở trên mặt đất.

“Không lẽ. . .!” Polnareff giật mình định thốt lên.

Thế nhưng Avdol đã nhanh trí nhắc nhở:

“Suỵt!!!!”

Rồi anh thầy bói bứt nhẹ một chiếc lá cây và đặt nó ở trên đỉnh của ống trúc, chiếc lá bắt đầu rung rung, nó bị hút lõm xuống một chút bởi cái ống, sau đó bị thổi ngược lại và bay lên.

Avdol chưa dừng lại, anh ta dùng ngón tay của mình bít lại đầu ống, bây giờ phản ứng của nó còn mạnh hơn, hơi từ bên trong thổi bật ngón tay của Avdol ra ngoài.

“Phốc!”

Cùng với tiếng phì phò thở gấp.

[Cơ thể thật của hắn đang trốn ở dưới lòng đất sao? Tên khốn này. . . phải làm gì với hắn đây?! Hắn dám lợi dụng em gái của tôi, phải cho hắn xuống địa ngục! Hell 2 U! Đồ chó chết!]

Polnareff tức đến nghiến răng nghiến lợi, nếu bây giờ anh ta chỉ giết chết gã này thôi là quá nhẹ nhàng cho hắn, thế rồi một ý tưởng lóe lên.

Polnareff vừa cười một cách vô nhân tính vừa lắc lắc cổ tay:

“Nhét hết mọi thứ vào đây đi! Đất, cát này. . . nhện. . .kiến và diêm nữa!”

Polnareff vừa lẩm bẩm vừa nhét đủ thứ anh ta kiếm được vào trong ống trúc nhỏ, cưối cùng ném thêm một que diêm đang cháy dở vào, khói bắt đầu bốc lên.

Cái gã sát thủ ở bên dưới thì bắt đầu ho khan, hắn ta thổi hết mọi thứ bay ra ngoài, có vẻ như hắn vẫn còn nghĩ chỗ mình ẩn náu rất an toàn, chẳng có ai lại nghĩ đến việc hắn sẽ trôn mình dưới lòng đất.

Nhưng ở đây cũng khó chịu thật, thứ duy nhất có thể giúp hắn hít thở là cái ống trúc cắm trên mặt đất này thôi, thỉnh thoảng đúng là có nhiều dị vậy bay vào.

Mấy cơn gió biển khốn kiếp!

“Pfft! Pfft!”

“Này tên khốn! Chưa xong đâu, chưa xong đâu!” Polnareff lẩm bẩm, đúng lúc này thì bàn tay của Avdol đặt lên vai anh và nói:

“Này, Polnareff! Tôi hơi bị buồn tiểu rồi đó! Sao chúng ta không gia tăng tình anh em? Bằng cách đi tiểu cùng nhau nhỉ?”

“Hể?” Polnareff vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, phải mãi cho tới khi Avdol chỉ chỉ ngón tay vào cái ống trúc đã không còn khò khè thì anh ta mới mỉm cười.

[Phù! Cuối cùng thì cũng qua!] Tay sát thủ trốn dưới lòng đất thì thở phào một hơi sau khi hắn thổi hết dị vật ra ngoài, ở dưới đất đúng là khó chịu mà, chẳng nghe thấy âm thanh hay nhìn thấy gì.

Thứ duy nhất mà khiến hắn thư giãn có lẽ là việc được hít vào không khí trong lành và hơi lành lạnh của ban đêm, nhưng hơi ươn ướt nhỉ?

Trời đang đổ mưa hay gì à?

“Swippp!”

“Òng ọc, òng ọc!”

Ánh sáng màu cầu vồng nhẹ nhẹ được tạo ra bởi hai người đàn ông đang chảy ồng ọc vào trong cái ổng thở bằng tre, dù đứng xa vậy rồi mà họ vẫn còn nghe được thấy tiếng ừng ực ngon lành.

“Cười lên nào, cười lên nào, Polnareff! HAhahahahahahahaha!” Avdol vừa cười vừa nói.

“Avdol, tính cách của anh thay đổi đấy à? Trước đây anh đâu có phải loại người nghĩ ra mấy cái trò bẩn bựa này? Không phải trấn thương ở đầu đấy chứ?”

Polnareff khó hiểu nhìn Avdol, chẳng lẽ đây là kẻ giả mạo? Làm gì có chuyện hoang đường đến thế cơ chứ? Polnareff gạt bỏ hết suy nghĩ trong đầu và cười lớn.

“Ha. .ha. .hahahahahahahahahahaha!”

“Nào, nào nhắm vào đi!”

Đúng lúc cả hai người đang cao hứng thì mặt đất bắt đầu nứt ra, tên chủ nhân Stand cuối cùng vẫn không thể chịu được mà ngon lên, hắn ta vừa chui lên đã nhanh chóng nôn hết đống nước ở trong mồm ra.

Đó là một người đàn ông cao to lực lưỡng, với đỉnh đầu hói nhưng lại nuôi tóc dài ở sau gáy, mái tóc dài quá lưng, khuôn mặt của hắn ta tái nhợt và xanh sạm đi khi biết thứ nước mình vừa uống nấy uống để là cái gì.

Thì là nước tiên, hoặc bia!

Tưởng chừng một trận chiến khó khăn nữa sẽ lại xảy ra.

Nhưng hóa ra tên này cũng chỉ là hạng nhát cáy, hắn ta lùi ra xa rồi quỳ xuống ở trên mặt đất:

“Làm ơn tha cho tôi!” hắn vừa run rẩy vừa chắp tay xin hàng.

Làm gì có chuyện ngon ăn thế, Avdol bước đến trước mặt của hắn ta và nói:

“Điều ước thứ ba của ta đó là: Không nghe theo lời thỉnh cầu của ngươi! Magician Red sẽ không tha cho ngươi!”

Một ngọn lửa bùng lên từ ngón tay của Avdol thế rồi nó thiêu rụi hết cả tóc tay cùng quấn áo của tên Cameo, cả cơ thể của hắn bị đốt cháy đen như than cốc, tên sát thỉ bất lực ngã xuống.

. . . . . . . .

Quay trở lại bên này với Kakyoin, cậu ta đứng nhìn bờ biển ở phía xa xa, ánh trăng đêm nay thật sáng, rất thích hợp cho việc đánh nhau.

Chỉ thấy cánh tay của cậu ta khẽ giựt một cái gì đấy, dưới ánh trăng sáng thừ mà Kakyoin nắm ở trong tay dần hiện ra, đó là một sợi chỉ cực mảnh với màu xanh lục bảo.

“Xoàn xoạt!”

Một tiếng động phát ra từ đằng xa, nó đang lớn dần và bay về hướng này, cuối cùng nó bị sợi chỉ lục bảo kéo ra khỏi bụi cỏ, đấy không phải là thứ gì khác mà là Stand của tên Cameo vừa rồi.

Hóa ra thằng này chỉ giả chết!

Trong lần đầu tiện chạm trán Kakyoin đã cố tình để Heirophant Green bám lên người của con Stand này và đi theo nó, cậu ta chỉ đợi tới thời cơ thích hợp rồi sẽ một mẻ hốt gọn cả chủ nhân lẫn Stand.

Thế nhưng tên chủ nhân đã bị Avdol hạ rồi, kỳ lạ thay là con Stand này vẫn tồn tại, nó không hề bị ảnh hưởng khi chủ nhân bị thương, và cũng ngược lại.

Dù đã bị Magician Red đánh cho nát bét nhưng chủ nhân của nó lại không phải nhận ảnh hưởng từ thiệt hại, đúng là một thứ thú vị.

“X-xin ngài. . .h-hãy rủ lòng thương mà tha cho tôi. .!” tên thần đèn tự xưng nào còn dáng vẻ hống hách kiêu ngạo lúc ban đầu.

Giờ đây hắn ta chỉ là một con Stand yếu ớt với cơ thể gầy còm vì bộ giáp nặng bảo vệ đã bị vỡ, gã không ngừng la hét cầu xin.

“Van xin vô ích thôi! Tạm biệt nhé!” mỡ đến miệng mèo rồi thì còn làm sao mà để tuột được?

“K-KHÔNGGG!”

[+2]

Kakyoin nhìn tay thần đèn bị nghiền nát thành đống sắt vụn thì thở dài rồi quay người bước đi về hướng bãi biển, ở xa xa cậu đã nghe thấy tiếng gọi của Jotaro và ông Joseph.

Hai người có vẻ đang rất gấp vì cậu và Polnareff biến đâu mất.

. . . . . .

Kakyoin rất nhanh đã nhập bọn với hai người, việc bây giờ chỉ là tìm Polnareff nữa thôi, thế nhưng chẳng cần phải tìm làm gì cho mất công.

Chính chủ đã tự ngoi đầu lên, Polnareff chui ra khỏi bụi cây rồi vui sướng hét lớn:

“Này, mọi người sẽ bất ngờ đấy! Mọi người nghĩ tôi đã gặp ai hả?” anh ta sợ không ai nghe thấy mình nói cái gì hay sao?

“Polnareff! Bọn tôi lo cho cậu lắm đấy! Nghe Kakyoin bảo cậu bị kẻ địch tập kích!” ông Joseph lo lắng khi nhìn thấy những vết máu ở trên người của Polnareff.

Nhưng tay người pháp nào có quan tâm, anh ta bước lên phía trước, dí sắt mặt vào mọi người hí hửng như đứa trẻ mới mua được đồ chơi mới, anh ta nói:

“Ai mà thèm quan tâm vết thương chứ? Nghe này, đừng có mà ngớ người ra đấy, Jotaro! Đừng có mà bất ngờ choáng váng, Kakyoin!

Ông nghĩ tôi đã gặp ai hả, ông Joestar!? Hãy ăn mừng đi!”

Polnareff chỉ mặt từng người, vừa cười híp cả mắt, cuối cùng quay người vài vòng và nói:

“Coi ai xuất hiện này! Avdol vẫn còn sống! Than than. . .!” Avdol cũng phối hợp với trò bất ngờ của Polnareff mà bước ra khỏi bụi cây.

“Thế à! Chúng ta đi thôi!” ông Joseph chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, ông ta cầm lên cái túi xách đã chuẩn bị sẵn rồi bước đi về phía bãi biển.

“Mọi người để tôi xách đồ hộ cho!” Avdol cũng tự nhiên gia nhập nhóm.

“Chào Avdol!”

“Lâu quá không gặp! Còn khỏe không!” Kakyoin và Jotaro cực kỳ thản nhiên cười nói.

“Ờ, vết thương vẫn còn hơi ê đấy! Nhưng ổn cả thôi!”

“Đúng là may mắn mà, mọi người đều ổn cả!”

“Jotaro! Cữ mặc mãi bộ đồ như thế mà không thấy nóng à?”

Cả bốn người vui vẻ bước đi, chỉ để lại Polnareff với cái bản mặt hoang mang ở phía sau, khuôn mặt của anh ta bắt đầu vặn vẹo và mếu máo như muốn khóc:

“C-chờ đã nào, mấy người! Này, tôi bảo chờ đã, đồ khốn! Này! Cái thái độ đó là sao hả?

Anh ấy chỉ vừa quay trở lại từ cõi chết! Gì thế hả? Sao ai cũng cư sử như thường thế?” Polnareff bực tức hét thật to.

Đúng lúc này thì ông Joseph mới nhớ được chuyện gì đấy, ông ta nhìn Polnareff và nói:

“À, Polnareff! Xin lỗi nhé, lúc ta bảo là đã chôn Avdol ở Ấn Độ, cái đó là nói dối đấy!”

“N-nani?” Polnareff cảm thấy như đang chơi trò mạo hiểm vậy, hết bất ngờ này tới bất ngờ khác cứ ùn ùn kéo đến đập thẳng vào mặt của thanh niên.

“Chính ông Joestar và Jotaro đã băng bó vết thương cho tôi khi còn ở Ấn Độ!” Avdol lên tiếng giải thích.

“M-mấy tên chết tiệt này! Biết Avdol vẫn còn sống mà lại không nói cho tôi!? Cả cậu nữa hả Kakyoin?!” Polnareff nhìn thẳng vào mặt của Kakyoin và hét.

“Ừ, chính tôi là người đã nhờ ông Joseph và Jotaro không nói cho anh đấy, họ đi cùng tôi tới chỗ anh và Avdol đang chiến đấu mà! Vì thế nên tôi đã nghĩ ra một kế hoạch. . giả chết cho Avdol! Nhưng nếu để kẻ địch biết thì sẽ rất nguy hiểm! Vì chúng có thể đến tấn công Avdol đơn lẻ!

Anh thì lại hay to mồm! Xin lỗi nhé, chính vì thế nên tôi mới là người đề xuất không nói việc này cho anh biết!” Kakyoin cười nhẹ và giải thích.

“Nếu mà anh nói hớ, thì Avdol sẽ không thể an toàn dưỡng thương! Bọn tôi định chờ cho tới khi an toàn thì mới nói cho anh biết! Nhưng ai mà ngờ hai người lại gặp nhau trước!” Jotaro đẩy cái mũ và nói.

Đúng lúc này thì Polnareff chợt nghĩ tới cái gì:

“Phải rồi, Avdol! Bố anh còn ở trên đảo đó, để ông biết anh còn sống đi!” tay người pháp hào hứng co cẳng chạy về trung tâm hòn đảo.

“À. . . đấy là tôi đóng giả đấy!” Avdol thở dài nói.

“Rầm!” Polnareff mất đã ngã đập mặt xuống cát, anh ta mếu máo quay lại nhìn bốn người và nói:

“C-Cái gì cơ? Vậy ra. . . mấy người. . . Đều là do mấy người! Các người có cần phải làm như thế không? Tại sao có thể cho đồng đội ra rìa như thế cơ chứ?!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-o-chu-thien-phan-sao-lo.jpg
Ta Ở Chư Thiên Phản Sáo Lộ
Tháng 2 24, 2025
chuyen-sinh-thanh-quy-ta-tai-tu-tien-gioi-truong-sinh-bat-lao
Chuyển Sinh Thành Quy, Ta Tại Tu Tiên Giới Trường Sinh Bất Lão
Tháng 10 27, 2025
ngu-yeu-thoi-dai-bat-dau-tu-sang-tao-yeu-vat-ho-hap-phap.jpg
Ngự Yêu Thời Đại, Bắt Đầu Tự Sáng Tạo Yêu Vật Hô Hấp Pháp!
Tháng 1 20, 2025
van-gioi-manh-nhat-lao-cha.jpg
Vạn Giới Mạnh Nhất Lão Cha
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP