Chương 296 : Bàn Cờ Đã Đủ Quân
Đêm hôm đó, trời không trăng.
Những đám mây dày nặng như bọc lấy cả khu Thủ Đô trong một tấm màn âm u, ẩm ướt. Từ ngoài khu rừng vọng về tiếng cú kêu dài lạnh gáy, hòa cùng nhịp gió rít khẽ qua các tấm mái tranh ẩm ướt, khiến không gian vốn thanh bình trở nên mơ hồ như một giấc mộng mờ sương.
Trong căn nhà lớn của Ain, ánh đèn dầu leo lét cháy. Không còn tiếng ồn ào, chỉ còn lại hơi thở đều đặn của những người phụ nữ đang say ngủ.
Eny và Duyên nằm hai bên, đều đã mệt mỏi sau buổi hội ngộ đầy cảm xúc. Rin ngủ nghiêng quay mặt vào trong, Opf thì gác tay lên trán, trông như đang nghĩ ngợi điều gì.
Chỉ có Sopa… vẫn mở mắt trong bóng tối, lặng lẽ đứng quan sát người đàn ông đang ngồi trước bàn gỗ lớn ở đối diện.
Ain không ngủ.
Hắn ngồi im như tượng, tay cầm một cuốn sổ nhỏ bằng da thú, đầu bút chạm khẽ vào trang giấy:
“Tám người sẽ sắp xếp vào các vị trí này… Còn lại mười hai, hmm tạm giữ lại để quan sát thêm.”
Hắn ngừng lại, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đèn lồng phía xa đung đưa nhẹ theo gió.
Từng dòng chữ hiện lên không phải vì hắn cần ghi nhớ. Mà bởi Ain hiểu rõ: mỗi lời mình viết ra là một mũi dao. Dao không giết người bằng lưỡi, mà bằng cách khiến kẻ thù tin rằng tay Ain đang cầm… một đoá hoa.
Ain đặt bút xuống, vừa lúc một tiếng động khẽ vang lên từ ngoài cửa. Hắn không quay lại, chỉ nói đều giọng:
“Ai?”
Giọng một nữ nhân cất lên, nhỏ nhẹ nhưng cố tình run rẩy:
“Là tôi Suli. Tôi không thể ngủ. Tôi… muốn đến hầu tộc trưởng một đêm.
Ain im lặng, sau đó đứng dậy, mở cửa. Trong ánh sáng lờ mờ, Suli hiện ra với mái tóc dài buông thả, tay cầm đan vào nhau một cách ngại ngùng, khuôn mặt ửng đỏ.
Ain nhìn cô một lúc lâu. Đôi mắt hắn không nóng rực như lửa dục, cũng không lạnh lẽo như lưỡi kiếm, mà giống như một mặt hồ lặng – nơi người ta soi vào thì thấy chính mình.
Hắn cầm lấy tay Suli kéo vào, không nói gì, rồi gật đầu nhẹ:
“Được. Nhưng không phải hầu hạ.”
Suli mở to mắt:
“Vậy… ngài muốn tôi làm gì?”
“Đứng bóp vai cho tôi là được. Suốt đêm nay, không được rời vị trí. Nếu ai hỏi… cứ nói Ain đang ngủ rất sâu.”
Suli chết lặng.
Nhưng khi đối diện ánh mắt hắn, cô chỉ biết cúi đầu.
“Vâng…”
Và rồi, Ain lại khép cửa. Nhẹ nhàng. Như chưa hề có gì xảy ra.
Phía sau lưng hắn, Sopa đã đứng dựa vào tường từ lúc nào. Cô nhìn Ain, hỏi nhỏ:
“Anh đang thả mồi… để câu cá?”
Ain quay sang. Không trả lời. Chỉ khẽ cười.
Sopa cũng mỉm cười, không hỏi thêm. Cô hiểu rồi.
…
Cùng lúc ấy, tại một góc khác đâu đó trong lãnh thổ bộ lạc, một vài người lạ mặt chụm đầu to nhỏ:
“Ngươi có chắc không? Ain thu 20 mỹ nữ kia chỉ vì muốn… yêu đương?”
“Chắc chắn! Ta thấy tận mắt! Ngày nào cũng có người mang lễ vật đến nhà hắn. Hắn còn xây thêm khu nhà mới cạnh hậu viện… Chắc chắn đang sa ngã rồi!”
Nhưng bọn họ không hề biết rằng… từng bước chân, từng ánh nhìn, từng cử chỉ của họ đều đã nằm trong lưới nhện mà Ain giăng ra từ lâu.
…
Sau vài ngày sống cùng Ain và các vợ chính, một số nữ nhân từng được cử đi ám sát bắt đầu cảm thấy bất an. Ain không hề giống với những kẻ đàn ông quyền lực họ từng biết. Hắn không tham lam, không vội vã chiếm đoạt họ, cũng chẳng buông những lời ngon ngọt.
Mỗi lần họ thử tiếp cận, Ain chỉ nhẹ nhàng đáp lại bằng một câu hỏi hoặc một cái nhìn khiến họ thấy… bản thân bị soi thấu.
Một người trong số đó, tên là Yava – từng là người đẹp nổi danh nhất vùng Bắc Sơn vào đêm khuya đã lén lút trò chuyện với Nue:
“Ta cứ tưởng hắn mềm yếu, nhưng không… ánh mắt hắn như thể đã sống trăm năm. Cô không thấy sao? Mỗi người trong số chúng ta đều được xếp vào đúng chỗ, đúng thời điểm. Ngay cả sự im lặng cũng có chủ đích.”
Nue trầm ngâm, cô nàng là người nhỏ bé nhất đám người, cũng là kẻ thông minh nhất.
“Hắn là kẻ khó chịu, tôi không biết hắn nghĩ gì. Cô cứ về nghỉ, tôi sẽ tìm cách đối phó sau.”
…
Sáng hôm sau, Ain gọi riêng ba người: Yava, Sia và Nue – ba trong số những nữ nhân thông minh nhất nhóm. Ain trải một tấm bản đồ nội bộ lên bàn.
“Ta sẽ không giấu nữa. Một số người trong bộ lạc… không còn đáng tin. Một vài trưởng nhóm quá gắn bó với cũ, ngại thay đổi. Các cô sẽ trở thành mắt xích quan trọng, nội gián của chính ta trong Lạc Việt.”
Yava nghi hoặc: “Anh nghĩ chúng tôi sẽ trung thành sao?”
Ain mỉm cười. Không một lời đe dọa, không một câu van xin. Chỉ một ánh mắt bình thản:
“Không cần. Nhưng nếu các cô còn muốn một chỗ trong tương lai này, hãy đi. Hành động. Rồi chọn về phe nào.”
Sự tự tin điềm đạm ấy lại khiến ba người phụ nữ im lặng. Họ quay đi, nhưng đều hiểu: mình đã bị kéo vào trò chơi quyền lực thật rồi.
Nhưng có một kẻ không hề quay đầu đi, vẫn ngoái đầu lại liếc nhìn Ain đầy tâm tư.
Ain biết như hắn không nói ra. Hắn cứ để người khác tự do trong lòng bàn tay của mình.
Như cách Ngộ Không múa trong bàn tay của Phật Tổ. Tất cả rồi bị chôn vùi dưới Ngũ Hành Sơn.
…
Trong khi Ain âm thầm sắp xếp những lớp bảo vệ nội bộ, thì phần còn lại của đoàn giao thương bước vào một thời kỳ bận rộn chưa từng thấy.
Garu tranh thử đọc lại hệ thống quân sự mới. Không còn đơn thuần là đi săn hay xung phong. Lạc Việt giờ có khung quân sự rõ ràng. Với những kỳ vọng các tộc nhân cũ dành cho mình.
Garu phải nỗ lực tìm hiểu những thử thách Chiến Tướng, bởi kẻ có thể đạt cấp độ cao nhất này chỉ còn Garu và Mit. Dù Mit ở lại bộ lạc được biết nhiều thông tin nhưng Garu vẫn tin mình có cơ hội cao nhất.
Dưới tay Dio, Rac học cách phân bổ nhân sự – không còn là kiểu “ai mạnh thì đi đánh” mà là nhìn vào khả năng và tiềm năng. Rac lúng túng với những tờ bảng phân loại, sơ đồ quy trình, nhưng Dio kiên nhẫn như một người thầy thực thụ.
Còn Lea, cô như trẻ con được vào kho báu. Điều khiến cô mê nhất là… thẻ Cmdc.
“Cái thẻ này có thể dùng để làm đổi phần thưởng không?” – Lea hỏi Kai.
Kai nhún vai: “Chưa có ai nghĩ tới chuyện đó, nhưng nếu cô định lập giải thưởng… chắc tộc trưởng sẽ ủng hộ.”
Lea cười như trẻ con sắp nghịch phá một trò lớn.
…
Tưởng như mọi việc đang tiến triển theo kế hoạch, Ain lại nhận ra một điều rất nhỏ, nhưng không thể bỏ qua: sự im lặng đồng loạt từ những người mà hắn từng gài mắt xích vào nội bộ.
Yava, Sia, Nue – ba mỹ nhân Ain giao nhiệm vụ vẫn báo cáo đều đặn, nhưng nội dung lại quá sạch sẽ, quá bình thường, đến mức… giả tạo.
Ain ngồi trong gian phòng treo đầy sơ đồ và ghi chú, ánh mắt nhìn vào chiếc đèn dầu cạn kiệt. Một suy nghĩ dấy lên:
“Nếu mình là kẻ bị điều tra, mình cũng sẽ gửi tin sai lệch. Và nếu ba người họ thật sự thông minh, thì… họ có thể đang thử ngược lại ta.”
Ain không nổi giận. Hắn im lặng.
Tối hôm đó, hắn gọi Sopa vào, đưa một mảnh giấy nhỏ:
“Em hãy cử mấy đứa nhỏ theo dõi Yava vài ngày. Không cần can thiệp. Chỉ ghi chép. Nếu thấy cô ta tiếp xúc với nhóm Trị liệu, hay bất kỳ trưởng nhóm nào ở khu phía Đông thì cho Duyên biết.”
Sopa nhẹ nhàng gật đầu, rồi rời đi.
…
Ba ngày sau.
Duyên nhận được tin báo từ một học viên Sát đóng vai là một đứa trẻ ham vui đi lạc trong rừng sau đó bất cẩn mà ngã xuống, khi Duyên tiến lại đỡ đứa nhỏ thì được díu vào lòng bàn tay một mảnh giấy kèm theo câu nói nhỏ:
“Tộc trưởng ra lệnh.”
Làm xong, đứa nhỏ liền chạy đi. Để lại Duyên đầy suy tư, cô đi vào căn nhà gỗ trong cánh rừng rộng lớn.
Đương nhiên là người quản lý đội Phán Quyết làm sao mà Duyên không nhận ra thân phận của đứa nhỏ, cô chỉ diễn cho tròn vai mà thôi. Chỉ là Duyên không biết có chuyện gì mà Ain phải cách này để thông báo cho mình.
Duyên mở miếng giấy ra thì thấy:
“Yava gặp riêng một người trong những Thủ kho ở khu Ruộng Lúa.”
Cô đọc xong liền mỉm cười, cô hiểu Ain muốn làm gì rồi.
…
Sự cẩn trọng luôn chảy trong máu của Ain nên khi nhận ra sự mờ ám.
Hắn lập tức lệnh phong tỏa nhẹ khu vực kho. Không ai hay, nhưng từng túi lương thực đều được cân lại, ghi chú, và thẻ Cmdc của những người liên quan lập tức bị tạm khóa.
Cùng lúc đó, Ain mời Sia đến gian nhà chính. Nhưng không để hỏi.
Hắn đọc lại lời báo cáo mà Sia gửi hai hôm trước từng chữ, từng chi tiết và chỉ vào một chỗ:
“Tại sao cô viết rằng ‘Trưởng nhóm Tera kiểm tra kho tối qua’ trong khi ngày hôm đó Tera đang phụ trách tuần tra ở khu Huấn Luyện?”
Sia im lặng. Một khoảng lặng kéo dài.
Ain vẫn không nói thêm. Hắn chỉ đặt một tờ giấy lên bàn. Trên đó là chữ viết tay của Tera – xác nhận vị trí, ngày, giờ, cùng với hai nhân chứng đi cùng.
Sia cúi đầu:
“… Tôi chỉ làm theo lời của Nue. Cô ta muốn biết… liệu anh có kiểm chứng lời chúng tôi hay không?”
Ain đứng dậy. Giọng nhẹ như gió sớm:
“Ta không cần sự trung thành bất diệt. Chỉ cần sự thành thật trong những điều đã hứa.”
Đêm đó, cả ba nữ nhân Yava, Sia, Nue đều đến gặp Ain.
Họ ngồi trong căn lều chính, không trang điểm, không dùng hương liệu, không thẹn thùng. Yava là người nói trước:
“Bọn tôi đã thử anh. Nhưng cũng đã thử chính mình. Anh có thể phạt. Nhưng xin hãy để chúng tôi được làm thật sự.”
Nue tiếp lời:
“Chúng tôi từng là những lưỡi dao được mài để giết người. Nhưng anh… lại để chúng tôi tự chọn con đường mình đi.”
Ain chỉ ngồi im, như thể đã chờ được lời đó từ rất lâu.
“Từ giờ, các cô vẫn tiếp tục công việc đó.”
Ain nói rồi đưa mắt sang phía cửa. Sopa bước vào, tay cầm cuốn sổ nhỏ, bên trong là cả một bản đồ ngầm những mối quan hệ trong Lạc Việt – một tấm lưới đang mở rộng.
Yava bật cười:
“Thì ra người nguy hiểm nhất là… cô gái nhỏ này.”
Sopa nhún vai, rồi lạnh lùng đáp:
“Không phải tôi. Mà là Ain.”
Nue im lặng, cô nàng chỉ nhìn chằm chằm vào Ain, như thể gặp phải một con quái vật vậy.
…
Những ngày sau đó, Ain để cả ba phụ nữ tự xây dựng nhóm riêng, nhưng vẫn để Sopa và Duyên âm thầm quan sát. Hắn không còn cần nội gián kiểu cũ nữa mà biến cả bộ máy thành một mạng lưới phân lớp, với ba vòng kiểm soát: người, thẻ, hành vi.
Còn Rac và Garu thì cũng nhận ra: Ain không còn là người đàn ông ban đầu họ biết. Hắn đang xây dựng một bộ lạc quá tinh vi, quá chặt chẽ… đến mức không ai dám phá nó – nhưng cũng không ai chắc mình đang nằm ở đâu trong bàn cờ.
Garu ở xa xa nhìn tất cả, lẩm bẩm:
“Nếu Ain là tộc trưởng… thì mình là gì? Một tướng quân, hay chỉ là một con tốt giữ biên?”
(cờ trong câu nói của Garu là chỉ tới một trò chơi trong bộ lạc hắn, phần nhiều là giống với cờ hiện đại, chỉ khác cách đánh, lối chơi và hình đại diện)
tấu chương xong.